07/06/2026
Có những món ăn nuôi lớn cơ thể, và có những ký ức nuôi lớn tâm hồn.
Cuối tuần này, mâm cơm nhà vẫn chẳng có gì đặc biệt. Vẫn là bát canh chua, nồi thịt kho, đĩa rau luộc quen thuộc.
Chỉ khác là hôm nay, những món ăn ấy được bày trên bộ Trúc Chuồn.
Trên nền men dịu, hình ảnh cánh chuồn chuồn lướt qua hàng trúc mảnh mai hiện lên rất khẽ khiến lòng người bất giác chậm lại. Và rồi chẳng hiểu vì sao, ký ức tuổi thơ cũng theo đó mà trở về.
Là những buổi chiều rong chơi ngoài đồng, là những bước chân lấm lem đất ruộng. Là những lần mải miết đuổi theo chuồn chuồn đến quên cả giờ cơm, rồi tin sái cổ câu nói: "Chuồn chuồn cắn rốn là biết bơi đấy!".
Ngày ấy, niềm vui đơn giản lắm.
Có lẽ vì vậy mà đôi khi, một hình ảnh quen thuộc cũng đủ đánh thức những điều tưởng đã ngủ yên theo năm tháng.
Giữa nhịp sống vội vã, điều khiến lòng người ấm lại không hẳn là một bữa ăn cầu kỳ, mà là khoảnh khắc cả nhà ngồi bên nhau, vừa ăn cơm vừa kể lại những câu chuyện cũ.
Còn bạn, nhìn những cánh chuồn chuồn ấy, bạn nhớ nhất điều gì về tuổi thơ của mình?