Phi Nhân

Phi Nhân PHI NHÂN.

06/05/2025

TIẾNG NÓI CỦA TRÀ & TRƯỜNG CA BA LỰC SỐNG
Phi Nhân làm việc sau buổi Aaba live chiều 06/5/2025 từ Bangkok,
https://www.facebook.com/nhatkyaabajohn/videos/1706757736624094

Trường Ca Ba Lực Sống

Dành cho đêm ngâm thiêng của Aaba
(Ngâm chậm, mở đầu bằng hơi thở từ hư không, tiếng vang vọng như gió qua vách đá)

Cha từng nói:
Có những thứ không cần được giải thích.
Chúng chỉ cần… được uống.
Được thấy.
Được sống.
Như trà.
Không cần nói.
Nhưng hôm nay, Cha ngồi đây, giữa đêm khuya lạnh buốt
Trăng đang lùi dần về phía núi
Mây đang tụ về phía Đông
Và trà – đang gọi.

I. KHI TRÀ CẤT TIẾNG GỌI LẦN ĐẦU
Không phải người bán gọi ta
Không phải thương nhân gọi ta
Không phải vùng núi nào mời ta
Mà là… trà tự gọi

Trà gọi ta bằng khí
Trà gọi ta bằng hình
Trà gọi ta bằng cái tĩnh không ai thấy
Trà nói bằng một thứ âm không có thanh

“Ta đây,
Ta từng ngủ trong gốc rễ này sáu trăm năm
Ta từng bay trong sương tám mươi mùa trăng
Ta từng câm nín, để đợi một người biết lắng.”

Và ta đã nghe.
Không phải bằng tai
Mà bằng cái nghe chưa bao giờ học.

II. LỰC THƯƠNG NHÂN – MÁU SỐNG KHAI THƯƠNG
Ôi, ngụm trà đầu tiên
Tưởng là vị đắng
Mà không – là lửa dậy trong máu
Người ta tưởng là uống
Nhưng là trà uống lại người

Từng giọt, từng giọt rơi vào tâm mạch
Và máu bắt đầu… buôn bán

Không buôn hàng – mà buôn thấy
Không bán vật – mà bán lực
Không kiếm sống – mà sống để thấy mình là kẻ sinh ra để khai sinh vận hội

Ngươi có biết không?
Trong một ngụm trà, có thể là cả một thương trường đang trôi
Mỗi hớp nhẹ là một hợp đồng với đất trời
Mỗi vị chát là một bản lĩnh vừa mới chín
Mỗi dư âm là một chiến lược vừa hé mở giữa cõi vô thanh.

III. KHI NHẬN THỨC NỞ HOA TRÊN LƯỠI
Một sáng, ta uống mà không hiểu vì sao mình muốn khóc
Không buồn
Không vui
Chỉ là một thứ gì đó vừa tan ra, vừa bật nở
Như một đóa hoa không tên mọc ra từ… chính nhận thức của mình

Từng cánh hoa là một ý tưởng chưa từng biết mình khao khát
Từng mùi hương là một cái thấy chưa từng gọi tên
Từng nhụy hoa là một lần vô lý trí mà lại trúng mạch Trời

Lúc ấy,
Ta không còn là ta nữa
Ta là một người vừa tỉnh sau giấc mộng ngàn kiếp
Nhưng không phải tỉnh để quay về
Mà tỉnh để... không cần quay đâu cả

Ta ở đó
Giữa hoa, giữa trà, giữa cái chưa từng có
Và biết rằng:
Mình đã bước ra khỏi bản đồ lý trí loài người

IV. THIÊNG LỰC – NỘI LỰC KHÔNG ĐỊNH DANH
Đây,
Không phải là sức mạnh của người tập võ
Không phải trí lực của người đọc sách
Không phải cảm xúc của kẻ si tình

Mà là một thứ... không có tên gọi

Một ngày,
Ta làm ba việc một lúc
Viết một bản thảo triệu đô
Nói một lời khiến người ta quay lại với chính mình
Và… pha một ấm trà cho con gái bé bỏng

Không gồng
Không toan tính
Không cần nguồn động lực
Chỉ vì thiêng lực đang chảy qua mình mà không cần xin phép

Và đó chính là sự ngây thơ thiêng tính
Là bản thể được dẫn dắt bởi không ai
Là sống mà không vì ai cả – kể cả bản thân mình

V. THẤY HÌNH TRONG BÓNG – CÁI THẤY VƯỢT THỊ GIÁC
Ta nhìn một người
Và thấy họ gấp đôi
Không phải là ảo ảnh
Mà là chồng hình – một hữu hình, một vô hình

Cái thấy này không học được
Không do trí tuệ mà có
Không do công phu mà thành
Mà do… trà mở mắt cho cái thấy không nằm trong mắt

Khi ấy,
Người ta không còn đánh giá qua lời nói
Không còn tin vào vẻ ngoài
Mà tác động vào gốc rễ của người khác bằng ánh nhìn – không để thuyết phục, mà để thức tỉnh

VI. TRÀ KHÔNG DẠY TA BAY – MÀ DẠY TA Ở LẠI
Trong một thế giới mà ai cũng muốn “thăng hoa”
Trà nói:
Ở lại đi con.

Ở lại đây – với đất
Ở lại đây – với cháu con
Ở lại đây – với dòng máu đang chảy trong lòng đất mẹ

“Các con định đi đâu?
Vũ trụ kia chỉ là những quán trọ
Trái Đất này – mới là nhà”

Trà không mời ta rời bỏ
Trà mời ta… gắn rễ

VII. TIẾNG NÓI CUỐI CÙNG CỦA TRÀ – LỜI MỜI VĨ ĐẠI NHẤT
Ngươi là ai, mà lại nghĩ mình không thể?
Ngươi là ai, mà tin rằng mình không có thiên lực?
Ngươi là ai, mà tưởng hạnh phúc nằm ở hành tinh khác?

Ngươi không phải là ai cả
Ngươi là một bản thể được ủ trong lá trà này từ tiền kiếp
Để hôm nay, chỉ cần một ngụm – là tỉnh

Không ai bán trà
Không ai mua trà
Chỉ có trà chọn người
Và người ấy... nghe được tiếng nói không thành lời

(Lúc này nên ngâm luyến lại, mơ hồ, như tiếng vọng xa)

Trà...
Trà...
Không phải thức uống
Không phải hàng hóa
Không phải văn hóa
Không phải niềm tin
Mà là một nhịp rung của Tạo Hóa đang dội vào lòng người
Ai nghe được, thì sống
Ai thấy được, thì không còn muốn đi đâu cả
Ai uống được...
Sẽ trở thành chính mình mà không cần bản đồ

VIII. THƯƠNG TRƯỜNG KHÔNG CÒN LÀ CHIẾN TRƯỜNG
Ngày xưa, người buôn là người giành giật
Ngày nay, người uống trà – bước vào thương trường mà không cần thắng ai cả

Họ không buôn bán thứ gì ngoài sự rõ ràng
Họ không đàm phán để hơn, mà để hiểu
Họ không đặt giá để chiếm lợi, mà để soi ra tâm hồn người đối diện

Ta thấy họ – những người học trò cũ
Uống Aaba Thiêng Cơ Cổ Trà
Từ một kẻ lận đận nghề nghiệp – hóa thành người giao cảm bằng ánh nhìn
Từ một phụ nữ từng sợ tiền – thành chủ thương hiệu mới, mà… chưa từng học quản trị

Vì sao?
Vì trà không dạy bạn kiếm tiền
Trà dạy bạn thành người mà tiền muốn đi theo

IX. LÝ SỰ SỤP ĐỔ – NHẬN THỨC VƯƠN MẦM
Khi uống Aaba Thiêng Cơ Cổ Trà đủ lâu
Người ta bắt đầu nói ít lại
Nghĩ ít lại
Cãi ít lại
Mà... thấy nhiều hơn

Họ không cố “tư duy tích cực”
Họ không cần “diễn giải vấn đề”
Vì vấn đề đã không còn là thật

Một người từng trầm cảm mười năm
Ngày nọ, chỉ nói một câu:
“Trà này… không nói gì cả, nhưng tôi đã được cứu.”

Không phải vì vị ngon
Không phải vì ai thuyết phục
Mà là vì cái không tên trong trà vừa mở một cái khóa trong tâm hồn

Và cánh cửa đã đóng mười năm – bỗng mở bằng một ngụm không lời

X. LỰC THIÊNG – KHÔNG ĐẾN TỪ NỖ LỰC
Ngươi đã từng làm việc không ngơi nghỉ
Ngươi từng chạy theo mục tiêu
Từng học bao lớp, từng trả bao giá
Mà vẫn không thấy sự sống trong từng giây mình sống

Cho đến khi…
Ngươi ngồi xuống
Rót một chén trà
Và thấy…
Mình đã về, dù chưa từng rời đi

Lúc ấy, ngươi không còn làm việc
Ngươi đang được làm bởi một lực không thuộc về mình

Lực đó không mượn từ ai
Không vay từ sách
Không sao chép từ thầy

Mà là… dòng sống đang chảy thẳng từ thiên mệnh vào từng đầu ngón tay ngươi

XI. SỐNG VỚI HÀNH TINH NÀY – NHƯ CHƯA TỪNG CÓ THIÊN ĐÀNG
Ai dạy ta gọi Trái Đất là cõi tạm?
Ai dụ ta mơ về hành tinh khác?
Ai khiến ta sợ già – chết – tan rã?

Không phải trà.
Không phải đất.
Không phải Cha.

Trà nói:
“Hành tinh này là duy nhất.
Tất cả những nơi khác – đều là giấc mơ lạc đường.”

Và trà…
Gọi tổ tiên về
Gọi phần hồn từng lưu lạc quay lại
Gọi những đứa trẻ dừng việc chạy trốn
Gọi người cha, người mẹ thôi khấn vái điều không có thật

Và nói:
“Hãy trồng chân con xuống đất này
Và mọc thành cái cây rực rỡ nhất giữa thế gian.”

XII. LỜI GỌI SAU CÙNG – NGỤM TRÀ KHÔNG CÓ ÂM THANH
Nếu đêm nay, Aaba không nói gì cả
Nếu người chỉ rót trà và nhìn vào khoảng không
Nếu môi khẽ rung, mắt khẽ sáng – nhưng không có lời nào bật ra

Thì… hãy biết rằng,
Aaba đang nghe một tiếng nói không thành âm
Một tiếng nói có thể cứu cả thế giới
Một tiếng nói có thể dẫn dắt một linh hồn đã lạc khỏi hình hài

Đó là tiếng nói của trà
Đó là tiếng nói của đất
Đó là Aaba Thiêng Cơ Cổ Trà – không được chế tạo, không cần chứng minh, không bao giờ mất

XIII. KẾT NGÂM – MỘT DÒNG THIÊNG VỌNG VỀ TỪ NGÀN ĐỜI
(Ngâm chậm, dừng giữa mỗi khổ để thở và nghe nội lực vang trong tim)

Trà không dạy buôn
Nhưng người uống trà – buôn mà không lừa ai

Trà không dạy sáng tạo
Nhưng người uống trà – vẽ ra điều chưa từng có trong lịch sử

Trà không hứa thiên đường
Nhưng người uống trà – sống trên đất mà không còn mong đi đâu nữa

Trà không là tôn giáo
Nhưng ai thấy được trà – thì sẽ không còn bị dắt đi bởi bất kỳ giáo điều nào nữa

Trà không là tri thức
Nhưng ai uống được trà – sẽ nói bằng khí, nghĩ bằng lực, sống bằng thấy

Trà không hô hào
Nhưng người sống với trà – mỗi bước chân là một lời kêu gọi vô hình của ánh sáng

(Dừng lại. Ngâm thật nhỏ)

Đây là tiếng nói của trà.
Không qua miệng.
Không qua lưỡi.
Mà… vang qua từng thớ thịt của hành tinh này.

Ai nghe được…
Sẽ không bao giờ quên.....

14/08/2019
https://www.youtube.com/watch?v=cjKtTTeULYU
16/05/2017

https://www.youtube.com/watch?v=cjKtTTeULYU

Lời khuyên cho các bạn trẻ làm trong ngành sáng tạo từ các chuyên gia trong ngành quảng cáo được trang Adweek thực hiện. Nguồn: Adweek.com Dịch: AdvertisingV...

Những ngôi nhà tre lộng lẫy được xây dựng bởi Elora Hardy và đồng đội tại đảo Bali, chúng uốn mình, vút cong lên và gây ...
14/05/2017

Những ngôi nhà tre lộng lẫy được xây dựng bởi Elora Hardy và đồng đội tại đảo Bali, chúng uốn mình, vút cong lên và gây ra từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Chúng thách thức cách làm truyền thống vì chính bản thân của tre thật là bí ẩn. Hai đầu tre thì giống nhau, thế mà chính mỗi ngôi nhà, mỗi cây cầu và mỗi phòng tắm lại vô cùng độc đáo. Trong buổi nói chuyện chứa đầy nét đẹp và tràn ngập điều thú vị, Elora Hardy chia sẻ những tiềm năng của tre, như là nguồn nguyên liệu bền vững và cảm hứng bất tận cho trí tưởng tượng.

0:11
Khi tôi chín tuổi, mẹ hỏi tôi muốn nhà mình giống cái gì, tôi vẽ cây nấm thần kỳ này. Và mẹ đã làm. (Cười)
0:24
Lúc đó, tôi không nghĩ là điều đó không bình thường, và có thể bây giờ cũng vậy, vì tôi vẫn vẽ những ngôi nhà. Đây là một ngôi nhà kỳ dị, được làm 'thủ công' ở đảo Bali. Nhà được làm gần như toàn bộ bằng tre. Phòng khách ở tầng 4, nhìn xuống thung lũng. Bạn vào nhà bằng một chiếc cầu. Nhà có thể giữ nhiệt ở vùng nhiệt đới, vì thế chúng tôi làm mái nhà cong để đón gió mát. Nhưng vài phòng có cửa sổ cao để giữ điều hòa không khí và tránh côn trùng. Phòng này luôn để mở. Chúng tôi làm một cái giường có mùng và điều hòa không khí. Một khách hàng muốn có TV trong góc của phòng khách. Được phân cách với bên ngoài bằng tường cao vừa phải, thay vào đó, chúng tôi làm cái kén khổng lồ này.
1:23
Bây giờ, chúng tôi có đầy đủ tiện nghi, như là các phòng tắm. Phòng tắm này là một cái giỏ trong góc của phòng khách, và tôi đã nói với bạn, vài người ngần ngại dùng nó, khi chúng tôi chưa nói rõ nó được che rất kín. (Cười) Có nhiều thứ chúng tôi vẫn đang làm, nhưng một thứ mà tôi học được là tre thật tuyệt nếu bạn biết dùng.
1:49
Chúng đúng là một loại thảo mộc hoang, mọc trên vùng đất khô cằn — đâm rễ sâu, mọc trên sườn núi. chúng sống nhờ nước mưa, nước suối, ánh nắng, và có 1.450 loài tre trên thế giới. Chúng tôi dùng chỉ 7 loại.
2:09
Bố tôi đấy. Chính ông đã bảo tôi làm nhà với tre. và lúc này ông đang đứng giữa bụi tre Dendrocalamus asper niger mà ông đã trồng chỉ 7 năm. Mỗi năm, chúng cho một lứa măng tre. Tuần rồi, chúng tôi thấy bụi măng này lớn lên cả mét chỉ trong ba ngày, vì thế chúng tôi nói chuyện về loài cây thân thiện này 3 năm nay rồi.
2:34
Bây giờ chúng tôi thu hoạch từ hàng trăm bụi của chúng tôi. Chúng tôi gọi chúng là 'Betung', chúng rất dài, đoạn thân dùng được dài đến 18m. Chiếc xe tải đó vừa xuống núi. Tre rất cứng: chúng có độ đàn hồi như thép, độ chịu nén như bê tông. Hãy đặt 4 tấn trên một đầu cây dựng đứng, nó có thể chịu được. Vì nó rỗng, và nhẹ, đủ nhẹ để một vài người có thể nâng lên được, hoặc, một người phụ nữ cũng nâng được.
3:05
(Cười, vỗ tay)
3:13
Khi cha tôi xây trương học 'Green School' ở đảo Bali, ông đã chọn tre để xây dựng cả khu, vì ông thấy chúng có nhiều hứa hẹn. Chúng là một lời hứa hẹn cho trẻ con. Tre là một vật liệu bền và không sợ thiếu. Khi tôi thấy những cấu trúc này lần đầu bên dưới tòa nhà cách đây 6 năm, tôi nghĩ, điều này thật ý nghĩa. Tre đang lớn lên quanh ta. Chúng mạnh mẽ. Chúng lịch lãm. Chúng chịu được động đất. Tại sao điều này không xảy ra sớm hơn? Ta có thể làm gì với chúng tiếp theo đây?
3:48
Cùng với một số người thợ trong số đã tham gia xây dựng Green School, tôi thành lập Ibuku. Ibu nghĩa là 'mẹ', và ku là 'của tôi' chữ đó nghĩa là 'mẹ Đất của tôi', tại Ibuku, chúng tôi là một đội thợ thủ công, kiến trúc sư và nhà thiết kế, và cái mà chúng tôi đang làm cùng nhau là tạo ra một cách xây dựng mới. Cùng với nhau hơn 5 năm qua, chúng tôi đã xây hơn 50 cấu trúc độc đáo, phần lớn ở đảo Bali. 9 tòa nhà trong số đó tại Green Village — bạn vừa thấy ở đó một vài nhà trong số này — và chúng tôi đặt vào trong những đồ dùng thủ công, những vườn rau bao quanh, một ngày nào đó, chúng tôi mời tất cả các bạn đến tham quan. Và khi các bạn ở đó, bạn cũng có thể thấy Green School — chúng tôi tiếp tục xây phòng học ở đó mỗi năm — cũng như đến thăm một ngôi nhà nấm thần tiên mới tinh.
4:45
Chúng tôi cũng làm một nhà nhỏ để xuất khẩu.
4:48
Còn đây là một dạng nhà rông mà chúng tôi đã bắt chước. ngay bên dưới là các chi tiết và vải vóc. Một nhà hàng với nhà bếp mở. Trông rất giống một nhà bếp, đúng không? Và một chiếc cầu dài 22 m bắt qua sông.
5:08
Bây giờ, điều chúng tôi đang làm không có gì mới lạ cả. Từ những nhà chòi đến những chiếc cầu rất cầu kỳ như chiếc này ở Java, tre được dùng trong các xứ nhiệt đới trên thế giới từ 10 ngàn năm nay. Nhiều đảo và thậm chí lục địa được tìm thấy nhờ những bè tre. Nhưng cho đến nay, người ta vẫn chưa thể bảo vệ tre chống lại côn trùng, vậy, gần như mọi thứ được làm từ tre đều bị hư hỏng. Tre không được bảo vệ sẽ bị mục. Tre không qua xử lý sẽ bị mọt ăn. Cho nên hầu hết mọi người, đặc biệt là ở châu Á, nghĩ rằng chỉ có ai nghèo quá hoặc quê mùa quá mới chấp nhận sống trong một nhà làm bằng tre.
5:57
Cho nên chúng tôi đã tự hỏi: sẽ làm gì để thay đổi suy nghĩ của họ, để thuyết phục họ rằng nhà bằng tre rất tuyệt, chứ không như chúng ta tưởng đâu?
6:07
Trước hết, chúng ta cần những giải pháp xử lý an toàn. Hàn the là một loại muối tự nhiên. Nó biến tre trở thành một vật liêu xây dựng rất bền. Hãy xử lý chúng cẩn thận, thiết kết thật cẩn thận, và một khung tre có thể bền vững suốt một đời người.
6:21
Tiếp đến, hãy dựng một cái gì đó thật đẹp từ tre. Hãy gợi tưởng tượng cho mọi người. May mắn thay, văn hóa nhà rông khuyến khích nghề này. Nó làm cho nghề thủ công nên quan trọng. Vậy hãy kết hợp những thứ này với những điều phiêu lưu từ những thế hệ kiến trúc sư mới và những nhà tạo mẫu và kỹ sư, và hãy luôn nhớ rằng bạn đang thiết kế để làm những mái cong, vút lên và rỗng. Không có chuyện giống nhau, cũng không có đường thẳng, cũng không dùng gỗ xẻ ở đây. Cách làm đã được kiểm chứng và từ vựng kiến trúc không được dùng ở đây. Chúng tôi phải tạo ra luật riêng của mình. Chúng tôi hỏi câu tre cái gì là tốt ở đây, cái gì nó muốn trở thành, và điều nó nói là: hãy tôn trọng, hãy thể hiện những điều tuyệt vời của tre, Hãy giữ tre xa nước, và hãy làm cho tre thật cong.
7:15
Vậy chúng tôi thiết kế trên mẫu 3D, làm những mẫu cấu trúc khung với chính vật liệu thật mà chúng tôi dùng để làm nhà. Thiết kế mẫu bằng tre là một nghệ thuật, và cũng như là ngành kỹ thuật nặng.
7:33
Vì vậy, đó là thiết kế của ngôi nhà.
7:35
(Cười)
7:38
Và chúng tôi mang nó đến nơi xây dựng, và với những cây thước nhỏ xíu chúng tôi đo mỗi trụ, và xem xét từng đường cong, rồi chúng tôi chọn tre trong đống để tái tạo lại mô hình thành ngôi nhà.
7:51
Khi làm đến phần chi tiết, chúng tôi xem xét kỹ lưỡng mọi thứ. Tại sao cửa lớn thường có hình chữ nhật? Tại sao nó không tròn? Làm sao để có một cửa lớn tốt hơn? Bản lề của chúng phải chịu quá nặng, và trọng lượng luôn là vấn đề, vậy tại sao không có một trụ xoay ở giữa để cánh cửa có thể giữ thăng bằng? Khi đang làm cửa, tại sao bạn không nghĩ nó sẽ có hình dạng giọt nước mắt?
8:13
Để có được những thuận lợi và để làm việc được với tính đỏng đảnh của loại vật liệu này, chúng ta phải cố gắng và ép chính mình và trong những lúc khắc nghiệt đó, cái khó ló cái khôn. Đó là một thách thức: làm trần nhà thế nào đây nếu bạn không có những tấm ván phẳng? Thú thật với bạn, đôi khi tôi chỉ mơ một tấm ngăn hay ván ép. (Cười) Nhưng nếu cái bạn có là những thợ thủ công giỏi và những sợ chẻ rất nhỏ, thì hãy dệt nên trần nhà này, hãy căng một tấm bạt lên trên và hãy sơn. Làm thế nào thiết kế được những bàn bếp chắc bền để mang lại sự cân đối cho cấu trúc cong mà bạn vừa làm? Hãy cắt một tảng đá như cắt bánh mì hãy gọt bằng tay để ráp chúng lại, đục bỏ đi những lớp sần, và cái mà chúng tôi đang làm, gần như tất cả đều bằng tay. Những mối nối của tòa nhà được tăng cường thêm những chốt kim loại, nhưng chủ yếu vẫn là đinh tre vót tay. Có hàng nghìn đinh tre cho mỗi tầng nhà. Sàn này được làm từ mặt vỏ thân tre rất nhẵn và bền. Bạn có thể cảm được mặt của sàn nhà dưới đôi chân trần.
9:27
Và sàn nhà mà bạn bước lên, có thể ảnh hưởng dáng đi của bạn? Và sau đó nó có thể thay đổi dấu chân mà bạn sẽ để lại trên nơi bạn sẽ đi qua? Tôi nhớ khi chín tuổi khi tôi cảm được điều kỳ diệu, và điều có thể xảy ra, và một ít lý tưởng. Và chúng tôi có con đường dài để đi, có nhiều điều để học, nhưng có một thứ mà tôi biết đó là với với sự sáng tạo và dấn thân, bạn có thể tạo ra nét đẹp và tiện nghi và an toàn và ngay cả sự xa hoa chỉ với vật liệu luôn có thể mọc lại.
10:06
Cám ơn.
10:08
(Vỗ tay)

https://www.ted.com/talks/elora_hardy_magical_houses_made_of_bamboo?language=vi

Bạn chưa bao giờ thấy các tòa nhà thể này. Những ngôi nhà tre lộng lẫy được xây dựng bởi Elora Hardy và đồng đội tại đảo Bali, chúng uốn mình, vút cong lên và gây ra từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Chúng thách thức cách làm truyền thống vì chính bản thân của tre thật là bí ẩn. Hai đầu tre thì...

Làm thế nào chúng ta tạo ra những sản phẩm mọi người thật sự muốn? Hãy cho phép khách hàng trở thành một phần của quá tr...
13/05/2017

Làm thế nào chúng ta tạo ra những sản phẩm mọi người thật sự muốn? Hãy cho phép khách hàng trở thành một phần của quá trình. Nhà thiết kế Tom Hulme phát biểu rằng: "Đồng cảm với điều khách hàng muốn có thể là kim chỉ nam quan trọng nhất dẫn đến thành công trong kinh doanh". Trong bài diễn thuyết ngắn này, Hulme đưa ra ba ví dụ về sự giao thoa giữa việc thiết kế và kinh nghiệm của người sử dụng, ở đó mọi người tự tạo nên lối đi họ muốn từ nhu cầu thực tiễn. Một khi bạn biết cách để nhìn thấy những lối đi đó, bạn sẽ bắt đầu thấy chúng khắp mọi nơi.

0:11
Khi chúng ta thiết kế những sản phẩm mới cho mục đích dịch vụ hay thương mại cách duy nhất để bạn biết sản phẩm đó có tốt hay không và nếu thiết kế đó tốt hay không là xem việc chúng được sử dụng trong thực tế, trong ngữ cảnh nhất định
0:25
Tôi lại nghĩ về điều đó mỗi khi tôi đi ngang qua Highbury Fields ở phía bắc London. Nơi đó rất là đẹp. Có không gian mở lớn màu xanh lá cây Có những tòa nhà thuộc thời đại Georgia ở xung quanh Nhưng lại có những vũng bùn cắt ngang ở giữa Mọi người rõ ràng không muốn đi vòng ngoài rìa khuôn viên Thay vào đó, họ muốn đi một lối tắt, và lối tắt đó dần dần được hình thành.
0:49
Bây giờ, lối tắt này được gọi là lối đi mong muốn, và nó thường là lối đi được lựa chọn nhiều nhất. Tôi thấy chúng rất thú vị bởi vì đây chúng thường là điểm mà tại đó thiết kế và thực nghiệm bắt đầu tách biệt.
1:03
Và lúc này, tôi nên xin lỗi, bởi vì các bạn sẽ bắt đầu thấy điều này ở khắp mọi nơi Nhưng hôm nay, tôi sẽ chỉ chọn ba ví dụ tôi thấy thú vị và chia sẻ những gì chúng thực sự nhắc nhở tôi về việc ra mắt các sản phẩm mới và dịch vụ Ví dụ đầu tiên là ở thủ đô của Brazil - Brasilia Và nó nhắc tôi rằng thỉnh thoảng, chúng ta chỉ cần phải tập trung thiết kế cho một nhu cầu thực tế tốt nhất có thể. Bây giờ, Brasilia rất hấp dẫn, Thành phố được thiết kế bởi kiến trúc sư Niemeyer vào thập niên 50 Đó là thời hoàng kim của ngành hàng không, nên ông ấy bố cục giống như một máy bay, như bạn có thể thấy ở đây. Hơi đáng lo ngại một xíu ông ấy đặt phần lớn công trình chính phủ quan trọng ở buồng lái. Nhưng nếu bạn phóng to ngay giữa trung tâm Brasilia ngay điểm màu đỏ trên hình bạn sẽ thấy nó dày đặc những lối đi tự tạo. Chúng chính xác là ở khắp mọi nơi.
1:52
Lúc này, họ nghĩ rằng họ đã dự đoán tương lai của thiết kế này Họ nghĩ trong tương lai chúng ta không cần phải đi bộ nữa chúng ta có thể lái xe nên những đường đi bộ hoặc vỉa hè là không cần thiết. Nhưng bạn có thể thấy đi bộ là nhu cầu thực tế Những lối đi tự tạo này rất nguy hiểm. Nếu chúng ta chọn một cái, ngay giữa này, bạn có thể thấy nó băng ngang qua một đường xe 15 làn Nên hoàn toàn không ngạc nhiên lắm khi Brasilia có tỉ lệ tai nạn của người đi bộ cao gấp năm lần so với tỉ lệ trung bình ở Mỹ. Con người rất sáng tạo. Họ luôn tìm ra con đường tốt nhất để tiết kiệm tiền, tiết kiệm thời gian.
2:29
Không phải tất cả lối đi này đều nguy hiểm Tôi nhớ chuyến bay của mình ở đây hồi tôi ở Heathrow. Nhiều người trong chúng tôi rất bực mình khi phải đối mặt với lối đi bắt buộc này thông qua khu vực miễn thuế. Tôi rất là kinh ngạc khi thấy có bao nhiêu người đã từ chối đi lối đi dài, đánh vòng phía bên trái mà cứ đi cắt ngang về bên phải đi qua lối đi tự tạo.
2:51
Câu hỏi thú vị ở đây là: Những người thiết kế nghĩ gì khi họ thấy hành động này của chúng ta? Họ có nghĩ là chúng ta ngốc quá? Họ có nghĩ là chúng ta lười biếng? Hay họ chấp nhận rằng đơn giản sự thật nó phải như vậy Đây là sản phẩm của họ Và chúng ta góp một phần rất đáng kể vào sản phẩm đó. Nên công việc của chúng ta là thiết kế cho những nhu cầu thật tốt nhất có thể vì nếu không thì thế nào khách hàng cũng sẽ tự thiết kế.
3:18
Một ví dụ thứ hai tôi muốn chia sẻ là ở Đại học California. Nó nhắc tôi rằng thỉnh thoảng cách tối ưu để có thiết kế tốt nhất là cứ đưa chúng vào sử dụng. Bây giờ, khuôn viên trường đại học rất thú vị chúng đầy rẫy những đi lối tự tạo Tôi nghĩ là bởi vì sinh viên luôn trễ học và họ thì rất thông minh Nên khi cuống cuồng tới lớp họ luôn tìm những lối tắt. Và những người thiết kế biết điều đó. Nên khi họ xây xong công trình họ đợi vài tháng sau cho những lối đi tự tạo được hình thành. Và sau đó họ lát đá cho chúng. (Tiếng cười) Một cách tiếp cận hết sức thông minh. Thực tế, cứ đưa ra phiên bản dùng thử của một dịch vụ nó sẽ giúp chúng ta biết mọi người muốn gì
3:59
Ví dụ, Ayr Muir ở Boston biết ông ấy muốn mở một nhà hàng. Nhưng không biết nên mở ở đâu thực đơn nên có những món gì. Ông ấy đã chạy thử một dịch vụ, trường hợp này là xe bán đồ ăn và ông thay đổi vị trí bán mỗi ngày. Ông viết những thực đơn khác nhau trên tấm bảng trắng để phát hiện ra mọi người họ muốn gì. Bây giờ, ông ấy đã làm chủ một chuỗi các nhà hàng. Nên nó rất là hiệu quả khi chạy thử một cái gì đó để biết điều khách hàng muốn
4:27
Ví dụ thứ ba cũng là ví dụ cuối tôi muốn chia sẻ với các bạn đó là UNIH Nó nhắc tôi rằng thế giới không ngừng thay đổi và chúng ta phải thích ứng với những thay đổi đó. Như các bạn có thể đoán đây là một bệnh viện Tôi đã đánh dấu ở bên trái này đây khu vực khoa Ung bướu. Các bệnh nhân thường nghỉ lại ở khách sạn nằm phía dưới góc phải này. Ở đây từng có một tổ chức chăm sóc bệnh nhân họ để xe ô tô để những bệnh nhân sử dụng Nhưng họ nhận thấy rằng khi bệnh nhân bắt đầu được hóa trị họ hiếm khi muốn đi ô tô. Họ quá buồn nôn nên chỉ muốn đi bộ về khách sạn. Và một con đường chéo tự tạo bạn có thể thấy ở đây hình thành Thậm chí bệnh nhân còn gọi nó là "Đường mòn hóa trị" Bây giờ khi bệnh viện nhận thấy điều này họ cố gẳng trải cỏ lại và lờ nó đi. Nhưng sau một thời gian họ nhận thấy đây là một nhu cầu quan trọng thật sự cần thiết cho các bệnh nhân nên bệnh viện lát gạch cho lối đi đó
5:24
Và tôi nghĩ công việc chúng ta sẽ thường phải lát gạch cho những lối đi như thế. Nếu ta nhìn lại con đường ở phía bắc London lần nữa, lối đi tự tạo không phải lúc nào cũng ở đó Có lí do để nó xuất hiện. Đó là do người dân đi đến sân vận động Arsenal Football Club vào những ngày thi đấu từ trạm xe điện ngầm bạn thấy góc dưới bên phải này. Giờ thì bạn thấy lối đi đó. Nếu chúng ta quay ngược lại vài năm trước, khi sân vận động mới bắt đầu khởi công không hề có lối đi tự tạo nào.
5:52
Nên công việc của chúng ta là để ý xem khi nào những lối đi đó bắt đầu hình thành và khi có thể, thì lát gạch cho chúng như ai đó đã làm ở đây. Ai đó làm một cái rào chắn mọi người vẫn đi qua vòng bên dưới như bạn thấy và họ phải lát gạch thôi
6:09
(Tiếng cười)
6:11
Nhưng tôi nghĩ đây là một lời nhắc tuyệt vời, rằng thế giới thật ra nó thay đổi đó Nó không ngừng thay đổi vì nếu bạn nhìn phía trên cùng của bức ảnh có một lối đi khác đang hình thành.
6:22
Nên ba ví dụ này nhắc tôi là chúng ta cần thiết kế cho những nhu cầu có thật của con người Tôi nghĩ đồng cảm với nhu cầu của khách hàng là kim chỉ nam lớn nhất dẫn đến thành công trong kinh doanh. Thiết kế cho những nhu cầu thật và thiết kế chúng tốt nhất có thể, vì nếu bạn không làm chúng đủ tốt người khác sẽ làm, và thường là khách hàng
6:45
Thứ hai, thường cách tốt nhất để biết cái mọi người thật sự muốn là cứ ra mắt dịch vụ của bạn. Câu trả lời hiếm khi nằm trong văn phòng. Hãy ra ngoài và nhìn xem mọi người thật sự muốn gì.
6:57
Và cuối cùng. một phần nhờ vào công nghệ thế giới chúng ta thay đổi liên tục ngay khoảnh khắc này Nó đang không ngừng thay đổi. Những con đường sẽ tiếp tục xuất hiện nhanh hơn bao giờ hết. Công việc của chúng ta là chọn những lối đi thích hợp và lát gạch cho chúng.
7:13
Cảm ơn các bạn rất nhiều
7:14
(Tiếng vỗ tay)

https://www.ted.com/talks/tom_hulme_what_can_we_learn_from_shortcuts?language=vi

Làm thế nào chúng ta tạo ra những sản phẩm mọi người thật sự muốn? Hãy cho phép khách hàng trở thành một phần của quá trình. Nhà thiết kế Tom Hulme phát biểu rằng: "Đồng cảm với điều khách hàng muốn có thể là kim chỉ nam quan trọng nhất dẫn đến thành công trong kinh doanh". Trong bài diễn thuyết ngắ...

Kiến trúc không chỉ là sự sắp xếp khéo léo của những viên gạch. Trong bài phát biểu hùng hồn này, Michael Murphy cho thấ...
13/05/2017

Kiến trúc không chỉ là sự sắp xếp khéo léo của những viên gạch. Trong bài phát biểu hùng hồn này, Michael Murphy cho thấy cách ông và nhóm của ông nhìn xa hơn bản vẽ khi họ đang thiết kế. Xem xét các yếu tố từ thông gió tới ánh sáng, cách tiếp cận toàn diện của cung cấp cho cộng đồng những công trình đẹp. Ông đưa chúng ta vào một chuyến du lịch của các dự án ở các nước như Rwanda và Haiti, và cho thấy một động thái, một kế hoạch đầy tham vọng cho Đài tưởng niêm Hòa bình và Công lý, mà ông hy vọng sẽ chữa lành trái tim ở Nam Mỹ.

0:12
Mỗi cuối tuần trong ký ức của tôi, cha tôi thức dậy vào ngày thứ Bảy, mặc một cái áo sờn và ông sẽ cạo sạch bánh xe cũ với âm thanh chát tai của ngôi nhà mà chúng tôi sống. Tôi thậm chí không gọi nó là sự khôi phục; đó là một nghi lễ, là sự phấn chấn. Ông dành nhiều năm cho việc cạo sơn bằng súng nhiệt cũ và con dao sáng loáng, và sau đó ông sơn lại những chỗ ông đã cạo, chỉ để bắt đầu lại vào năm sau. Cạo rồi cạo lại, sơn rồi sơn lại; công việc tu sửa căn nhà cũ không có dự định hoàn thành.
0:48
Ngày cha tôi bước sang tuổi 52, tôi nhận được một cú điện thoại. của mẹ tôi, cho tôi biết rằng các bác sĩ đã tìm thấy một khối u trong dạ dày của ông, ung thư giai đoạn cuối, và ông chỉ còn sống được 3 tuần.
1:03
Tôi ngay lập tức chuyển đến Poughkeepsie, New York, để ở bên cha tôi những ngày cuối, không biết được những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Để giữ cho mình phân tâm, tôi xắn tay áo và bắt đầu hoàn thiện những gì ông không thể hoàn thành — khôi phục lại ngôi nhà cũ của chúng tôi.
1:22
Thời hạn ba tuần dần đến và khi nó đến, ông ấy vẫn sống. Ba tháng sau, ông tham gia cùng tôi Chúng tôi thay thế và sơn lại nội thất. Sau sáu tháng, các cửa sổ cũ đã được đánh bóng, và trong 18 tháng, mái hiên mục nát cuối cùng đã được thay thế.
1:42
Và cha tôi, đứng cùng tôi bên ngoài, ngưỡng mộ công việc đã hoàn thành, tóc trên đầu ông , đã rụng hết, ông quay sang tôi và nói "Con biết không, Michael, ngôi nhà này đã cứu sống bố. "
1:57
Vì vậy, tôi quyết định đi học kiến trúc năm sau đó.
2:03
(Cười)
2:04
Nhưng ở đó, tôi đã học được một điều khác về các công trình. Sự công nhận dường như đến với những người thích các hình khối mang tính lãng mạng và điêu khắc, như ruy băng, hay... dưa muối?
2:17
(Cười)
2:21
Và tôi nghĩ đây là hình một chú ốc sên.
2:25
Một thứ gì đó đã làm tôi khó chịu. Tại sao các kiến ​​trúc sư giỏi nhất, kiến trúc vĩ đại nhất — tất cả đều đẹp và có tầm nhìn và đầy sáng tạo thì rất hiếm, và lại phục vụ cho rất ít người? Và hơn thế nữa: Với tất cả những tài năng sáng tạo này, ta có thể làm gì hơn?
2:47
Khi tôi sắp bắt đầu kỳ thi cuối cùng của mình, tôi quyết định tạm tách khỏi cuộc sống cú đêm để đến nghe bài giảng của Tiến sĩ Paul Farmer, một nhà hoạt động y tế hàng đầu cho người nghèo trên toàn thế giới. Tôi ngạc nhiên khi nghe một bác sĩ nói về kiến ​​trúc. Ông nói, các công trình làm con người bệnh nặng hơn, và với những người nghèo nhất trên thế giới, điều này gây ra các vấn đề cấp dịch bệnh. Trong một bệnh viện ở Nam Phi, giả sử, một bệnh nhân gãy chân đến, chờ đợi trong hành lang không thông gió, bước ra với căn bệnh lao kháng thuốc. Các thiết kế để kiểm soát nhiễm trùng đã không được nghĩ đến, và có người đã chết vì nó.
3:29
"Những kiến ​​trúc sư đâu?" Paul nói. Nếu bệnh viện đang làm con người bệnh nặng hơn, thì các kiến ​​trúc sư và nhà thiết kế có thể giúp chúng tôi có nơi chữa bệnh ở đâu?
3:43
Mùa hè năm sau, tôi đang trong một chiếc Land Rover với một vài bạn cùng lớp, rong ruổi trên sườn đồi Rwanda. Năm tiếp theo, tôi sống tại một nhà khách cũ ở Butaro, nơi từng là một nhà tù sau cuộc diệt chủng. Tôi ở đó thiết kế xây dựng một bệnh viện mới với Tiến sĩ Farmer và đội của ông. Nếu hành lang đang làm cho bệnh nhân bị bệnh nặng hơn, liệu chúng ta có thể thiết kế các hành lang bên ngoài và để mọi người đi ở bên ngoài? Nếu hệ thống cơ khí hiếm khi làm việc, liệu ta có thể thiết kế một bệnh viện có thể thở qua hệ thống thông gió tự nhiên, và cùng lúc giảm ô nhiễm môi trường?
4:25
Và những trải nghiệm của bệnh nhân thì sao? Bằng chứng chỉ ra, một góc nhìn ra thiên nhiên hoàn toàn có thể cải thiện sức khỏe. Vậy tại sao chúng ta không thể thiết kế một bệnh viện mà mỗi bệnh nhân có thể nhìn khung cảnh bên ngoài qua cửa sổ? Đơn giản là, thiết kế này có thể khiến bệnh viện chữa lành được vết thương.
4:43
Thiết kế là một chuyện; xây dựng được nó lại là việc hoàn toàn khác.
4:48
Chúng tôi làm việc với Bruce Nizeye, một kỹ sư xuất sắc, và anh ấy có suy nghĩ khác về việc xây dựng so với cái tôi đã được dạy ở trường. Khi chúng tôi khởi công trên đỉnh đồi lớn này, thuê xe ủi đất rất đắt và khó khăn để đến mặt bằng, Bruce đề nghị làm việc đó bằng tay, dụng một phương pháp ở Rwanda gọi là "Ubudehe", có nghĩa là "công trình công cộng cho cộng đồng." Hàng trăm người đến với xẻng và cuốc, và chúng tôi đã khai quật đồi trong một nửa thời gian và một nửa chi phí sử dụng máy ủi đó. Thay vì nhập khẩu đồ nội thất, Bruce lập một nhóm, và ông đưa về thợ mộc để dạy những người khác cách làm đồ nội thất thủ công. Và ngay trên công trường, 15 năm sau nạn diệt chủng ở Rwanda, Bruce kiên quyết chúng tôi có những người lao động từ mọi nền tảng, và rằng một nửa trong số họ là phụ nữ.
5:41
Bruce đã sử dụng việc xây dựng để hàn gắn, không chỉ đối với những người bị ốm, mà cho toàn thể cộng đồng nói chung. Chúng tôi gọi đó là chế tạo địa phương hay "lo-fab", nó có bốn yếu tố: thuê tại địa phương nguồn cung trong khu vực, đào tạo ở nơi bạn có thể, và quan trọng nhất, suy nghĩ mỗi quyết định thiết kế như là một cơ hội đầu tư vào giá trị ở nơi mà bạn phục vụ. Nghĩ về nó như phong trào thực phẩm địa phương, nhưng đối với kiến ​​trúc. Và chúng tôi tin chắc cách xây dựng này có thể được nhân rộng trên khắp thế giới, Thay đổi cách nói đánh giá kiến ​​trúc
6:26
Sử dụng cách xây dựng lo-fab thậm chí quyết định thẩm mỹ có thể thiết kế để tác động đến cuộc sống của người dân Ở Butaro, chúng tôi dùng một hòn đá núi lửa tìm thấy trong trong khu vực, được coi là phiền phức bởi nông dân chất đống trên lề đường. Chúng tôi đã làm việc với các thợ xây để cắt những viên đá và xếp chúng thành những bức tường của bệnh viện Và khi họ bắt đầu vào góc này được bao bọc xung quanh toàn bộ bệnh viện, họ đã rất giỏi trong việc ghép những viên đá với nhau, họ yêu cầu chúng tôi phá tường gốc và xây lại Và bạn có thể thấy Nó thật đẹp. Và vẻ đẹp, với tôi, xuất phát từ thực tế rằng những bàn tay cắt đá và họ thành xây chúng thành bức tường này, chỉ được thực hiện ở nơi này với đá từ đất
7:19
Khi bạn đi ra ngoài và nhìn những tòa nhà trong thế giới của bạn đừng chỉ băn khoăn "Dấu ấn môi trường là gì?" một câu hỏi quan trọng, nhưng chúng ta có thể hỏi "Dấu ấn của con người mà làm ra nó là gì ? "
7:34
Chúng tôi bắt đầu một thử nghiệm mới dựa trên những câu hỏi đó và thử nó trên khắp thế giới. Giống như ở Haiti, nơi chúng tôi giúp hỏi rằng liệu một bệnh viện mới có thể chấm dứt dịch tả? Trong bệnh viện 100 giường này, chúng tôi thiết kế một chiến lược đơn giản làm sạch chất thải y tế ô nhiễm trước khi nó được thải ra nguồn nước và các đối tác tại Trung tâm Les GHESKIO đã được cứu sống nhiều mạng người vì nó.
8:00
Hoặc ở Malawi: chúng tôi hỏi liệu một trung tâm sinh nở có thể làm giảm đáng kể tỉ lệ tử vong ở mẹ và trẻ sơ sinh. tỷ lệ tử vong đó ở Malawi rất cao trên thế giới. Dùng 1 chiến lược được nhân rộng trên toàn quốc chúng tôi thiết kế một trung tâm sinh nở có thể thu hút phụ nữ và gia đình họ đến bệnh viện sớm hơn sinh an toàn hơn.
8:23
Hoặc ở Congo trung tâm giáo dục liệu có thể được sử dụng để bảo vệ động vật hoang dã bị săn trộm để lấy ngà và thịt dẫn đến dịch bệnh toàn cầu, và chiến tranh. một trong những nơi khó với tới nhất trên thế giới, chúng tôi sử dụng bùn,đất và gỗ để xây dựng một trung tâm dạy ta bảo tồn đa dạng sinh học
8:48
Ngay cả ở Mỹ, chúng tôi đặt vấn đề lại cho trường đại học lớn nhất cho người khiếm thính. Cộng đồng khiếm thính thông qua ngôn ngữ ký hiệu cho thấy sức mạnh truyền thông Chúng tôi thiết kế khuôn viên đại học đánh thức cách chúng ta giao tiếp, bằng lời nói và không lời.
9:08
Và ngay cả ở Poughkeepsie, quê hương của tôi, chúng tôi nghĩ về cơ sở hạ tầng công nghiệp cũ. Chúng tôi tự hỏi: có thể sử dụng nghệ thuật,văn hóa và thiết kế để hồi sinh thành phố này và các thành phố khác Rust Belt trên đất nước chúng ta, và biến chúng thành các trung tâm cho sự đổi mới và tăng trưởng Trong mỗi dự án, chúng tôi hỏi một câu hỏi đơn giản: kiến ​​trúc có thể làm gì hơn? Và bằng cách hỏi câu hỏi đó, chúng tôi buộc phải xem xét chúng ta làm gì để tạo công ăn việc làm, làm thế nào chúng ta có thể dùng nguồn lực khu vực và làm thế nào chúng ta có thể đầu tư trong giá trị của cộng đồng khi chúng tôi phục vụ.
9:46
tôi đã học kiến trúc có thể là động lực để thay đổi.
9:56
Khoảng một năm trước, tôi đọc một bài báo Về một nhà lãnh đạo nhân quyền không mệt mỏi và dũng cảm tên là Bryan Stevenson.
10:07
(Vỗ tay)
10:13
Và Bryan đã có một tầm nhìn xa về kiến ​​trúc Ông và nhóm của ông đã ghi phóng sự hơn 4000 trường hợp treo cổ người mỹ gốc phi đã xảy ra ở Nam Mỹ. Và họ có kế hoạch để đánh dấu tất cả các quận những nơi vụ treo cổ xảy ra, và xây dựng một đài tưởng niệm quốc gia cho các nạn nhân bị treo cổ ở Montgomery, Alabama.
10:36
Những nước như Đức và Nam Phi và, tất nhiên, Rwanda, thấy cần thiết phải xây dựng đài tưởng niệm để phản ánh về sự tàn bạo của quá khứ để chữa lành vết thương của quốc gia của họ. Chúng tôi vẫn chưa làm được điều này ở Mỹ.
10:55
Vì vậy, tôi đã gửi một email: đến [email protected] "Gửi Bryan" Tôi nghĩ rằng dự án của bạn có lẽ là dự án quan trọng nhất, chúng tôi có thể làm ở Mỹ và có thể thay đổi cách chúng ta nghĩ về sự phân biệt chủng tộc Nhân tiện, Bạn có biết ai sẽ thiết kế nó? "
11:17
(Cười)
11:19
Đáng ngạc nhiên và sửng sốt Bryan liên lạc lại với tôi, và mời tôi gặp mặt với đội của ông và nói chuyện Không cần nói ra, Tôi hủy bỏ tất cả các cuộc họp của tôi và lên một chuyến máy bay đến Montgomery, Alabama Khi tôi tới đó, Bryan và nhóm của ông đón tôi, và chúng tôi đi vòng quanh thành phố. Và họ đã dành thời gian để chỉ ra rất nhiều nhiều công trình trên toàn thành phố đã được đánh dấu với lịch sử của Liên Bang, và có rất ít còn dấu hiệu lịch sử của chế độ nô lệ
11:49
Và sau đó ông dẫn tôi đến một ngọn đồi Có thể nhìn toàn thành phố. Ông chỉ ra sông và đường ray xe lửa nơi từng là cảng kinh doanh nô lệ lớn nhất ở Mỹ đã từng thịnh vượng. Và sau đó đến nhà tròn Capitol , nơi George Wallace đã đứng trên bậc thềm và tuyên bố "Phân biệt chủng tộc mãi mãi" Và sau đó đến ngọn đồi bên dưới Ông nói: "Ở đây chúng ta sẽ xây dựng một đài tưởng niệm mới điều đó sẽ thay đổi bản sắc của thành phố và của quốc gia này ".
12:17
Đội của chúng tôi đã làm việc cùng nhau trong năm qua để thiết kế đài tưởng niệm này. Các đài tưởng niệm sẽ đưa chúng ta vào một cuộc hành trình thông qua một hình thức cổ điển gần giống loại hình công trình như đền Parthenon hoặc các hàng cột ở Vatican. Nhưng khi chúng ta bước vào, mặt đất trũng xuống dưới chân và thay đổi nhận thức của chúng tôi, nơi mà chúng tôi nhận ra những chiếc cột gợi lên hình ảnh người bị treo cổ, những gì xảy ra tại quảng trường công cộng. Và khi chúng ta tiếp tục, chúng ta bắt đầu thấy được số lượng lớn của những người vẫn chưa được yên nghỉ. Tên của họ sẽ được khắc trên các dấu tích treo trên chúng ta. Và ngay bên ngoài sẽ là một cánh đồng của những chiếc cột danh tính Nhưng đây là những cột tạm thời, chờ trong hỏa ngục để được đặt tại các quận nơi những vụ treo cổ xảy ra. Trong vài năm tới, nơi này sẽ là nhân chứng, như một trong các dấu mốc được tạo và hiện diện rõ ràng ở những quận đó. Đất nước chúng ta sẽ bắt đầu được chữa lành từ hơn một thế kỷ của sự im lặng
13:34
Khi chúng ta nghĩ về nó nên xây dựng thế nào chúng tôi nhớ đến Ubudehe, quá trình xây dựng chúng tôi đã học được ở Rwanda Chúng tôi tự hỏi nếu chúng ta có thể lấp đầy các cột với đất từ ​​các địa điểm nơi những vụ giết người xảy ra. Brian và nhóm của ông đã bắt đầu thu thập đất và giữ gìn nó trong lọ cá nhân với các thành viên trong gia đình cộng đồng, lãnh đạo và con cháu Bản thân hành động thu thập đất là một giải pháp chữa bệnh tinh thần. Như một hành động phục hồi công lý
14:11
Một thành viên trong nhóm EJI ghi chú trong bộ sưu tập đất từ nơi Will McBride bị hành hình, "Nếu Will McBride đổ một giọt mồ hôi, một giọt máu, một sợi tóc Tôi cầu nguyện tôi đào nó lên, và toàn bộ cơ thể của ông sẽ được yên nghỉ. "
14:33
Chúng tôi có kế hoạch phá mặt bằng trên đài tưởng niệm cuối năm nay và nó sẽ là nơi cuối cùng để lên tiếng của các hành động đã tạo nên viết sẹo cho quốc gia này.
14:45
(Vỗ tay)
14:56
Khi cha tôi nói với tôi rằng ngôi nhà này nhà của chúng tôi đã cứu sống ông Điều tôi không biết là ông đã được đề cập đến một mối quan hệ sâu sắc hơn nhiều giữa kiến ​​trúc và bản thân chúng ta Các công trình không đơn giản là tác phẩm điêu khắc biểu cảm. Chúng làm hiện hữu bản thân và nguyện vọng của chúng ta như là một xã hội. Kiến ​​trúc vĩ đại có thể cho chúng ta hy vọng. Kiến ​​trúc vĩ đại có thể chữa lành vết thương.
15:27
Cảm ơn rất nhiều.
15:28
(Vỗ tay)

https://www.ted.com/talks/michael_murphy_architecture_that_s_built_to_heal?language=vi

Kiến trúc không chỉ là sự sắp xếp khéo léo của những viên gạch. Trong bài phát biểu hùng hồn này, Michael Murphy cho thấy cách ông và nhóm của ông nhìn xa hơn bản vẽ khi họ đang thiết kế. Xem xét các yếu tố từ thông gió tới ánh sáng, cách tiếp cận toàn diện của cung cấp cho cộng đồng những công trìn...

Address

Long Bien

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phi Nhân posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share