13/05/2026
Đột nhiên, lại được chữa lành bởi đoạn văn này.
|01
Rồi sẽ có một ngày, tôi ngẩng đầu nhìn lại,
nhìn con đường mình đã đi qua, nhìn phương xa phía trước,
cùng những gập ghềnh tôi từng bước qua,
và giấc mơ của tôi chưa từng hoang mang lạc lối.
Rồi sẽ có một ngày, tôi ngẩng đầu nhìn lại,
nhìn ước mơ của mình, nhìn sự kiên trì của mình,
cùng bóng dáng quật cường ấy của bản thân,
và nơi trái tim tôi luôn hướng về.
|02
Thời gian là một cây thước,
đo con người, đo lòng người, đo cả khoảng cách.
Năm tháng là một tấm gương,
soi người, soi chính mình, soi cả những chuyện đã qua.
Nhân sinh là một ly rượu,
say lòng, say người, say cả một đời.
|03
Rồi sẽ có một ngày, tôi nâng chén,
kính những lần va vấp, kính sự dũng cảm cô độc của mình,
cũng kính tính cách ngay thẳng ấy của bản thân,
và cả những giọt nước mắt không thể kìm lại.
Rồi sẽ có một ngày, tôi ngoảnh đầu nhìn lại,
tìm lại ý nguyện của mình, tìm lại cội nguồn của mình,
cùng những ngã rẽ nơi tôi từng lạc lối,
và con thuyền mộng tưởng đã từng vỡ tan.
|04
Có vui, có buồn, có hạnh phúc, có ưu sầu,
vui buồn đan xen, ấy chính là bức tranh của đời người.
Có tụ, có tan, có hợp, có ly,
hợp tan ly biệt, ấy chính là điều kỳ diệu của duyên phận.
Có sáng, có tối, có tiến bước, có dừng lại,
sáng tối tiến lui, ấy chính là con đường trưởng thành.
|05
Đều là giọt nước,
vì sao người khác có thể xuyên thủng đá,
còn bạn lại chẳng thay đổi được gì?
Bởi vì bạn quên mất hai chữ “kiên trì”.
Đều là cá mặn,
vì sao người khác có thể lật mình,
còn bạn lại dính chặt vào chảo?
Bởi vì bạn quên mất hai chữ “cố gắng”.
|06
Không phải mọi đóa hoa đều nở vào mùa xuân,
không phải mọi dòng sông đều chảy về biển lớn.
Hoa có thể nở suốt bốn mùa, sông có thể chảy về muôn hướng,
chỉ cần trong lòng còn yêu thương,
núi cao biển rộng cũng có thể vượt qua, nơi nào cũng là phong cảnh.
Không phải mọi mong đợi đều có thể như ý,
không phải mọi trưởng thành đều thuận buồm xuôi gió.
Kỳ vọng bắt nguồn từ nội tâm, trưởng thành nằm ở hành động,
chỉ cần nỗ lực, năm tháng vẫn đáng mong chờ, nhân gian vẫn đáng giá.
|07
Thời gian chông chênh va vấp, mùa tháng cứ đến rồi đi,
được hay mất,
đều không bằng sống thanh thản, không thẹn với lòng mình.
Nhân gian đông đúc xô bồ, năm tháng vội vàng trôi qua,
muốn hay không muốn,
đều không bằng cam tâm tình nguyện.
|08
Hoảng loạn là vì chuẩn bị chưa đủ.
Nóng vội là vì trải nghiệm chưa nhiều.
Tâm rối là vì suy nghĩ chưa rõ ràng.
Mệt lòng là vì nghĩ quá nhiều.
Áp lực là vì kỳ vọng quá lớn.
Tham lam là vì dục vọng quá đầy.
Lười biếng là vì mục tiêu không rõ.
Kiêu ngạo là vì tầm nhìn quá ngắn.
Nóng nảy là vì bản thân bất lực.
Sợ hãi là vì đòi hỏi vượt quá khả năng.
|09
Hy vọng bạn,
khi mặt trời mọc có sắc màu rực rỡ, khi trăng lên có ánh sáng dịu dàng.
Từ nay mọi chuyện đều thuận lòng thuận ý, suốt chặng đường đều rực rỡ huy hoàng.
Hy vọng bạn,
khi tỉnh giấc có nụ cười, khi ngủ say có ngọt ngào.
Từ nay bình thản điềm nhiên, suốt chặng đường đều tràn đầy ánh sáng.
Hy vọng bạn,
dưới chân luôn có đường đi, nơi phương xa luôn ngập tràn ánh sáng.
Từ nay, những nơi bạn đi qua, đều là một hành trình huy hoàng.