26/01/2023
Hồi bé mình hay xem những bộ phim hoạt hình của Nhật, kiểu có những cô gái ẩm ương bỏ xứ ồn ào về nơi bình yên để sống. Khung cảnh quanh đó là những mảnh vườn hay những quán xá bé nhỏ. Mình cũng hay tưởng tượng mình thuộc về nơi ấy.
Nhưng mình thì không thể bỏ cái xứ ồn ào này mà đi ở đâu được, kiểu không thể quẳng gánh lo đi mà vui sống. Nên mình vẫn cứ ở nơi ồn ào, đi làm việc ồn ào và mở thêm cái tiệm nhỏ. Bán những món đồ nhỏ vu vơ để bù đắp trí tưởng tượng của chính mình.
Bọn mình tất cả đều là những người đang làm những công việc khác nhau. Có thời gian là họ lại quay sang ngó Tiệm 1 chút, viết viết, chỉnh chỉnh 1 chút.
Vậy nên, với những khoảng thời gian chia năm xẻ bảy, Tiệm mỗi ngày chỉ gói được mươi chục gói hàng mà thôi. Chúng mình cũng hầu như không chạy quảng cáo fb nhiều, cũng không chiêu trò bán hàng, chỉ giữ tầm này đơn mỗi ngày thôi. Cứ nhẹ nhàng như cửa hàng tạp hoá ở xứ bình yên nào đó.
Chúng mình vẫn sẽ đi làm tốt công việc của mình và giữ 1 khoảng trời riêng cho “chiếc” Tiệm nhỏ bé này.
Love,
Little Saigon