08/02/2026
Những ngày cuối năm, khi đất trời chùng xuống trong cái lạnh hanh hanh rất khẽ, ta bỗng chậm lại giữa dòng đời vốn luôn vội vã. Gió len qua từng tán lá, lay nhẹ những nhành cây khô, tiếng xào xạc vang lên như lời thì thầm của thời gian: một năm nữa đã đi qua, mang theo đủ đầy cả niềm vui lẫn nỗi buồn, cả thành công lẫn những điều còn dang dở.
Ngồi nơi quán nhỏ ven đường, ly cà phê tỏa khói ấm trong đôi tay, ánh mắt ta lặng lẽ hướng về bên kia Cù Lao Phố. Dưới nắng vàng hanh hao của buổi chiều cuối năm, những làn khói lam chiều bay lên từ các cuộn rơm vừa đốt vội sau mùa gặt. Khói quyện vào nắng, mỏng manh mà sâu lắng, như gợi lại mùi ký ức của những tháng năm xa cũ. Vài cánh cò chao liệng giữa bầu trời rộng, dáng bay chơi vơi, lạc lõng giữa cánh đồng quê đang dần nhường chỗ cho những con đường mới, những dãy nhà cao hơn, hiện đại hơn.
Trong khoảnh khắc ấy, lòng ta chợt quay về quá khứ. Về những ngày xưa cũ, khi cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, bữa cơm chưa đầy, áo quần còn vá víu, nhưng tình người thì đong đầy ấm áp. Gia đình quây quần bên nhau, tiếng cười chen lẫn tiếng gió, chỉ cần được ở cạnh nhau là đã đủ cho một cái Tết trọn vẹn. Khi ấy, hạnh phúc thật giản đơn, mà sao nhớ mãi không quên.
Giờ đây, khi năm mới lại sắp sang trang, cuộc sống đủ đầy hơn, tiện nghi hơn, nhưng vòng tay sum vầy cũng dần thưa vắng. Có những người thân yêu đã lặng lẽ rời xa, chỉ còn hiện diện trong ký ức và trong những lời cầu nguyện âm thầm mỗi độ Tết về. Những buồn vui cũ mới chồng lên nhau, ùa về như một giấc mơ dài, để ta nhận ra rằng thời gian có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng không thể xóa nhòa yêu thương.
Tết, vì thế, không chỉ là thời khắc của khởi đầu, của áo mới và mâm cỗ đầy, mà còn là lúc để lòng người lắng lại, để nhớ, để thương, và để biết ơn. Ta cúi đầu cầu nguyện cho ông bà, cha mẹ, anh chị em thân thuộc đã khuất sớm được hưởng nhan Thánh Chúa nơi miền vĩnh phúc. Đồng thời, ta cũng gửi lời chúc an vui, bình an đến những người còn ở lại — gia đình, bạn bè, và tất cả những ai đã cùng ta đi qua một năm nhiều đổi thay.
Giữa đất trời giao mùa, trong khoảnh khắc rất Tết ấy, ta hiểu rằng: chỉ cần trong tim còn yêu thương, còn ký ức, còn niềm tin và lời cầu chúc chân thành, thì mùa xuân vẫn luôn hiện hữu, nhẹ nhàng và bền bỉ, trong từng hơi thở của cuộc đời.