TSOL - The story of leather

TSOL - The story of leather TSOL - The story of leather. Mỗi món đồ là một câu chuyện

Có những món đồ, mình không nhớ đã mua từ khi nào.Chỉ biết là ngày nào đi làm cũng cầm theo.Hồi mới mua, da còn cứng. Mà...
02/02/2026

Có những món đồ, mình không nhớ đã mua từ khi nào.
Chỉ biết là ngày nào đi làm cũng cầm theo.

Hồi mới mua, da còn cứng. Màu cũng chưa đẹp. Dùng một thời gian mới thấy, à, nó bắt đầu có dấu ấn của thời gian.

Buổi sáng vội đi làm, nhét chiếc ví vào túi quần. Chiều tan ca, xách cặp ghé quán cà phê quen.

Những ngày họp nhiều, những ngày mưa, những chuyến công tác ngắn ngủi. Món đồ đó cứ ở đó, không làm phiền cũng không nũng nịu đòi ở bên.

Da đổi màu lúc nào không hay. Có vết trầy nhỏ, có chỗ sậm hơn. Nhưng kỳ lạ là nhìn lại thấy thân thương. Giống như mình vậy, qua vài năm đi làm, không còn mới, nhưng dày dặn hơn, chín chắn hơn.

Người thợ làm ra món đồ này cũng không vội. Cắt da chậm. Khâu tay từng mũi. Không cố làm cho thật bóng bẩy, chỉ làm sao để dùng lâu, dùng hoài không chán.

Có lẽ vì thế mà đồ da thủ công hợp với dân văn phòng. Những người không còn thích thay đồ liên tục, chỉ cần một món đủ bền để theo mình qua nhiều giai đoạn.

Nếu bạn cũng đang ở cái tuổi đi làm đủ lâu để hiểu mình cần gì, thích những thứ đơn giản, dùng bền bỉ theo thời gian thì có thể, đồ da thủ công sẽ hợp với bạn.

Không cần mua vội. Khi nào thấy hợp, ghé xem cũng được. Vậy hen?

Có những món đồ, mình không nhớ đã mua từ khi nào.Chỉ biết là ngày nào đi làm cũng cầm theo.Hồi mới mua, da còn cứng. Mà...
02/02/2026

Có những món đồ, mình không nhớ đã mua từ khi nào.
Chỉ biết là ngày nào đi làm cũng cầm theo.

Hồi mới mua, da còn cứng. Màu cũng chưa đẹp. Dùng một thời gian mới thấy, à, nó bắt đầu có dấu ấn của thời gian.

Buổi sáng vội đi làm, nhét chiếc ví vào túi quần. Chiều tan ca, xách cặp ghé quán cà phê quen.

Những ngày họp nhiều, những ngày mưa, những chuyến công tác ngắn ngủi. Món đồ đó cứ ở đó, không làm phiền cũng không nũng nịu đòi ở bên.

Da đổi màu lúc nào không hay. Có vết trầy nhỏ, có chỗ sậm hơn. Nhưng kỳ lạ là nhìn lại thấy thân thương. Giống như mình vậy, qua vài năm đi làm, không còn mới, nhưng dày dặn hơn, chín chắn hơn.

Người thợ làm ra món đồ này cũng không vội. Cắt da chậm. Khâu tay từng mũi.
Không cố làm cho thật bóng bẩy, chỉ làm sao để dùng lâu, dùng hoài không chán.

Có lẽ vì thế mà đồ da thủ công hợp với dân văn phòng. Những người không còn thích thay đồ liên tục, chỉ cần một món đủ bền để theo mình qua nhiều giai đoạn.

Nếu bạn cũng đang ở cái tuổi đi làm đủ lâu để hiểu mình cần gì, thích những thứ đơn giản, dùng bền bỉ theo thời gian thì có thể, đồ da thủ công sẽ hợp với bạn.

Không cần mua vội. Khi nào thấy hợp, ghé xem cũng được. Vậy hen?

Đeo dây nổi không phải muốn gây chú ý mà  chỉ cần được nhận ra, theo cách của riêng mình.Mỗi người có một kiểu hiện diện...
01/07/2025

Đeo dây nổi không phải muốn gây chú ý mà chỉ cần được nhận ra, theo cách của riêng mình.

Mỗi người có một kiểu hiện diện.
Có người không thích ồn ào nhưng món gì họ chọn cũng luôn có nét riêng.

Không phải điểm nhấn to tát gì, chỉ là một màu sắc khác, một đường chỉ lạ, một cách hoàn thiện không giống số đông.

Dây này tụi mình làm khi cảm thấy: đẹp không cần giống ai. Chỉ cần đúng cái mình muốn thấy mỗi lần liếc nhìn cổ tay.

Nếu bạn cũng đang tìm một món gì đó đủ để người ta phải dừng mắt thì có lẽ dây này dành cho bạn.

Chế tác một chiếc dây đồng hồ thủ công không chỉ cần tay nghề, nó còn cần cả sự tĩnh tâm.Hôm qua, chúng tôi có một ngày ...
28/06/2025

Chế tác một chiếc dây đồng hồ thủ công không chỉ cần tay nghề, nó còn cần cả sự tĩnh tâm.

Hôm qua, chúng tôi có một ngày làm việc… khó tĩnh. Tâm trí bị xáo trộn bởi một chuyện cá nhân, tích cực đấy nhưng lại khiến đầu óc cứ như mặt hồ lăn tăn sóng.

Ngồi vào bàn, tay vẫn cầm dao cắt da như mọi khi. Nhưng vì không đủ tập trung, chúng tôi đã làm sai đến ba lần. Mỗi lần sai là phải cắt lại từ đầu. May mắn là da vẫn còn, nếu là da hiếm thì sai một ly là tiếc nuối không lời lẽ nào diễn tả được.

Đồ da thủ công không cho phép sơ sẩy. Một sản phẩm đẹp không đến từ tay nghề đơn thuần mà còn đến từ sự hiện diện trọn vẹn trong từng đường kim, mũi chỉ. Tâm phải yên thì tay mới vững.

Chúng tôi tin: sự tĩnh tại của người làm ra bất cứ sản phẩm nào đều sẽ âm thầm truyền vào chính sản phẩm đó.

Có lần đang ngồi làm, bạn mình ghé ngang.Thấy mình may dây, nó nói:“Ủa, sao mày không may kiểu cũ cho nhanh?”Ờ thì… cũng...
27/06/2025

Có lần đang ngồi làm, bạn mình ghé ngang.
Thấy mình may dây, nó nói:
“Ủa, sao mày không may kiểu cũ cho nhanh?”

Ờ thì… cũng được.
Làm kiểu đó quen tay rồi, nhắm mắt cũng ráp được.
Nhưng làm riết cũng thấy trơ trơ, hết cảm xúc
Cứ như tay còn hoạt động mà đầu thì đứng im.

Nên đợt này mình đổi một chút.
May hai đường chỉ thay vì một.
Thêm một mũi chỉ đỏ ở đầu, nhỏ xíu à,
mà thấy vui hơn thiệt.

Cũng nổi nổi 1 chút cho khác biệt.
Lâu lâu phải chơi khác đi một chút,
để nhớ mình vẫn đang làm bằng tay chứ không phải chạy dây chuyền.

Dây tím nè, vừa mới hoàn thành trước 12h đêm. Nhưng bạn đừng lầm lẫn, không phải tím mộng mơ, càng không phải tím bánh b...
24/06/2025

Dây tím nè, vừa mới hoàn thành trước 12h đêm. Nhưng bạn đừng lầm lẫn, không phải tím mộng mơ, càng không phải tím bánh bèo nha.
Đây là tím trưởng thành, tím đủ chín để biết mình cần gì, muốn gì.

Sản phẩm thủ công từng nhát cắt, nhát đục tới từng mũi chỉ.

Không cần nói gì nhiều.
Chỉ cần đeo lên tay là biết:
"À, cái người này… có gu."

Hợl gu nhau thì inbox nhé cho tụi mình nhé

MỘT CHIỀU MƯA KHÔNG VỘIKhông phải cơn mưa nào cũng khiến người ta buồn.Có những cơn mưa đến nhẹ tênh, khẽ khàng… như để ...
17/06/2025

MỘT CHIỀU MƯA KHÔNG VỘI

Không phải cơn mưa nào cũng khiến người ta buồn.

Có những cơn mưa đến nhẹ tênh, khẽ khàng… như để nhắc mình về một góc đã lâu không chạm tới.

Chiều nay, đang bon bon giữa dòng xe ồn ào, trời bỗng đổ mưa.

Mưa chỉ đủ ướt nhẹ bờ vai, đủ khiến lòng mình vốn đang căng như dây đàn, cũng dịu lại đôi phần.

Tấp đại vào một quán nhỏ ven đường.

Gọi một ly cà phê sữa nóng.

Không mở điện thoại, không làm gì cả.
Chỉ ngồi đó, nhìn mưa tí tách rơi qua ô kính mờ nhòe…

Tự nhiên lại nhớ về những món đồ nhỏ xíu mình vẫn mang theo mỗi ngày:

Chiếc túi da cũ đã sậm màu theo năm tháng, vài tờ hóa đơn cũ chưa nỡ bỏ, một tấm ảnh xước góc cắt từ cuốn tạp chí cũ.

Tất cả đều đã cũ.
Nhưng vẫn ở lại như một phần rất thật của mình.

Rồi mình nghĩ:
Hình như ai rồi cũng cần một cái cớ để chậm lại.
Không phải vì yếu đuối hay mệt mỏi.
Chỉ là… đã chạy nhanh quá lâu rồi. Cần nghỉ ngơi

Đôi khi, một cơn mưa nhỏ cũng đủ để người ta thừa nhận khe khẽ:
“Mình mệt rồi. Mình cần nghỉ một chút.”

Chiều nay, cơn mưa đến như một dịp để mình ngồi lại, nói chuyện với chính mình.

Và tử tế hơn với những điều mình từng nâng niu.

Nếu bạn cũng gặp mưa, đừng vội bực.
Biết đâu… đó là lúc bạn cần dừng lại để "gặp lại" chính mình.

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when TSOL - The story of leather posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share