19/04/2026
“Pick up the heaviest thing you can carry and walk forward with it.” Jordan Peterson.
Mẹ và Cà rem.
Có lẽ trong rất nhiều quyết định của cuộc đời, việc có Cà Rem là quyết định lớn nhất mà mẹ từng chọn, và cũng là quyết định sáng suốt nhất. Từ ngày có con, những năm 30 của mẹ trở nên rất khác. Mỗi ngày trôi qua, mẹ cảm nhận cuộc sống rõ ràng hơn - về cảm xúc, về tương lai, và về trách nhiệm làm cho mọi thứ trở nên tốt hơn. Trước đó, mẹ đã từng lo lắng, chần chừ, sợ rằng mình không thể gánh vác nổi một trách nhiệm lớn lao như vậy. Thật may, mẹ đã làm điều này.
Giờ nhìn “cục Cà Rem” đang khoanh tròn ngủ bên cạnh, mẹ chỉ mong mình sẽ luôn có thời gian dành cho Cà Rem - có thể không nhiều như con muốn (đời mà con ;)), và sẽ luôn đi cùng Rem qua những chặng đường quan trọng, hôm nay và cả sau này.
Mẹ mong mình đủ sáng suốt để có thể chỉ đường cho con, đúng theo cả nghĩa đen khi mẹ vẫn đang nắm tay con đi qua những đoạn đường quanh co. Mẹ cũng mong mình đủ kiên định để nói “không” khi cần, kể cả khi ánh mắt và cái má phính dễ thương của Rem làm mẹ mềm lòng.
Mẹ mong mẹ và Rem vẫn có những lúc rất bạn bè, để Rem vẫn luôn có thể kể cho mẹ những chuyện con chỉ muốn kể cho mẹ, vẫn để mẹ chứng kiến cả những lúc con thấy xấu hổ, thấy “quê quê”. Như việc Cà Rem tập hát và kể chuyện nhưng chưa sẵn sàng thể hiện với mọi người, mẹ và Chí (gấu bông ghiền của Cà Rem) vẫn luôn là fan trung thành của con. Cà Rem hát hay và không lạc tong sai nốt như mẹ rồi nên mong một ngày nào đó con tự tin hơn nha.
Cuộc sống ngoài kia không dễ dàng, thời nào cũng vậy, không phải lúc nào cũng như con muốn. Mong con đủ bản lĩnh. Lại đây ôm mẹ một chút, cho mẹ chút "mana" nào. Ngoài kia vẫn còn giông bão, và mẹ vẫn đang học cách mang theo điều quan trọng nhất của mình để đi tiếp.