17/05/2026
Có những ngày tan làm muộn, chạy xe giữa dòng người đông đúc, bụng đói nhưng chẳng biết ăn gì. Quán xá ngoài kia nhiều thật, món ngon cũng không thiếu, nhưng càng ăn lại càng thấy nhớ cơm nhà da diết. Nhớ bữa cơm có chén canh mẹ nấu, đĩa cá chiên đơn giản, tiếng ba hỏi hôm nay đi làm có mệt không. Những điều ngày trước từng thấy bình thường, giờ lại trở thành thứ xa xỉ nhất.
Đi làm rồi mới hiểu, cơm nhà không phải vì ngon hơn sơn hào hải vị, mà vì ở đó có cảm giác được chờ đợi, được yêu thương. Có những hôm ăn vội hộp cơm nguội lạnh trong văn phòng, chỉ ước được một lần ngồi đúng vào chiếc bàn quen thuộc, nghe tiếng chén đũa va nhau và ăn một bữa thật bình yên cùng gia đình.
Càng lớn, người ta càng đi xa để kiếm sống. Nhưng sau tất cả mệt mỏi, thứ khiến mình thèm nhất vẫn là một bữa cơm nhà nóng hổi và cảm giác được trở về…