06/01/2026
Một lần Trong chuyến đi cuối năm 2025 ở Hồ TàPạ, trên ngọn núi đá cheo leo cằn cỗi, nơi tôi hạ trại, một nhành cây khô đã chết nhưng vẫn đứng vững bên vách núi.
Tôi đã nói với những người bạn mình là đừng đốn nó để làm củi phục vụ cho bữa tối. Vì dáng nó đẹp và hiên ngang trông có cảm tình lắm.
Chiều đó sau khi setup lều trại xong, tôi đã có khoảng thời gian ngồi bên nó, ngắm khoảng không trước mắt tôi, phía dưới là hồ nước trong vắt, xa xa là rừng cây, trên là bầu trời, đan xen nền xanh của bầu trời đó là màu của những nhành cây khô kia. Lâu lâu những chú chim vẫn ghé ngang, ríu ra ríu rít,… tôi chợt thấy tâm của tôi chộn rộn, không biết vì thương cái cây đó, hay đồng cảm phần nào với nó.
Nó sinh ra trên nền đá thô ráp, mặt đá nứt nẻ, khô khát, không mấy sắc xanh, nó chen mình vươn cao từ các khe hẹp,… cũng đã từng cho đi màu xanh của lá, cho đi hương thơm dịu nhẹ của hoa,… và ngay cả khi nó khô cằn không còn sức sống, nó vẫn cho đi không gian để những chú chim đậu lại sau cả ngày mỏi cánh bay khắp nơi tìm nguồn sống, nó luôn sẳn sàng cho đi những thứ còn lại… một cách phóng khoáng mà không mưu cầu nhận lại gì!
Thật may là hôm nay có trăng, tôi thương nó nên tôi tặng cho nó 1 nụ hoa trăng, không tròn trịa nhưng cũng đủ để cành cây khô kia có được cảm giác tái sinh,… cảm giác… một lần nữa ra đời,…
Và… tôi cũng vậy, cũng cần cảm giác đó!!!
Dừng lại cuộc hành hương
Trở về miền tỉnh thức
Muốn làm người bình thường
Giữ ngôi đền hạnh phúc
- bói tâm.
A Mi Đà Phật 🙏🪷🥹