13/06/2026
SỰ NỔI LOẠN - ĐỒ CHƠI NGƯỜI LỚN 😀
Con hỏi bố tại sao người lớn lại thích ăn mướp đắng và ớt cay?
Bố cười trêu: “Trong một đời người, chúng ta sẽ nếm đủ mọi vị đắng, cay, ngọt, bùi. Nếu hồi nhỏ cứ mải ăn đồ ngọt, thì lớn lên chỉ còn mỗi đồ cay thôi đấy!😄
Bố đùa thôi he he: Khi con người lớn dần, vị giác cũng giảm đi, kém nhạy hơn, ít rung động hơn trước những hương vị quen thuộc. Vì vậy người lớn thường tìm đến những thứ đậm đà, kích thích hơn, không phải vì khẩu vị thay đổi, mà vì họ cần kích thích cảm nhận được đầy đủ."
Nhớ hồi sinh viên, mình chỉ thích những gì đẹp rõ ràng, cái đẹp ai nhìn vào cũng gật đầu, cái đẹp không cần giải thích. Thời đó mê kts Norman Foster với những đường thẳng sắc lạnh, lý trí và hoàn hảo. Mê Frank Lloyd Wright với cách ông để kiến trúc hoà vào thiên nhiên như thể nó vốn đã thuộc về đó từ trước.
Rồi đi làm. Vẽ mãi những thứ thông thường, quen tay đến mức tay vẽ mà tâm tư lạc ở đâu 🙂 . Và rồi mình bắt đẫu dừng lại lâu hơn trước những công trình của Frank Gehry hay Antoni Gaudí
những kiễn trúc sư không chịu đi theo lỗi mòn, những người dám nổi loạn với chính ngôn ngữ kiến trúc của thời đại. Mình thích cái sự đột phá đó, cái cảm giác bị xáo trộn, bị bứt ra khỏi vùng an toàn của thị giác.
Trong mỗi bản vẽ, mình luôn hướng tới sự "Tĩnh" cái tĩnh lặng có chiều sâu, nơi bố cục, hình khối và màu sắc tìm được nhịp thở chung. Mình từng nghĩ: thiết kế càng đạt tới độ Tĩnh, thì càng thành công.
Nhưng rồi đến một lúc, nhìn lại những bản vẽ đã “thành công” đó, mình thấy chúng vẫn còn thiếu gì đó, dù hiền hoà, dù nhịp nhàng, dù không có gì để chê.
Mình nghĩ đến một lớp học toàn học sinh ngoan. Trật tự, yên tĩnh nhưng lạ thay, lại không thật. Một lớp học trọn vẹn với tuổi thơ phải có cả những đứa nghịch ngợm, những khoảnh khắc ngoài dự tính, vài tiếng cười bị kìm nén, vài cái liếc mắt ra ngoài cửa sổ...
Thiết kế cũng vậy. Trong mỗi công trình, mình luôn đi tìm một khoảnh khắc nổi loạn có thể chỉ là một mảng tường lệch nhịp, một khối không gian bất ngờ, hay đơn giản là một món đồ không chịu thuộc về đâu cả. Chính cái dị biệt nhỏ đó mới làm cho toàn bộ không gian trở nên có cảm xúc trọn vẹn theo cách mà sự hoàn hảo đơn thuần chưa chạm tới!
Giờ mình không làm tk nữa nhưng mình làm ĐỒ CHƠI cho nhà tk 😋