20/11/2018
Đầu năm nay, trong những ngày tháng huy hoàng của bóng đá Việt Nam, với trái tim hân hoan thổn thức, mình share đoạn thơ này trên trang cá nhân:
"Cứ yên lòng, “người đó” rồi sẽ đến
Đền cho ta bao năm tháng đợi chờ
Hãy chuẩn bị những ngày không dám ngủ
Thực tại còn đẹp gấp mấy lần mơ!”
Nói chính xác hơn thì, người đó" rồi đã đến. "Người đó" là Park Hang Seo, thầy của chúng ta.
Thầy Park đã đến xây những "giấc đời mơ" cho bóng đá Việt, viết tiếp những câu chuyện đang dở dang cho một thế hệ trẻ đầy hoài bão nhưng chưa tìm ra định hướng. Sự xuất hiện này quan trọng đến nỗi, nếu thiếu vắng, liệu chúng ta có trông đợi từng trận đấu của đội tuyển Việt Nam như hiện tại? Chúng ta sẽ nhắc về U23 Châu Á, ASIAD 2018 và rất có thể là AFF Cup 2018 như một dấu son tự hào của bóng đá VN chăng? Mình tin là không.
Thêm nữa, mình nghĩ, ngoài triết lý bóng đá và những bài tập thể lực bài bản có phần khô cứng, chính tình yêu tràn trề nhựa sống và nóng ấm từ người thầy là thứ giúp các bạn - những cầu thủ trẻ ngày càng tiến bộ, tiến bộ rõ rệt.
Tình yêu thì không cần nói quá nhiều, tiếng Hàn - tiếng Việt, qua mấy công đoạn chuyển ngữ cũng có hề gì, chỉ cần biết mình được tin quý, được mến thương, được trân trọng thì đã là niềm may.
Thân tình đơn sơ ấy là ánh mắt sáng trong lấp lánh của Toàn nhìn thầy Park.
Là cái dựa dẫm của Mạnh, cậu chàng mét tám vào người thầy U60 của mình.
Là cách Trường, Phượng, Chinh hay bất kì thành viên trong đội nói về thầy của mình, chân thành và tin tưởng, chẳng thể giấu giếm nổi niềm hãnh diện.
Món quà ngày nhà giáo tặng thầy mấy bức vẽ như của con trẻ, vừa ngố vừa vụng, thầy bảo chẳng giống tí nào nhưng ánh mắt chẳng nói dối, thầy vui lắm, vui thật tình.
Thầy Park và các bạn bên nhau, là thầy trò, là cha con, là bè bạn, là người đồng hành, là người hỗ trợ, ở cương vị nào, vai trò nào cũng thấy ấm áp và tốt đẹp quá chừng.
Bên nhau thật lâu và thật hạnh phúc nhé. 🌸
Mừng ngày nhà giáo, thầy Park, thầy của chúng ta. 🇻🇳
Chúc đội tuyển Việt Nam hôm nay thi đấu thật tốt và lấy 3 điểm làm quà cho thầy.