Tiệm Cầm Đồ Ký Ức

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Tiệm Cầm Đồ Ký Ức, Cầu Giấy, Hanoi.
(1)

Chương 7: Cô Thật Thấp Kém Như Vậy Sao?Ôn Mạn bị Giang Duệ dây dưa, phải đi bệnh viện một chuyến.Giang Duệ rất giỏi làm ...
29/05/2026

Chương 7: Cô Thật Thấp Kém Như Vậy Sao?

Ôn Mạn bị Giang Duệ dây dưa, phải đi bệnh viện một chuyến.
Giang Duệ rất giỏi làm nũng, chỉ bị thương một chút mà cũng phải ở lại bệnh viện đến hai tiếng đồng hồ.
Anh đưa Ôn Mạn về nhà, lúc đó đã là chín giờ tối.
Tâm trạng của Ôn Mạn không tốt, nhưng cô vẫn xin lỗi Giang Duệ, “Hôm nay liên lụy đến anh rồi, thật xin lỗi Giang Duệ.”
Tâm trạng của Giang Duệ còn phức tạp hơn cô.
Ban đầu anh nghĩ rằng, sau khi Ôn Mạn chia tay với Cố Trường Khanh, mình sẽ có cơ hội, ai ngờ lại xuất hiện HáchThiệu Đình.
Mặc dù Hách Thiệu Đình trông có vẻ chính trực, nhưng chỉ ở đó một lúc đã dùng ánh mắt quét khắp người Ôn Mạn, Giang Duệ đâu phải mù mà không nhìn ra được.
Anh không dám công khai đối đầu với HáchThiệu Đình.
Nhà họ Hách có địa vị rất cao ở thành phố B, HáchThiệu Đình lại là một người khó lường. Mặc dù Giang Duệ thật lòng với Ôn Mạn, anh cũng không muốn vì tình yêu của mình mà khiến cả gia đình gặp rắc rối.
Giang Duệ quay đầu nhìn Ôn Mạn.
Anh nói đùa: “Ôn Mạn, nếu vài năm nữa cả hai chúng ta đều vẫn còn độc thân, thì thử suy nghĩ về chuyện của chúng ta nhé.”
Vì những lời của Hách Thiệu Đình, Ôn Mạn cũng đoán được ý của Giang Duệ.
Cô không muốn làm hại anh.
Ôn Mạn lắc đầu và nói, “Giang Duệ, chờ ba tôi ra ngoài, tôi sẽ rời khỏi thành phố B. Tôi… tạm thời không có ý định đó.”
Giang Duệ lặng lẽ nhìn cô.
Anh bỗng bật cười, nụ cười dễ thương, “Nói đùa với cô thôi! Làm thật à? Trời lạnh rồi… mau lên nhà đi! Chuyện của bác trai cứ yên tâm, tôi sẽ nói thêm với ba tôi.”
Ôn Mạn rất biết ơn vì anh không nói rõ mọi chuyện.
Khi Ôn Mạn bước xuống xe, Giang Duệ đột nhiên gọi cô lại, “Ôn Mạn!”
Cô quay đầu nhìn anh.
Giang Duệ ngồi trong xe, vẫy tay với cô... Không hiểu sao, mắt Ôn Mạn lại hơi ươn ướt.
Cô nhìn xe anh rời đi rồi mới vào sảnh.
Có lẽ bóng đèn đã hỏng, tầng một khá tối, cô lấy điện thoại ra để bật đèn.
Bỗng nhiên, eo cô bị một cánh tay ôm chặt, đôi môi cũng bị một bàn tay ấm áp che lại.
Giữa sự hỗn loạn, cô bị kéo vào cầu thang của lối thoát hiểm.
“Ưm... buông tôi ra!”
Như ý muốn của cô, bàn tay của người đó buông ra, tiếp theo là một thứ ấm áp phủ lên môi cô.
Mùi hương quen thuộc của người đàn ông làm Ôn Mạn bàng hoàng.
Là Cố Trường Khanh...
Ôn Mạn cắn răng và tát anh một cái. “Bốp” – ánh đèn xung quanh bất ngờ sáng lên.
Ôn Mạn dốc hết sức, cô dựa vào tường th* d*c như một con cá nhỏ đang hấp hối.
Khuôn mặt Cố Trường Khanh u ám.
“Cô thật thấp kém như vậy sao, ai cũng có thể là của cô?”
Ôn Mạn ngẩng đầu lên, trong mắt nóng bừng.
Cô không giận mà còn cười, “Đúng! Tôi thấp kém! Ai cũng có thể, ngoại trừ anh... Cố Trường Khanh, anh hài lòng với câu trả lời này chưa?”
Sắc mặt của Cố Trường Khanh càng tối sầm lại.
Anh siết chặt cổ cô, gân xanh trên trán nổi lên.
“Cô dám!”
“Sao tôi lại không dám? Cố Trường Khanh, tôi đã bị anh làm cho khổ sở thế này, tôi còn có gì không dám nữa?”..
Cố Trường Khanh bỗng dưng buông cô ra.
Anh rút ra một hộp thuốc lá, nhưng bên trong lại trống rỗng. Anh vò nát nó rồi vứt xuống đất, ngẩng đầu nhìn Ôn Mạn, “Rời khỏi thành phố B! Tôi sẽ mua cho cô một căn biệt thự, ba cô cũng sẽ không sao!”
Ôn Mạn tức đến run người.
Cô mím môi run rẩy, chất vấn, “Anh sắp xếp mọi chuyện này chỉ để tôi l*m t*nh nhân của anh? Cố Trường Khanh, anh thật tàn nhẫn!”
Sắc mặt của Cố Trường Khanh vẫn điềm nhiên, “Ôn Mạn, đối đầu với tôi thì cô chẳng có lợi gì! Tôi có rất nhiều cách để đối phó với cô.”
Dì Nguyễn xuất hiện ở hành lang, tay cầm cây lau nhà.
Bà đa/nh tới Cố Trường Khanh một trận.
Cố Trường Khanh giữ thể diện, không đa/nh trả người phụ nữ lớn tuổi.
Dì Nguyễn vừa thở hổn hển vừa mắng chửi.
“Đồ khốn nạn! Nếu cậu còn dám quấy rầy Ôn Mạn, tôi sẽ đa/nh chê.c cậu!”
Mắt Ôn Mạn rưng rưng.
Dì Nguyễn quay lại, nhẹ giọng nói, “Nhà chúng tôi không bán con gái.”
Phía đối diện, Cố Trường Khanh cười nhạt.
Hừ! Không bán con gái...

Cố Trường Khanh tàn nhẫn, ra tay không chút nương tình.
Chỉ trong hai ngày, toàn bộ tài sản của nhà họ Ôn đã bị phong tỏa. Hai căn nhà cùng với cổ phiếu đứng tên ba của Ôn Mạn đều bị đóng băng.
Cố Trường Khanh chắc chắn rằng, Ôn Mạn sẽ không chịu đựng được lâu!
Tòa án đến niêm phong tài sản, dì Nguyễn tức đến mức phải nhập viện truyền dịch. Khi tỉnh lại, bà không cam lòng, liền đến công ty của Cố Trường Khanh để làm loạn.
Nhưng hiện giờ, địa vị của Cố Trường Khanh không còn như xưa. Dì Nguyễn làm ầm ĩ cả buổi cũng không gặp được người, suýt nữa còn bị đưa vào đồn.
Ôn Mạn phải dỗ dành và lừa bà quay lại bệnh viện.
Nằm trên giường bệnh, dì Nguyễn lo lắng nói, “Chúng ta không có nhà ở thì không sao, nhưng ba con bên đó cần một khoản tiền lớn để thu xếp. Mặc dù luật sư Giang là người quen, nhưng tiền thù lao vẫn phải trả đầy đủ!”
Ôn Mạn nhẹ nhàng an ủi, “Chuyện tiền bạc để con nghĩ cách.”
Dì Nguyễn phần nào xót xa cho cô, buổi chiều liền lấy một quyển sổ tiết kiệm đưa cho Ôn Mạn, trong đó có hơn một triệu là tiền dành dụm riêng của bà.
Ôn Mạn biết đây là tiền dưỡng già của dì Nguyễn.
Cô nắm chặt sổ tiết kiệm, nghẹn ngào nói, “Con sẽ dùng tạm trước, sau này…”
Dì Nguyễn ngắt lời, “Ở vùng ngoại ô, dì còn một căn hộ nhỏ. Tuy cũ kỹ, nhưng có thể tạm ở được. Ôn Mạn… con nhất định phải cố gắng hết sức để giành lại công lý cho ba con.”
Ôn Mạn gật đầu.
Dì Nguyễn xuất viện, và Ôn Mạn đón bà về căn nhà thuê tạm.
Căn hộ nằm trong khu chung cư cũ kỹ, chỉ rộng 60 mét vuông, có hai phòng nhỏ và trang trí vô cùng sơ sài, không thể nào so sánh với căn hộ cao cấp trước đây.
Dì Nguyễn đi một vòng rồi ở lại.
Ôn Mạn cảm thấy áy náy, cô nhờ Bạch Vi tìm cho mình hai công việc làm thêm.
Bạch Vi không đồng ý, “Công việc chính của cậu đã bận rộn rồi, lại thêm hai công việc nữa thì còn mạng sống không?”
Ôn Mạn kiên định, “Tớ không sao.”
Bạch Vi đoán rằng cô đang cần tiền, đành tìm việc cho cô, và còn lấy toàn bộ số tiền tích lũy của mình cho Ôn Mạn vay.
Ôn Mạn khắc ghi ân tình này.
Hàng ngày, sau giờ làm việc chính, cô đến nhà hàng làm thêm. Tuy hơi mệt, nhưng mỗi giờ cô có thể kiếm được 500 đồng.
Cô có ngoại hình xinh đẹp và chơi piano rất giỏi, nên quản lý rất sẵn lòng thuê cô.
Ôn Mạn gặp lại Hách Thiệu Đình tại nhà hàng này.
Hách Thiệu Đình không ăn tối một mình, anh đi cùng một phụ nữ quyến rũ. Họ trông như đồng nghiệp nhưng lại có chút mập mờ.
Ôn Mạn không ngạc nhiên. Với người ưu tú như Hách Thiệu Đình, việc bên cạnh anh luôn có phụ nữ là điều dễ hiểu.
Cô tự biết thân phận của mình, hiểu rằng cô và Hách Thiệu Đình thuộc hai thế giới khác nhau. Ngay cả khi gặp anh, cô cũng chọn cách không làm phiền, chỉ cúi đầu chào khi chạm mặt ở khu vực nhà vệ sinh, “Luật sư Hách.”
Hách Thiệu Đình đang hút thuốc trong khu vực dành riêng, thấy Ôn Mạn, anh nhíu mày.
Người phụ nữ này đã gầy đi nhiều.
Cằm nhọn hoắt, dù trông vẫn xinh đẹp, nhưng khiến người ta cảm thấy chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan.
Hách Thiệu Đình biết rõ rằng, trung tâm đào tạo nơi Ôn Mạn làm việc rất cao cấp, không cho phép giáo viên nhận việc riêng bên ngoài.
Anh từ từ nhả khói.
Khói thuốc lan tỏa giữa họ, anh gạt tàn rồi hỏi, “Cô giáo Ôn, rất thiếu tiền sao?”
Ôn Mạn ngẩn người.
Cô không ngờ Hách Thiệu Đình lại hạ mình nói chuyện với cô, ngập ngừng một lát rồi khẽ gật đầu, “Vâng, khá là thiếu.”
Hách Thiệu Đình ngay lập tức đoán ra đây là trò của Cố Trường Khanh.
Anh không hề bất bình thay cô, chỉ lướt mắt nhìn qua cơ thể của Ôn Mạn.
Với người kén chọn như Hách Thiệu Đình cũng phải thừa nhận, nếu Ôn Mạn muốn kiếm tiền nhanh chóng thì không hề khó. Cô không chỉ xinh đẹp mà còn có vẻ dịu dàng, khi hôn lại trông như một con thú nhỏ ngây ngô.
Không người đàn ông nào lại không thích!
Cô chịu khó đi làm thêm khiến Hách Thiệu Đình hơi bất ngờ.
Dù vậy, luật sư Hách luôn tôn trọng phụ nữ, anh khẽ gật đầu, tỏ vẻ lịch sự.
Ôn Mạn hiểu ý, nhanh chóng bước vào nhà vệ sinh.
Khi cô quay ra, Hách Thiệu Đình đã không còn ở đó, người phụ nữ đi cùng anh cũng đã rời đi.
Ôn Mạn nghĩ, có lẽ luật sư Hách sẽ có một đêm thả lỏng bản thân.

Chương 7: Mèo sayĐa/nh gã đàn ông tồi thật là đã, nhưng sau khi đa/nh xong, Quý Vãn Anh nghĩ đến cái giá phải trả, điều ...
29/05/2026

Chương 7: Mèo say

Đa/nh gã đàn ông tồi thật là đã, nhưng sau khi đa/nh xong, Quý Vãn Anh nghĩ đến cái giá phải trả, điều này coi như là chính thức làm rạn nứt mọi chuyện.
Anh ta sẽ không dễ dàng đạt được như ý muốn, và anh ta cũng sẽ bắt đầu nghi ngờ cô.
Quý Vãn Anh nhìn tấm danh thiếp của thư ký Từ, Từ Kiều.
Có lẽ có thể thử bắt đầu từ đây.
Cô hiện tại đang phiền muộn, không muốn về nhà.
Nhà.
Mẹ không hiểu cô, chồng sắp không phải là chồng cô nữa rồi.
Hừ, đâu còn nhà nữa chứ.
“Minh Minh, đi ra ngoài uống rượu với tớ!”
Dư Minh vừa mới hoàn thành một dự án, nhận được cuộc gọi.
“Chị cả, giờ là 12 giờ trưa rồi, 12 giờ uống rượu, chị không sao chứ?”
Nhưng vừa nói xong, cô nghĩ đến chuyện mấy ngày trước Quý Vãn Anh liên hệ với luật sư về ly hôn, bèn đổi giọng, “Địa điểm, tớ lập tức đến ngay.”
Vào giờ này, chỉ có các quán bar yên tĩnh mở cửa thôi.
Tại Moon, một bàn rượu đã uống hết hơn nửa.
Quý Vãn Anh mặt đỏ bừng, mí mắt rũ xuống, đôi mắt hơi say, lờ mờ như bị một lớp sương mù che phủ.
“Minh Minh, hồi đó tớ thích anh ta, sao cậu không mắng tớ tỉnh lại?”
“Anh ta thật sự không phải thứ gì tốt.”
Dư Minh tự rót một ly rượu rồi uống cạn, liếc mắt qua, “Sao không khuyên? Tớ và Gia Mỹ gần như quỳ xuống khuyên rồi! Tớ thật không hiểu liệu Tống Dư Hành có bỏ thuốc mê vào người cậu không. Lúc đó gia đình anh ta bình thường, phẩm hạnh cũng bình thường, đối với cậu cũng bình thường, lại còn có một đống chuyện cũ!”
“Không sợ đàn ông nhiều, chỉ sợ họ có người cũ! Tớ đã bảo rồi, người cũ còn quay lại đấy.”
Quý Vãn Anh mắt đỏ bừng, “Huhu, hôm nay anh ta còn đa/nh tớ! Tống Dư Hành dám đa/nh tớ, ba tớ cũng chưa từng đa/nh tớ một cái.”
Dư Minh vỗ mạnh lên bàn, kinh ngạc nói: “Cái gì?” Nói xong, cô liền đi xem vết thương trên tay bạn.
“Anh ta đa/nh cậu ở đâu? Anh ta thật sự là sống lâu quá rồi, không muốn sống nữa à!”
Chỉ cần dám đa/nh chị em của cô, dù thế nào cũng phải tìm người đa/nh lại cho anh ta vài phát!
Quý Vãn Anh say rượu, uất ức nói: “Cậu xem, anh ta kéo tớ. Cổ tay tớ đỏ hết rồi!”
Dư Minh nhìn kỹ, “Có hơi đỏ đấy. Nếu cậu cho tớ xem muộn hơn chút, chắc chẳng thấy gì nữa đâu.”
“Nhưng mà anh ta chắc bị bệnh rồi, kéo cậu làm gì! Nói cậu nghe, giờ tỉnh lại chưa, loại dưa héo này không đáng đâu!”
“Tỉnh rồi.” Quý Vãn Anh ngoan ngoãn gật đầu.
Cô khẽ cười, “Nhưng tớ đã phản công. Tớ đã tát anh ta một cái. Hả giận!”
“Nhưng mà Minh Minh, ly hôn thật sự quá khó. Khi nào tớ ly hôn xong, Tớ sẽ không lấy chồng nữa, không cưới ai nữa.”
Cô gái say rượu ban đầu có chút ngốc nghếch giờ đã gục xuống bàn, khóc nức nở, vai run lên từng đợt.
Cô cố gắng không để rơi nước mắt vì gã đàn ông tồi, không muốn đau lòng vì người không đáng.
Nhưng trong cuộc hôn nhân này, Quý Vãn Anh có thể nói là thất bại toàn diện. Cô đã dốc hết sức để yêu một người, nghĩ rằng sẽ cố gắng cùng anh ta đến bạc đầu, nhưng cuối cùng nhận ra đó chỉ là một cuộc chơi, cô chỉ là sự thay thế cho người khác mà thôi.
Tống Dư Hành từ đầu đến cuối đều không quan tâm.
Nói ra thì sợ người ta cười, ba năm hôn nhân mà lần đầu tiên vẫn giữ nguyên.
Làm sao có thể như vậy được?
Cô tự dối lòng đã ba năm, cho đến khi người phụ nữ cũ của anh ta quay lại, cho cô một cái tát thật mạnh.
Lúc này, Quý Vãn Anh thật sự thật sự hối hận.
Nhớ lại những ngày tháng đuổi theo Tống Dư Hành, nếu như cô dùng thời gian đó để ở bên ba mình, có lẽ ba cô đã không phải đến khi phá sản mới thông báo cho họ biết.
Nếu như cô quan tâm nhiều hơn đến cha, thì có lẽ giờ này cha cô vẫn còn khỏe mạnh...
Khi nghĩ đến điều này, nước mắt vỡ òa, cổ họng như bị dao cùn cắt, toàn bộ nội tạng đều đau nhức.
Dư Minh nhìn người bạn khóc nức nở, không thể thở nổi, cô biết bạn mình thật sự quá khó khăn.
Chỉ có trước những người thân thiết nhất, mới dám buông bỏ hết mọi lớp mặt nạ.
Tại một con phố gần khu khởi nghiệp, Dư Minh phải dìu người bạn say mềm như đất, đầu đau như búa bổ.
“Minh Minh, cậu đi đi, tớ có thể một mình!”
Nghe thấy câu nói lắp bắp của người bạn, Dư Minh không khỏi nghi ngờ: “Cậu chắc chắn không?”
Cô vừa mới nhận được cuộc gọi, phải gấp rút quay lại công ty để giải quyết vấn đề, nhìn vào đồng hồ, rồi nhìn lại người bạn chỉ còn hai phần tỉnh táo, do dự không biết phải làm sao.
Dù cho trước mắt mọi thứ đều mờ ảo, Quý Vãn Anh vẫn vỗ ngực, tự tin nói: “Yên tâm đi, tớ có thể làm được! Bây giờ, tớ không có tiền để chúng nó cướp đâu!”
“... Vậy cũng được.”
Dư Minh gọi xe riêng, “Tài xế, phiền anh đưa đến địa chỉ này. Tôi đã ghi số biển xe của anh rồi,” quay lại vỗ vỗ lên mặt người bạn, “Bé yêu, tớ sẽ gọi cho cậu sau nửa giờ, nhớ nghe máy đấy.”
Quý Vãn Anh lắc đầu, gật gù rồi vung tay chào, “Đã rõ! Cảm ơn bé yêu của tớ.”
“......”
Cửa xe đóng lại với một tiếng "bang", Quý Vãn Anh lảo đảo xuống xe.
Bạn vừa đi khỏi, cô bắt đầu ầm ĩ cả một đoạn đường.
Không phải hỏi xem người ta có bị phản bội hay không, thì là hát những bài hát buồn bã, rồi lại khóc rống lên, khiến tài xế sợ đến mức hoảng loạn.
Cuối cùng, cô không chịu cho tài xế đi đúng lộ trình mà thay đổi điểm đến, tài xế không đồng ý, cô liền đòi nhảy xuống xe. Tài xế gần như phát điên, cuối cùng phải lái xe đến nơi mà cô muốn, và khi cô vừa bước xuống xe, anh ta ngay lập tức đạp ga phóng đi.
Minh Hồ Lan Đình, khu biệt thự cũ của thành phố Giang Thành. Trước khi gia đình Quý Vãn Anh gặp biến cố, họ đã sống ở đây, có thể nói Quý Vãn Anh lớn lên từ nơi này.
Sau khi gia đình phá sản, biệt thự Minh Hồ Lan Đình đã được bán đi.
Khi nghĩ về nhà, điều đầu tiên Quý Vãn Anh nghĩ đến chính là nơi này.
Cô lảo đảo bước đến căn nhà số 828, đúng vào ngày sinh nhật của mình.
Quý Vãn Anh cũng từng mơ tưởng, liệu Tống Dư Hành có chụp lại những khoảnh khắc ở đây để giữ lại làm kỷ niệm, nhưng sự thật chỉ là những ảo tưởng mà thôi.
Dù giá trị căn biệt thự này đối với Tống Gia đã không còn gì lớn, nhưng Tống Dư Hành chưa bao giờ thật sự trân trọng tình cảm đó.
Quý Vãn Anh hai má đỏ bừng, phải dựa vào lan can mới đứng vững. Cô nhón chân lên, có thể nhìn thấy cây hoa hải đường trong vườn, vẫn nở rộ, tươi thắm như ngày nào.
Khi ba còn sống, mỗi tháng đều dành thời gian tự tay chăm sóc vườn, không bao giờ giao phó cho người khác.
Nước mắt mờ dần đôi mắt, những điều tốt đẹp và kỷ niệm này sau này sẽ thuộc về người khác.
Cô khóc nức nở, đầu gục xuống, toàn bộ khuôn mặt chôn vào đầu gối, mặc cho nước mắt thấm ướt cả quần áo.
Lúc này, Quý Vãn Anh chỉ muốn khóc thật thoải mái!
Không biết đã khóc bao lâu, Quý Vãn Anh cảm thấy đầu óc mình trở nên mơ màng, chỉ cảm thấy mình sắp ngã xuống, ánh mắt từ từ di chuyển lên, dừng lại.
là chủ mới của căn biệt thự đã trở về sao?

Ngày hôm sau, Quý Vãn Anh chỉ cảm thấy cơn đau đầu dữ dội, cố gắng nghỉ ngơi một chút, nhưng đột nhiên nhớ ra điều gì khiến cô tỉnh lại ngay lập tức.
Đôi mắt sáng mở to, ngồi dậy, trong phòng toát lên một màu sắc lạnh lẽo, tối tăm, nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng, chỉ có vài tia sáng từ rèm cửa chiếu vào, mới làm cho không gian có chút ấm áp.
Quý Vãn Anh theo phản xạ tìm điện thoại, nhưng càng sợ hãi hơn khi nhận ra, khi uống rượu với Dư Minh cô rõ ràng đang mặc bộ đồ màu kem dài, nhưng giờ đây cô lại đang mặc bộ đồ ngủ đã biến thành màu tím.
Ai đã thay đồ cho cô?!
Cô hoảng hốt, vội vàng đứng dậy, mở cửa phòng ngủ và quan sát xung quanh, không thấy ai. Căn phòng quá sạch sẽ, không có nhiều đồ dùng cá nhân, chỉ có một chiếc đồng hồ nam đặt trên bàn ăn, khiến cô cảm thấy không thoải mái.
“em tỉnh rồi à?” Giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên.
Quý Vãn Anh ngạc nhiên quay lại và đối diện với ánh mắt đen sâu thẳm của người đàn ông.
“Yến Thiếu?”
Yến Bắc Thần nhẹ gật đầu, “Hôm qua tôi đi qua Minh Hồ Lan Đình, thấy em ngất đi. Xin lỗi, vì không biết em ở đâu, nên tôi tự ý đưa em về khách sạn.”
“Đây là khách sạn?” Quý Vãn Anh hơi bất ngờ, không ngờ căn phòng sạch sẽ như vậy lại giống như chưa có ai ở.
“Ừ, tôi thường xuyên công tác và ở tại Minh Châu.”
Minh Châu là chuỗi khách sạn thuộc sở hữu của Tập đoàn Yến Lâm, tự nhiên anh ấy sẽ ở đó. Mỗi thành phố ,Minh Châu đều có một căn phòng đặc biệt dành riêng cho anh, và tất cả các phòng đều được thiết kế giống nhau.
Yến Bắc Thần là người rất tỉ mỉ, công việc của anh luôn cực kỳ hoàn hảo, nhưng anh lại thích sống trong một không gian giống như nhà của mình.
Mặc dù đối với Quý Vãn Anh, căn phòng mang cảm giác lạnh lẽo.
Quý Vãn Anh hơi nghẹn lời, không ngờ người đã cứu mình lại là Yến Bắc Thần.
Cô do dự trong giây lát, rồi lên tiếng: “Yến Thiếu, bộ đồ của tôi là...”
"Tôi nhờ nhân viên khách sạn giúp đổi cho em," Yến Bắc Thần tiếp lời, khiến Quý Vãn Anh thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần không phải anh ta thay đồ cho mình là được...
"Đồ của em hôm qua bị bẩn, nên tôi nhờ người giúp thay. Yên tâm, bộ đồ ngủ này hoàn toàn mới, đồ của em chắc sẽ được giặt khô và mang đến sau."
Sự chu đáo và tỉ mỉ này khiến Quý Vãn Anh cảm thấy hơi lạ, anh ta quá dễ chịu, không hề tỏ ra kiêu ngạo chút nào, nhưng lại khiến cô cảm thấy không tự nhiên.
"Thật sự cảm ơn Yến thiếu hôm qua đã giúp đỡ, tiền phòng tôi sẽ trả lại anh."
Nghe vậy, ánh mắt hẹp dài của Yến Bắc Thần hơi nheo lại, anh ta cười nhẹ, nhưng có chút ý tứ: "Minh Châu dường như vẫn chưa định giá căn phòng của tôi."
Quý Vãn Anh hiểu ngay, ý anh là đây là không có giá trị, không phải là chuyện tiền bạc.
Nhưng đã nợ người ta một ơn, không trả lại thì luôn cảm thấy thiếu sót.
Yến Bắc Thần nhìn biểu cảm khó xử trên mặt cô, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười.
"Gần đây tôi sẽ ở lại Giang Thành một thời gian. Nếu em thật sự muốn cảm ơn tôi, thì mời tôi ăn một bữa cơm ở đây."
Thật ra, Quý Vãn Anh không muốn tiếp xúc nhiều với người như Yến Bắc Thần, dù anh ta nói mình là bạn cũ của ba cô, nhưng cũng không phải là bạn thân thiết đến mức đó.
Nhưng người ta đã mở lời, cũng không tiện từ chối, "Được, vậy tôi sẽ hẹn thời gian với Yến thiếu."
"Vậy tôi đã gửi một chút cháo qua cho em, hôm qua em uống nhiều không tốt cho dạ dày, ăn chút gì vào đi, đỡ đói." Giọng nói của anh ta mang một chút sắc thái không thể từ chối.
Quý Vãn Anh vốn định lén lút rời đi, nhưng cuối cùng vẫn đành phải ngồi lại bàn ăn.
Ăn cùng một người đàn ông như Yến Bắc Thần, có vẻ xa cách và lạnh lùng, không phải là một việc dễ dàng.
Cô sợ anh sẽ hỏi ra những câu khiến mình không biết trả lời sao.
Quý Vãn Anh chỉ có thể cúi đầu, tập trung hết sức vào bát cháo trong tay.
Chợt nghe tiếng cười nhẹ của Yến Bắc Thần, cô ngẩng lên, ánh mắt của anh ta như làn gió nhẹ thoảng qua, khiến cô lóa mắt.
“Tôi đáng sợ như vậy sao? em suýt nữa chui luôn vào trong bát rồi.”
Quý Vãn Anh hơi đỏ mặt, cười gượng một tiếng, “Yến thiếu nói đùa rồi.”
“Không cần gọi tôi là Yến thiếu, gọi tên tôi là được rồi.”
Yến Bắc Thần nói rất thoải mái, nhưng Quý Vãn Anh lại cảm thấy sự châm chọc trong lời nói của anh ta khá rõ rệt.
Cô suy nghĩ một lúc, tìm kiếm tất cả những chủ đề có thể nói chuyện với anh ta, rồi bất chợt nghĩ đến ảnh đại diện của anh ta. “Ảnh đại diện của anh là con mèo mà anh nuôi đúng không?”
Yến Bắc Thần suy nghĩ một chút, không cần nghĩ ngợi đã trả lời: “Đúng vậy.”
“Con mèo đen của anh trông rất đẹp, tôi cũng rất thích mèo.”
Khi nói đến đây, Quý Vãn Anh có chút buồn, cô từng muốn nuôi một con mèo nhỏ, nhưng Tống Dư Hành lại không thích loài vật này, vì vậy cô đành bỏ cuộc. Những lúc buồn chán, cô sẽ dành cả buổi chiều ở quán cà phê mèo, nhưng mỗi lần về nhà, bà mẹ chồng lại phàn nàn.
“Thích nuôi mèo vậy, sao không nghĩ đến chuyện sinh một đứa trẻ cho vui?”
Câu nói này cô nghe suốt ba năm qua rồi.
Cô cũng từng nghĩ đến việc sinh con với Tống Dư Hành, nhưng anh ta không muốn.
Quý Vãn Anh lắc đầu, dừng lại không nghĩ về những ký ức đau buồn, nở một nụ cười nhẹ, “Mèo đen của anh tên gì vậy? Trông nó rất ngầu.”
“Tên nó là Cherry.”
Quý Vãn Anh ngạc nhiên, “Hả? Ý anh là nó tên Cherry à?”
“Đúng, tên là Cherry.” Yến Bắc Thần nói dối mà không hề chớp mắt.
“Vậy nó là mèo cái sao…”
Quý Vãn Anh hơi bất ngờ khi biết Yến Bắc Thần lại đặt cho mèo một cái tên như vậy, nhưng có thể là bạn của anh ta đặt cũng không chừng.
Yến Bắc Thần mỉm cười, “Có dịp tôi sẽ cho em xem.”
Quý Vãn Anh nghĩ thầm, từ Bắc Kinh đến Giang Thành, chắc chắn không có cơ hội gặp được con mèo đáng yêu tên Cherry này.
Cô viện lý do là có việc buổi chiều, thay đồ xong liền chào tạm biệt. Trước khi đi, cô không quên cảm ơn Yến Bắc Thần một lần nữa.
Yến Bắc Thần đứng bên cửa sổ lớn của tầng 22, ngón tay dài cầm điếu thuốc, ngọn lửa đỏ rực. Anh ta lấy điện thoại ra.
“Alô, công tử Yến có gì chỉ thị à?”
Yến Bắc Thần khuất trong làn khói thuốc, khuôn mặt mờ ảo, "Mèo nhà cậu là mèo cái à?"
"Thế nào là mèo cái? Đậu tương là mèo đực đấy!" Hoắc Tông Vi vì bất ngờ mà cảnh giác, "Yến Bắc Thần, cậu hỏi cái này làm gì?"
"À, mèo của cậu bao nhiêu tiền, tôi mua nó."
Hoắc Tông Vi không biết nói gì, chỉ biết ngây người.....
"Mẹ, con về rồi."
Quý Vãn Anh đương nhiên phải về đây, nhưng vừa mới bước vào cửa đã đối mặt với khuôn mặt tức giận của mẹ.
Ngô Lam đã kiềm chế cơn giận cả ngày, cuối cùng cũng tìm được đối tượng để trút giận.
"Quý Vãn Anh, con vẫn biết về nhà à!"
Quý Vãn Anh không hiểu, nhìn mẹ đầy nghi hoặc.
Ngô Lam giận dữ đến nỗi mắt như sắp phun ra lửa, "Con lập tức đi xin lỗi Tiểu Tống đi!"
"Tại sao phải xin lỗi?" Cơn giận cũng bắt đầu dâng lên.
"Tại sao ư? Quý Vãn Anh, hôm nay Tiểu Tống đã gọi người đến đòi lấy lại nhà rồi, con bảo tại sao? Mẹ con và em con sẽ phải ra đường, con có thể tỉnh táo lại một chút không?"
Ngô Lam nghĩ đến nỗi nhục nhã trong buổi chiều, càng tức giận đến mức gần như đau tim.
Quý Vãn Anh cười khẩy một tiếng, có lẽ cú tát của cô hôm qua đã chạm vào nỗi đau của anh ta.
" họ lấy lại thì lấy thôi. Chúng ta cũng chuẩn bị chuyển nhà."
Có lẽ vì giọng điệu quá bình tĩnh của Quý Vãn Anh khiến Ngô Lam hoài nghi liệu cô có bị ngớ ngẩn thật không.
"Chuyển? Chuyển đi đâu? Con rể ta là ông chủ lớn, ta có lý do gì phải chuyển đi?"
Quý Vãn Anh lạnh lùng nhìn bà, "Mẹ, con đã nói rồi, con sẽ ly hôn với Tống Dư Hành. Căn hộ ông ngoại để lại còn trống đó, mai con sẽ đi dọn dẹp, ngày kia thuê người chuyển nhà."
Ngô Lam giậm chân tức giận, ai mà muốn chuyển đến cái căn hộ cũ nát đó chứ!
Đã ba mươi năm rồi bà không phải sống trong cảnh nghèo khó như vậy, chê.c cũng không muốn quay lại.
"ta không chuyển! Con không được ly hôn, lập tức đi xin lỗi Tiểu Tống, ta sẽ đi cùng con!" Nói xong, Ngô Lam vội vàng giơ tay kéo cô.
Quý Vãn Anh lùi lại một bước tránh né, "Mẹ, con nói lần nữa. Tống Dư Hành ngoại tình, con sẽ ly hôn với anh ta, không có khả năng nào khác."
Bốp—
Ngô Lam không chút thương tiếc tát vào mặt cô, ngón tay run rẩy, "Con, con điên rồi!"
Quý Vãn Anh quay mặt đi, giọng nói kiên quyết, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào mắt mẹ, từng chữ từng câu: "Mặc kệ mẹ nói thế nào, con quyết định ly hôn!"

Chương 10: Cánh cửa khép lạiSở Ngôn nín thở, lần theo hướng Mạnh Tử An vừa chỉ, ánh đèn pin trong tay rung nhẹ theo từng...
29/05/2026

Chương 10: Cánh cửa khép lại

Sở Ngôn nín thở, lần theo hướng Mạnh Tử An vừa chỉ, ánh đèn pin trong tay rung nhẹ theo từng bước chân thận trọng. Không gian trong kho lạnh tối om, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều vang lên, như kim giây của một chiếc đồng hồ vô hình đang đếm ngược.
Cuối cùng, cô cũng nhìn thấy hộp phân phối điện gắn trên bức tường cao phía trước.
Sở Ngôn dựng thang, trèo lên từng bậc một. Lòng bàn tay trong găng cao su đã bắt đầu lạnh buốt, nhưng cô vẫn ép mình giữ động tác thật chậm, thật chắc. Khi nắp hộp bật mở, ánh đèn pin soi rõ bên trong — cầu dao tổng đã bật lên, trong khi các công tắc nhánh khác vẫn y nguyên vị trí cũ, không có dấu hiệu bị tác động.
Cảnh tượng này khiến tim cô khẽ trầm xuống.
Không giống chút nào với việc thiết bị quá tải hay hỏng hóc thông thường. Nếu là sự cố từ máy móc, ít nhất cũng phải có một nhánh nào đó bị kéo theo. Nhưng ở đây… chỉ có cầu dao tổng bị nhảy, như thể có người đã cố tình hoặc vô tình cấp lại điện từ bên ngoài.
Xung quanh lại toàn nước đọng, sàn kim loại, dây dẫn lộ thiên — bất cứ sai sót nào cũng có thể dẫn đến tai nạn nghiêm trọng. Sở Ngôn không dám tùy tiện chạm vào thêm, chỉ có thể hạ người xuống, nâng cao giọng gọi ra ngoài, cố giữ cho âm thanh không run:
“Trưởng phòng Phương! Chỉ có cầu dao tổng bị nhảy thôi!”
Bên ngoài im lặng vài giây, rồi tiếng Trưởng phòng Phương vang lên, có phần do dự:
“Tiểu Sở, cô ra ngoài trước đi. Để lát nữa tôi gọi thợ Vương vào kiểm tra.”
“Vâng.”
Sở Ngôn đáp lời, lòng thở phào nhẹ nhõm. Cô xoay người, bám vào thang, từng bước trèo xuống. Ngay khoảnh khắc bàn chân vừa chạm sàn, một âm thanh rất khẽ vang lên phía sau —
Rẹt.
Ngắn, sắc, giống như dòng điện vừa được nối lại.
Sở Ngôn còn chưa kịp phản ứng, thì ở phía xa, cánh cửa trượt điện bằng kim loại bắt đầu chuyển động. Các bánh răng va vào nhau, phát ra những tiếng cạch… cạch… nặng nề, chậm rãi nhưng không thể đảo ngược.
“Ê ê ê!” Trưởng phòng Phương hốt hoảng kêu lên bên ngoài. “Ai bật điện vậy?!”
Không khí lập tức rối loạn.
“Không biết!”
“Không phải tôi!”
“Có ai động vào đâu!”
Tiếng người chồng chéo lên nhau, gấp gáp và hoảng loạn.
Trưởng phòng Phương đứng ngoài cửa, nhìn xuyên qua khe hẹp, giọng gần như gào lên:
“Tiểu Sở! Mau ra đây!”
Sở Ngôn sững người trong tích tắc.
Rồi tất cả như bùng nổ cùng lúc.
Cô hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Không kịp suy nghĩ thêm, Sở Ngôn quay người, dốc toàn lực chạy về phía cửa. Nhưng sàn kho lạnh ngập nước, trơn như phủ một lớp dầu mỏng. Đôi ủng cao su nặng nề khiến từng bước chân trở nên chậm chạp, mất kiểm soát.
Ánh sáng từ bên ngoài lọt vào ngày càng ít.
Từng tấc, từng tấc bị nuốt chửng.
Tim Sở Ngôn đâ.p loạn nhịp, tiếng ma/u dội vào tai ầm ầm như trống trận.
Bịch—
Cô trượt chân, cả người ngã nhào xuống nền nước lạnh ngắt. Cơn đau dội lên từ đầu gối và cổ tay, nhưng cô không kịp cảm nhận. Sở Ngôn chống tay bật dậy, cố chạy tiếp.
Nhưng khi cô vừa đứng vững —
Tạch.
Tia sáng cuối cùng biến mất sau cánh cửa kim loại khép chặt.
Khoảnh khắc ấy, tim cô như rơi thẳng xuống đáy vực.
Không gian trước mắt chìm hẳn vào bóng tối.
Ngay sau đó, tiếng quạt gió rền rĩ vang lên. Các thiết bị đông lạnh lần lượt phát ra tiếng bíp… bíp…, âm thanh khô khốc báo hiệu hệ thống đang khởi động lại.
Không ổn rồi.
Sở Ngôn lập tức móc điện thoại ra, tay run lên vì lạnh lẫn hoảng loạn. Nhưng màn hình chỉ hiện một hàng chữ lạnh lùng — không có tín hiệu. Thậm chí một tin nhắn cũng không gửi đi được.
Quạt gió trong kho lạnh bắt đầu tăng tốc.
Luồng khí lạnh như lưỡi dao vô hình quét qua người cô.
Nhiệt độ giảm xuống nhanh đến mức khó tin.
Cô vốn mặc không dày, vừa ngã một cú, quần áo đã ướt sũng. Gió lạnh thổi thẳng vào lớp vải ướt, cái rét lập tức thấm sâu vào tận xương tủy.
Sở Ngôn loạng choạng bước đi, giơ tay mò mẫm dọc theo bức tường lạnh buốt, cố tìm công tắc khẩn cấp. Đầu ngón tay tê cứng, cảm giác gần như biến mất.
Cuối cùng, cô chạm được vào một nút bấm.
Cô ấn.
Không phản ứng.
Cô ấn mạnh hơn, liên tục.
Vẫn không có gì xảy ra.
Cánh cửa như một khối thép chê.c, đứng sừng sững, không lay chuyển.
Hơi thở của Sở Ngôn bắt đầu rối loạn. Mỗi lần hít vào, lồng ngực đau buốt như đang hít cả băng tuyết vào phổi. Không khí lạnh làm cổ họng cô khô rát, tim đâ.p ngày càng nhanh nhưng yếu dần.
Cô cố ép mình tỉnh táo.
Phải tỉnh.
Nhưng cái lạnh không cho cô lựa chọn.
Ý thức như bị bóc tách từng lớp, chậm rãi mà tàn nhẫn.
Trong kho lạnh, sự yên tĩnh trở thành một thứ áp lực vô hình, đè nặng lên từng hơi thở. Không còn tiếng người, không còn ánh sáng. Chỉ còn tiếng tim mình đâ.p yếu ớt, và tiếng run rẩy không thể kiểm soát.
Cô có cảm giác… mình đang bị nuốt chửng.
Ngay trước khi bóng tối hoàn toàn bao phủ, trong đầu Sở Ngôn lóe lên một ý nghĩ mơ hồ, yếu ớt như tàn lửa —
Biết vậy… đã không tới Bắc Kinh.

Bên ngoài, Trưởng phòng Phương đã cuống đến mức quay mòng mòng.
Ông thử đủ mọi cách, từ hệ thống điều khiển đến cơ chế thủ công, nhưng cánh cửa kho lạnh vẫn bất động, như bị hàn chê.c từ bên trong.
“Thợ Vương đâu rồi?!” ông gào lên.
Mạnh Tử An mặt cắt không còn giọt ma/u, nói lắp bắp:
“Đ-đi… đi tắt nguồn điện dự phòng rồi ạ…”
Trưởng phòng Phương tức đến mức chửi thề:
“Não các cậu để đâu vậy hả?! Ai cho nối lại nguồn điện dự phòng?!”
Tiểu Lý cũng mồ hôi đầm đìa, giọng run run:
“Kho lạnh này là thiết bị thanh lý từ nơi khác chuyển về, đã xuống cấp lâu rồi… có thể linh kiện bị hỏng, cửa bị kẹt cứng. E là… trong thời gian ngắn không kéo người ra được đâu!”
“Còn đứng đó làm gì nữa!”
Trưởng phòng Phương gầm lên.
“Gọi cứu hỏa ngay!”
Mạnh Tử An run rẩy móc điện thoại ra. Ngón tay vừa chạm vào màn hình thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên phía sau —
“Tất cả tránh ra.”
Mọi người đồng loạt sững lại.
Quay đầu nhìn.
Chu Thận Từ đang sải bước về phía họ.
Gương mặt anh lạnh đến đáng sợ, ánh mắt u ám như bầu trời trước cơn bão lớn.
Trưởng phòng Phương đứng đờ người:
“Chu… Chu tổng?”
Chu Thận Từ không nhìn ông, cũng không nhìn bất kỳ ai. Ánh mắt anh dán chặt vào cánh cửa kho lạnh.
“Làm đi.”
Câu lệnh ngắn gọn, dứt khoát.
Trợ lý bên cạnh lập tức bước lên, trong tay là đèn cắt kim loại.
Trưởng phòng Phương tim thót lên, theo bản năng lùi hẳn sang một bên.
Khoảnh khắc lưỡi cắt chạm vào cánh cửa thép, tia lửa b*n r* chói mắt, ông bỗng hiểu ra một điều —
Thứ công cụ này, trong nhận thức của ông đã là cực kỳ “bạo lực”.
Nhưng với Chu Thận Từ…
E rằng dù có mang tới cả vài bó thuốc nổ, anh cũng sẽ không hề chớp mắt.

Khi Sở Ngôn lần nữa cảm nhận được thế giới bên ngoài, bên tai cô chỉ còn lại một mớ âm thanh ầm ĩ hỗn loạn, như thể có thứ gì đó đang nổ tung ngay sát đầu. Cơ thể nặng trĩu đến mức khiến cô có cảm giác mình đang không ngừng rơi xuống, rơi mãi, rơi mãi, dù đã dốc hết sức lực cũng chỉ có thể miễn cưỡng hé mở một khe mắt rất nhỏ.
Ánh sáng trắng chói lòa đâm thẳng vào võng mạc, kèm theo đó là những đốm lửa li ti chập chờn trước mắt, lắc lư khiến đầu cô đau buốt.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cô bỗng cảm thấy toàn bộ cơ thể mình được nhấc bổng lên. Một sức mạnh cực lớn đang chống lại lực hút của mặt đất, khiến cả trời đất như đảo lộn, phương hướng cũng trở nên mơ hồ.
Cô không phân biệt nổi xung quanh có những ai, chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng gầm trầm thấp của một người đàn ông, giận dữ đến mức gần như mất kiểm soát:
“Đứng ngây ra đó làm gì! Mau gọi xe cấp cứu!”
… Là Chu Thận Từ sao?
Trong tích tắc, Sở Ngôn tỉnh táo hơn đôi chút.
Ngay sau đó, cô lại tự cười nhạo chính mình. Sao có thể chứ? Người đó làm sao lại xuất hiện ở đây?
Hay đây là thứ người ta vẫn gọi là “đèn kéo quân” trước lúc mất ý thức? Nếu thật vậy, ít nhất cũng nên chiếu lại vài ký ức có ý nghĩa chứ? Sao đến phút cuối cùng, thứ cô nghĩ tới lại là cái tính khí tệ hại của anh ta?
Dòng ý thức của Sở Ngôn dường như bị quán tính dẫn dắt. Rõ ràng cô không hề cố tình, vậy mà suy nghĩ vẫn trôi dạt, không sao níu lại được.
Cảm giác quen thuộc mà phiền nhiễu này là sao đây?
Ấm áp, rộng lớn, dường như còn phảng phất mùi cỏ non sau cơn mưa. Theo bản năng, cô khẽ nghiêng người, tìm cách áp sát về phía nguồn nhiệt ấy.
Có một cánh tay đột ngột siết chặt hơn. Lực ôm mạnh mẽ, vững vàng, mang theo cảm giác an toàn đã lâu rồi cô không còn chạm tới, bao bọc lấy cô như thể cách biệt cả một kiếp người.
Có lẽ là vì né tránh sự dịu dàng từng khiến mình lệ thuộc, cũng có thể là vì dây thần kinh căng cứng quá lâu bỗng chốc được thả lỏng. Ý thức của Sở Ngôn nhanh chóng chìm trở lại trong hỗn độn.

Lần tiếp theo mở mắt, thứ đâ.p vào tầm nhìn của cô là trần nhà trắng toát.
Mũi hơi ngứa, lại có chút cay xè. Cô hít sâu một hơi, mùi cồn y tế nồng nặc lập tức tràn vào khoang mũi.
Thính giác dường như đã hồi phục được một phần. Qua lớp rèm che, cô nghe thấy tiếng người trò chuyện vọng lại —
“Kho lạnh đó xuống cấp nghiêm trọng, mà thợ Vương lại không rành hệ thống điện ở đó, tuyệt đối không phải cố ý kích hoạt nguồn điện dự phòng. Tiểu Mạnh cũng đã về viết bản kiểm điểm rồi. Chu tổng, anh xem chuyện này…”
“Trước khi làm rõ nguyên nhân, tạm dừng toàn bộ dự án.”
Giọng người đàn ông lạnh lẽo, còn thấp hơn cả nhiệt độ trong kho lạnh.
“Chu tổng, vừa rồi bên Tần Thực Hóa Công, giám đốc Lý của khu Tây quốc hóa có gọi điện hỏi chiều nay anh có rảnh không, ông ấy muốn bàn về lô PE lần trước…”
“Đưa điện thoại cho tôi, tôi nói chuyện với ông ta.”
“Vâng.”
Sau đó là tiếng cửa phòng mở ra rồi khép lại.
Không gian lại rơi vào yên tĩnh.
Sở Ngôn nằm thêm một lúc, cố lấy lại sức, rồi định gắng gượng ngồi dậy. Nhưng vừa động đậy, cô mới phát hiện mình đang đeo mặt nạ oxy.
Không chỉ vậy, quần áo trên người đã được thay từ lúc nào, mu bàn tay còn cắm kim truyền dịch. Trông cô lúc này, hoàn toàn là dáng vẻ tiêu chuẩn của một bệnh nhân.
Đúng lúc ấy, rèm giường bỗng bị vén lên.
Sở Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt chạm thẳng vào ánh nhìn của trưởng phòng Phương.
Vừa thấy cô tỉnh lại, ông như trút được gánh nặng, vội vàng bước tới nắm lấy tay cô, giọng run run:
“Cô tổ của tôi ơi, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi!”
Sở Ngôn hơi sững người:
“Đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”
Trưởng phòng Phương gần như muốn khóc:
“Cô vừa nãy đột nhiên ngất đi, chúng tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra, làm tôi sợ đến mức huyết áp tăng vọt…”
Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Thợ Vương không quen hệ thống điện của kho lạnh, trong lúc kiểm tra đã vô tình khởi động nguồn điện dự phòng, thế là… khóa cô ở bên trong.”
“Chúng tôi vừa định gọi đội cứu hỏa thì Chu tổng tới…”
Ông lải nhải không ngừng, dáng vẻ còn sợ hãi hơn cả người vừa gặp nạn là cô.
Sở Ngôn nghe mà thất thần. Rất lâu sau mới khẽ nói được một câu:
“Vậy… đúng là phải cảm ơn anh ấy rồi.”
Cô tuy không tận mắt chứng kiến, nhưng cái lạnh trong kho lúc đó, cô là người cảm nhận rõ ràng nhất.
Nếu không phải Chu Thận Từ kịp thời ra tay cứu người, cô thật sự không dám chắc mình có thể cầm cự nguyên vẹn đến lúc đội cứu hộ tới nơi.
Lỡ như… lỡ như cô có mệnh hệ gì…
Vậy Niệm Niệm phải làm sao đây?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, toàn thân Sở Ngôn lập tức cứng đờ.
Cô chộp lấy tay trưởng phòng Phương, hoảng loạn đến mức giọng cũng run theo:
“Niệm Niệm đâu rồi?!”
“Con bé thì…”
Trưởng phòng Phương còn chưa kịp nói hết, cửa phòng đã phát ra một tiếng “két” nhẹ.
Sở Ngôn theo phản xạ quay đầu nhìn sang.
Chu Thận Từ đẩy cửa bước vào. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, trong đáy mắt anh thoáng lướt qua một cảm xúc khó gọi tên.
Trong tay anh là chiếc điện thoại vẫn còn sáng màn hình, đầu dây bên kia vẫn văng vẳng tiếng nói:
“Alo? Chu tổng?”
“Giám đốc Lý, xin lỗi nhé.” Chu Thận Từ đưa điện thoại lên sát tai, ánh mắt lại trước sau đều dừng trên gương mặt Sở Ngôn. “Cuộc hẹn chiều nay hủy nhé. Chúng ta để hôm khác bàn lại.”

Address

Cầu Giấy
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tiệm Cầm Đồ Ký Ức posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share