se.rene - gemstones & crafts

se.rene - gemstones & crafts cửa tiệm lấp lánh ✨💎

Đầu năm nay, trong những ngày tháng huy hoàng của bóng đá Việt Nam, với trái tim hân hoan thổn thức, mình share đoạn thơ...
20/11/2018

Đầu năm nay, trong những ngày tháng huy hoàng của bóng đá Việt Nam, với trái tim hân hoan thổn thức, mình share đoạn thơ này trên trang cá nhân:

"Cứ yên lòng, “người đó” rồi sẽ đến
Đền cho ta bao năm tháng đợi chờ
Hãy chuẩn bị những ngày không dám ngủ
Thực tại còn đẹp gấp mấy lần mơ!”

Nói chính xác hơn thì, người đó" rồi đã đến. "Người đó" là Park Hang Seo, thầy của chúng ta.
Thầy Park đã đến xây những "giấc đời mơ" cho bóng đá Việt, viết tiếp những câu chuyện đang dở dang cho một thế hệ trẻ đầy hoài bão nhưng chưa tìm ra định hướng. Sự xuất hiện này quan trọng đến nỗi, nếu thiếu vắng, liệu chúng ta có trông đợi từng trận đấu của đội tuyển Việt Nam như hiện tại? Chúng ta sẽ nhắc về U23 Châu Á, ASIAD 2018 và rất có thể là AFF Cup 2018 như một dấu son tự hào của bóng đá VN chăng? Mình tin là không.

Thêm nữa, mình nghĩ, ngoài triết lý bóng đá và những bài tập thể lực bài bản có phần khô cứng, chính tình yêu tràn trề nhựa sống và nóng ấm từ người thầy là thứ giúp các bạn - những cầu thủ trẻ ngày càng tiến bộ, tiến bộ rõ rệt.

Tình yêu thì không cần nói quá nhiều, tiếng Hàn - tiếng Việt, qua mấy công đoạn chuyển ngữ cũng có hề gì, chỉ cần biết mình được tin quý, được mến thương, được trân trọng thì đã là niềm may.

Thân tình đơn sơ ấy là ánh mắt sáng trong lấp lánh của Toàn nhìn thầy Park.
Là cái dựa dẫm của Mạnh, cậu chàng mét tám vào người thầy U60 của mình.
Là cách Trường, Phượng, Chinh hay bất kì thành viên trong đội nói về thầy của mình, chân thành và tin tưởng, chẳng thể giấu giếm nổi niềm hãnh diện.
Món quà ngày nhà giáo tặng thầy mấy bức vẽ như của con trẻ, vừa ngố vừa vụng, thầy bảo chẳng giống tí nào nhưng ánh mắt chẳng nói dối, thầy vui lắm, vui thật tình.

Thầy Park và các bạn bên nhau, là thầy trò, là cha con, là bè bạn, là người đồng hành, là người hỗ trợ, ở cương vị nào, vai trò nào cũng thấy ấm áp và tốt đẹp quá chừng.

Bên nhau thật lâu và thật hạnh phúc nhé. 🌸
Mừng ngày nhà giáo, thầy Park, thầy của chúng ta. 🇻🇳

Chúc đội tuyển Việt Nam hôm nay thi đấu thật tốt và lấy 3 điểm làm quà cho thầy.

“Anh sẽ chỉ sống như cái cây. Giống như cái cây tự đâm rễ, tự vươn cành, tự mọc lá rồi trổ thành tán lá, giống như cái c...
24/09/2018

“Anh sẽ chỉ sống như cái cây. Giống như cái cây tự đâm rễ, tự vươn cành, tự mọc lá rồi trổ thành tán lá, giống như cái cây mà dù cho không có ai chăm sóc cũng chẳng khóc hu hu, dù không ai biết đến mình thì cũng chẳng la hét hay thể hiện, cứ âm thầm tự nhủ trong lòng, hãy chỉ sống như thế mà thôi.”
{Bố Con Cá G*i} - Cho Chang In

Một bức ảnh với 3 sự dễ thương, nhưng xin nói về Thanh, Vũ Văn Thanh, cầu thủ được giới chuyên môn đánh giá là "hậu vệ cánh phải xuất sắc nhất của Việt Nam ở thời điểm hiện tại".
Với Thanh, mình không hiểu về em đủ nhiều để đưa ra những nhận định, cũng không tự cho là mình biết, mình chỉ có lòng tin mạnh mẽ rằng Thanh vững vàng, Thanh kiên định, Thanh là một chỗ dựa đáng tin cậy cho anh em đồng đội mình. Một mầm non trổ sinh từ đất cát, hứng nắng gió lớn lên tự bao giờ đã trở thành cây trưởng thành giữ đất giữ rừng, giữ nước non.

Trong mấy bài báo mình đọc được về tuổi thơ của Thanh, mình nhớ hoài hình ảnh cậu nhóc "bé tý, đen nhẻm, cầm bồ cào to gấp đôi thân người mà hì hụi cào thóc giúp mẹ" và "lúc nào cũng ôm trái bóng hai nghìn đồng". Đáng lẽ mình nên nhận xét là "cảm động" hay đại loại thế, vậy mà trong đầu chỉ bật ra từ "can đảm".
Thanh đã là một "cậu bé can đảm", bây giờ là một "chàng trai can đảm" và những ngày tháng sau này chắc chắn sẽ là một "người đàn ông can đảm" để gánh vác rất nhiều trách nhiệm cao cả.

Can đảm để đương đầu với gian nan.
Can đảm để chọn bóng đá.
Can đảm để rời gia đình khi còn bé xíu và gạt nước mắt nhớ nhà mà ở lại đội tập luyện.
Can đảm vào "Gia Lai rừng rú, rắn rết" dù bị dọa sợ chết khiếp.
Can đảm giữ niềm lạc quan suốt mấy năm trời chữa bệnh.
Can đảm nhận nhiệm vụ đá quả penalty lịch sử ở VCK U23 Châu Á.
Can đảm chọn ở lại chiến đấu dù sức cùng lực kiệt vì "đội ta hết quyền thay người rồi".

Bố mình, điển hình cho một người đàn ông xem bóng đá với trái tim cứng cỏi hơn chị em chúng mình 100 lần. Thật khó để ông khen ngợi một cầu thủ trẻ nào đó của Việt Nam, thế mà cứ nhắc đến Vũ Văn Thanh là bố lại trầm trồ, "có thằng bé trong đội hình thì an tâm lắm", "Văn Thanh đá hay nhỉ?".
Đây chẳng phải là một sự công nhận thực tế, đẹp đẽ và có giá trị hơn mọi lời tán tụng hoa mỹ đó sao?
"An tâm", "đá hay", vâng, đúng là như thế rồi bố ạ, bóng đá Việt Nam có Văn Thanh thật tốt quá!
Thế nên, chị ủng hộ em và cổ vũ tuổi trẻ rực rỡ của em thật nhiều.
Mong Thanh luôn khỏe mạnh và sống vui, như một cái cây xanh tươi an lành. 🌳

từ acmé de la vie.

"Anh không giống những người khác. Em gặp nhiều rồi, em biết. Khi em nói, anh nhìn em. Khi em nói về mặt trăng, anh nhìn...
19/09/2018

"Anh không giống những người khác. Em gặp nhiều rồi, em biết. Khi em nói, anh nhìn em. Khi em nói về mặt trăng, anh nhìn lên mặt trăng, như đêm hôm qua. Những người khác không bao giờ làm thế. Những người khác sẽ bỏ đi, để em lại nói chuyện một mình, hoặc hù dọa em. Không ai còn thời gian dành cho người khác hết. Anh là một trong số ít người chịu được em."

{451 độ F} - Ray Bradbury

451 độ F là nhiệt độ tự bốc cháy của giấy, thế còn trái tim, chúng sẽ bắt lửa ở nhiệt độ bao nhiêu?
Phải chăng chỉ vì bắt gặp một ánh nhìn âu yếm trong buổi chiều muộn như thế này (dù nó không dành cho mình) là đủ để thổi vào đám tro tàn quạnh quẽ lòng mình một nguồn sống tái sinh?

Thật ra mình vốn dĩ là một con người lạnh lùng, và đãng trí.
Hồi năm hai đại học, trong một tiết học nào đó của môn nào đó mình còn chẳng nhớ nổi tên, giảng viên muốn chúng mình tranh luận về thứ gọi là "đạo đức nhà báo" giữa hàng loạt tin bài phóng sự nóng ran làng báo - sự kiện "một ngôi sao U.19 bóng đá Việt Nam" gian lận tuổi.
Mình biết tên cậu từ trước rồi, thế nhưng ấn tượng thì không nhiều, mình thường máu lạnh như thế đấy. Thế nhưng đến tận bây giờ, mình vẫn nhớ rõ ràng hai từ mình nhận xét cho hành động xâu xé tàn nhẫn của rất nhiều người lớn tự gắn mác mình là "nhà báo chân chính" và cho bản thân cái quyền phán xét người khác - "bất nhân".
Thế rồi sao? Sau bao nhiêu dò xét, vặn vẹo, điều tra, kết quả là Nguyễn Công Phượng, quê ở Mỹ Sơn, Đô Lương, Nghệ An, sinh ngày 21/1/1995, vào thời điểm đó, đúng-19-tuổi.
Rồi lại sao nữa? Đài truyền hình lớn nhất cả nước với chiếc phóng sự cầm cờ gõ trống đi đầu công cuộc "tìm sự thật" bị phạt 15 triệu đồng, cùng lời xin lỗi (chính xác là đính chính) hờ hững qua loa.
Không ai trong những kẻ "nhân danh công lý" kia nói về những gì cầu thủ trẻ ấy đã phải chịu đựng? Họ không nói, hoặc không dám, tuyệt nhiên không.

Cậu của bây giờ, chúng ta của bây giờ đã 23, đã phải "lớn", nhưng 4 năm qua biết bao nhiêu chuyện xảy ra nhỉ?
Có khi nào cậu nghĩ đến việc học quên, quên đi những trầy xước tổn thương, quên đi những hồn nhiên khờ dại đã hào phóng trao đi ngày ấy?
Và có khi nào cậu muốn tập chờ? Nhẫn nại chờ đợi đêm đen đi qua để mơ về một ngày nắng trong, chờ những niềm đau được hàn gắn, chữa lành và chờ để biết được rằng bản thân mạnh mẽ đến dường nào sau bão giông?

Khi nhìn cậu chơi bóng trên sân ngày hôm ấy, mình thấy thật biết ơn. Vì cậu vẫn ở đấy với niềm say mê khát khao và vững vàng bình thản. Để mình biết tới một Nguyễn Công Phượng, 23 tuổi và đem lòng thương mến lẫn ngưỡng vọng với tư cách một người đồng niên.
Thật xấu hổ khi phải thú nhận rằng mình thậm chí không có ý định nói chuyện với cậu bởi sự tủi thân kỳ cục khi mình là đứa bước ra từ trường báo (trong khi mình hiện chẳng làm báo làm đài) nhưng thấy cậu ổn, mình an lòng.

Lúc nhìn chiếc ảnh này, mình đã ôm đầu than trời vì ánh sáng cứ gọi là tù mù như đêm 30 và phải cứu vớt bằng cách kéo qua chục lớp filter. Nhưng dù tăm tối vẫn chẳng thể khuất lấp được nụ cười rạng rỡ làm choáng váng cả phút ngày tàn. Cậu ấm áp thế này, ôn nhu thế này, điềm nhiên thế này thì nhất định phải hạnh phúc biết không?
Mình mong cậu hạnh phúc, dù thế nào đi chăng nữa, Phượng ơi.

từ acmé de la vie.

"You are as beautiful as Tirzah, my darling,as lovely as Jerusalem,as majestic as troops with banners.Turn your eyes fro...
18/09/2018

"You are as beautiful as Tirzah, my darling,
as lovely as Jerusalem,
as majestic as troops with banners.

Turn your eyes from me,
they overwhelm me.
Your hair is like a flock of goats
descending from Gilead."

Song of Songs, 6: 4-5

Đây là 2 câu mình rất thích trong sách Diễm Ca của Kinh thánh Cựu Ước, chẳng hiểu sao lại thấy hợp với Vương vô vàn.
Trong những buổi kinh cầu trong thánh đường, bạn đã từng nghe qua lời ca đầy men say mật ngọt này chăng?

Còn mình, với ánh mắt chẳng phải của một kẻ tình si, vẫn thấy Vương dịu dàng quá đỗi, một sự dịu dàng có thể khẽ khàng rơi như giọt nắng cuối chiều ngày hôm ấy.
Đây tuyệt nhiên không phải là một bức ảnh buồn như cách nó đã được mình vội vàng đánh giá ngay cái nhìn đầu tiên, bởi nụ cười kín đáo hiền lành của bạn.
Một người yêu những điều tốt đẹp, khiêm nhường cố gắng bất chấp gian truân, như cách mình biết về bạn - Trần Minh Vương, thì mình xin tin rằng, mọi chuyện với bạn rồi sẽ an lành.

Mình mạn phép đổi lại đại từ danh xưng so với bản dịch gốc, bởi câu từ trong "bài ca thánh thiêng nhất" vốn đã đủ đẹp đẽ và ý nghĩa chẳng hề mất đi.

"Bạn tình của em hỡi, chàng đẹp tựa Tirzah,
duyên dáng tựa Jerusalem,
oai hùng như đạo binh chỉnh tề hàng ngũ.

Thôi đi, chàng đừng đưa mắt nhìn em nữa,
đôi mắt làm em choáng váng rồi.
Tóc chàng gợn sóng như đàn sơn dương
tự trên miền Gilead tủa xuống."

từ acmé de la vie.

"Chúng tôi đã trêu đùa nhau thật nhiều, cười thật nhiều, mắng mỏ nhau thật nhiều, tôn trọng lẫn nhau cũng thật nhiều. Tô...
17/09/2018

"Chúng tôi đã trêu đùa nhau thật nhiều, cười thật nhiều, mắng mỏ nhau thật nhiều, tôn trọng lẫn nhau cũng thật nhiều. Tôi bắt đầu thấy thích những ngày bình thường ấy, khi mà chúng tôi tựa như những học sinh tiểu học. Một đứa ngoài cuộc là tôi đây chuếnh choáng ngạc nhiên không hiểu tại sao lại thành ra như vậy.

Thôi thì tôi xin nói cho tôi - người còn chưa thông suốt vậy. Tôi đang sung sướng vì một mối quan hệ với người khác đấy. Từ khi sinh ra, đây là lần đầu tiên khi ở bên một người, tôi không hề nghĩ đến chuyện muốn một mình.”

{Tớ Muốn Ăn Tụy Của Cậu} - Sumino Yoru

Này là đôi bạn thân, này là đôi bạn cùng phòng. 👬
Đây là bức hình duy nhất ngày hôm đó mình chụp mà Phượng và Toàn chung một khung hình, cả hai bé xíu, lọt thỏm giữa thảm cỏ xanh sân tập dường như vẫn có năng lực tỏa ra thứ bụi vàng lấp lánh.
Mình thì không hiểu được tình cảm của "bọn con trai", nhưng cứ thấy tình bạn này trong lành và đáng yêu quá đỗi.
Chung một màu áo, đứng dưới một màu cờ, đã san sẻ thời niên thiếu ít nhiều vụng dại, đang góp tay đắp xây tuổi trẻ kiêu hãnh và chắc chắn sẽ sớm nghe "acmé de la vie" cất tiếng gọi mời.
Bên nhau lâu như thế rồi, hãy cùng nhau "lớn lên" và đi thật xa nhé, hai bạn thân ái của mình ơi!

acmé de la vie.
acmé de la vie.
tuyệt đỉnh cuộc đời.
ta có,
cùng nhau.

"Đời tớ buồn tẻ, tớ săn gà, người săn tớ. Tất cả loài gà đều giống nhau, tất cả loài người đều giống nhau. Vì thế, tớ hơ...
17/09/2018

"Đời tớ buồn tẻ, tớ săn gà, người săn tớ. Tất cả loài gà đều giống nhau, tất cả loài người đều giống nhau. Vì thế, tớ hơi chán. Nhưng nếu cậu làm cho tớ quen thân, đời tớ sẽ chói chang như ánh mặt trời. Tớ sẽ nhận ra một bước chân khác hẳn những bước chân khác. Các bước chân khác sẽ làm tớ chúi xuống đất. Nhưng bước chân của cậu sẽ như là âm nhạc vậy, gọi tớ từ hang ra. Và cậu nhìn kìa, cậu thấy không ở đấy có những đồng lúa. Tớ đâu có ăn bánh mì. Lúa mì với tớ là vô dụng. Các cánh đồng lúa mì với tớ chẳng hấp dẫn chút nào. Mà thế thì buồn quá. Nhưng mái tóc vàng kim của cậu, mái tóc vàng kim của cậu thật là tuyệt, khi cậu làm cho tớ quen thân cậu thì lúa mì vốn màu vàng sẽ gợi cho tớ nhớ cậu."
{Hoàng Tử Bé}

Chị đã tự nhủ phải gặp Toàn lúc tóc Toàn vẫn rực rỡ ánh vàng kim, mà nay đã gặp được rồi thì lại muốn len lén gọi Toàn là "hoàng tử bé" của lòng chị 🙈

Sau hôm nay sẽ là ngày mai và rất nhiều ngày khác, chẳng có gì mãi là đỉnh cao cũng chẳng có gì mãi là vực sâu, chỉ cần có thứ gọi là nỗ lực không ngơi nghỉ để vun đắp lại niềm mơ.
Cố gắng lên, Toàn nhé!
Bỏ qua những cây bao báp, Toàn sẽ tìm thấy đóa hồng đang nép mình đợi chờ. 🌹

Hình chụp ngày 15.09.2018
Thống Nhất, Saigon.

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when se.rene - gemstones & crafts posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share