Página: Inma Home Interiores

Página: Inma Home Interiores Diseñamos cada detalle. Enamoradas de nuestro trabajo. Aprendiendo cada día. Inma Home Interiores hace tus sueños de interiorismo realidad.

Imagine having a library like this in your home. 📚✨Floor-to-ceiling bookshelves, warm wood, a glowing fireplace, and sun...
09/03/2026

Imagine having a library like this in your home. 📚✨
Floor-to-ceiling bookshelves, warm wood, a glowing fireplace, and sunlight pouring through the giant window.
The kind of place where time slows down and stories come alive.
Honestly… how many hours would you spend here?

"Đồ trứng thối nhà anh, anh ra hết vào trong rồi…"Mặt tôi đầy nước mắt, nằm rạp trước mặt người đàn ông đang mặc lại quâ...
27/02/2026

"Đồ trứng thối nhà anh, anh ra hết vào trong rồi…"
Mặt tôi đầy nước mắt, nằm rạp trước mặt người đàn ông đang mặc lại quân phục.
Anh hờ hững đáp lại với giọng lạnh lùng:
"Có thì sinh ra, tôi nuôi."
——
01.

Ba tôi là Tư lệnh quân khu, mẹ tôi là phóng viên chiến trường nổi tiếng. Họ có con muốn nên từ nhỏ đã cung chiều tôi hết mực. Chỉ có thứ tôi không muốn, chứ chưa từng có thứ tôi không có được.
Duy chỉ có trái tim của một người, tôi đã khổ sở cầu xin suốt mười mấy năm.
Năm chín tuổi, tôi cứu được Vương Hạo Thiên – con trai độc nhất của Thứ trưởng quân khu trên sân tập dượt, và yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Sau khi tốt nghiệp, tôi dùng các mối quan hệ và tài nguyên của gia tộc "viên gạch gõ cửa", ép anh phải cưới mình.
Nhưng đêm tân hôn, Vương Hạo Thiên chỉ để lại một câu "Cho tôi thời gian để thích nghi", rồi quay người đi thẳng vào phòng làm việc.
Anh cũng tới về nhà ngoài, trò chuyện vui vẻ với bố mẹ tôi, nhưng khi về nhà lại coi tôi như không khí. Trên bàn ăn, chúng tôi luôn diện nhau trong im lặng, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Khi tôi bị cảm lạnh, anh sẽ lập tức sắp xếp quân y đến tận cửa, nhưng chưa bao giờ nói một lời quan tâm. Tôi luôn tự nhủ rằng cứ từ từ thôi, mình có thời gian và sự kiên nhẫn.
Cho đến năm năm trước, cô bạn gái cũ từng rời bỏ anh lúc anh sa cơ lỡ vận đã ly hôn và về nước, còn mang theo một đứa con gái.
Vương Hạo Thiên bị chụp ảnh để dùng đối phó ở sân bay, và những bức ảnh tin đã được gửi đến tôi.
Tối đó tôi đợi trong phòng làm việc. Khi Vương Hạo Thiên trở về, căn phòng đã là một đống hỗn độn. Anh chỉ thờ ơ nhìn vài giấy rồi thản nhiên nói:
"Có cần tôi gọi lính cần vụ đến dọn đẹp không?"
Sự bình tĩnh đó còn khiến người ta tuyệt vọng hơn cả lời trách mắng.
Sau đó, Diệp Thanh Vân mở bảo tàng chủ đề quân sự, anh dốc sức đầu tư; Diệp Thanh Vân ốm, anh túc trực suốt đêm trong bệnh viện, sinh nhật Diệp Thanh Vân, anh đích thân chọn quà và kèm theo tấm thiệp viết tay.
Tất cả những điều đó, tôi đều thu vào tầm mắt.
Thế là tôi bắt đầu nhắm vào Diệp Thanh Vân ở khắp mọi nơi. Đầu tiên là phá phá hủy tác phẩm triển lãm của cô ấy, sau đó mua chuộc truyền thông để bóp méo lý lịch của cô ấy thành tiêu đề "Dựa dẫm kim chủ để thăng tiến", cho đến lần này là ngầm tố cáo các vi phạm trong bảo tàng của cô ấy.
"Có quẩy đủ chưa? Thanh Vân làm sai điều gì? Cô gì thì cứ nhắm vào tôi đây này."
Tôi cười, nụ cười rạng rỡ nhưng gương mặt lạnh lẽo không chút hơi ấm.
"Vương Hạo Thiên, anh nên nhớ kỹ, tôi mới là vợ anh."
"Diệp Thanh Vân chẳng sai gì cả, cái sai là trong lòng anh có cô ấy."
"Đừng quên, anh nợ tôi một mạng, cả đời này anh cũng phải trả hết được đầu."
Vừa dứt lời, Vương Hạo Thiên đột ngột cầm lấy con dao găm quân dụng trên bàn, không hề chớp mắt mà đâm thẳng vào lồng ngực mình.
Trong nháy mắt, m.á.u nhuộm đỏ thấm lồng ngực anh. Sắc mặt anh tái nhợt đi thấy rõ, nhưng vẫn khàn giọng lên tiếng:
"Trả lại mạng này cho cô, đủ chưa?"
Tôi như bị sét đánh ngang tai, ngây người hồi lâu. Tôi lao tới bịt chặt vết thương của anh, đôi mắt long lanh sòng sọc: "Anh điên rồi!"
M.á.u ớ ri ra qua kẽ tay đang run rẩy của tôi, nước mắt rơi xuống từ lúc nào không hay. Vương Hạo Thiên hoàn toàn mất ý thức, ngã gục về phía sau.
Tôi khóc nức nở, gào thét: "Người đâu! Mau đến đây! Gọi quân y!"
Ánh đèn hành lang bệnh viện trắng đến chối mắt. Mẹ Vương nghe tin chạy đến, giáng một cái tát vào mặt tôi.
"Cô rốt cuộc định hại Hạo Thiên đến mức nào mới chịu dừng lại? Phải tần mặt thấy nó m.ấ.t trước mặt cô mới chịu à?"
Tôi ngã nhào xuống đất, hồn xiêu phách lạc, không biết nói gì. Tôi chưa bao giờ muốn làm hại anh. Tôi chỉ là… muốn anh đế ý đến tôi thêm một chút mà thôi.
Có lẽ ngay từ đầu tôi đã sai rồi. Anh có thể cho tôi danh phận người vợ, nhưng không bao giờ cho tôi tình yêu.
Tôi nghe thấy giọng nói bình thản của chính mình vang lên:
"Được, con sẽ ly hôn với Vương Hạo Thiên như mọi người mong muốn."
Tôi không nhìn thấy biểu cảm của bất kỳ ai nữa mà quay người rồi đi. Cuối hành lang, Diệp Thanh Vân vừa lúc chạy đến, khi nhìn thấy tôi, cô ấy tỏ vẻ lúng túng bối rối:
"Cô Lâm, người liên lạc khẩn cấp của Hạo Thiên điền số của tôi, nên bệnh viện đã liên hệ cho tôi."
"Nếu cô không tiện, tôi sẽ đi ngay."
Tôi lướt qua vai Diệp Thanh Vân.
"Không cần, cô ở lại chăm sóc anh ấy giúp tôi."
Tôi lặng lẽ trở về nhà. Mẹ thấy vết tát trên mặt tôi, xót xa hỏi:
"Tuyết Nhi, ai đánh con? Vương Hạo Thiên đâu?"
Cha tôi cũng sừng sộ lên: "Cha sẽ gọi điện lên quân khu ngay!"
"Không cần đâu cha." Tôi ngắt lời cha, "Cha, mẹ, con chuẩn bị ly hôn rồi."
Cha ngồi im lặng hồi lâu, thở dài một tiếng: "Thật sự đã nghĩ kỹ chưa?"
"Vâng."
"Vậy thì cứ ly hôn." Cha vỗ vai tôi. "Cha phận đầu bao nhiêu năm nay chỉnh là để con gái cha sau này có đường lui."
Ánh mắt tôi chợt thấy mấy bản hồ sơ dự án và dự thảo hợp tác đặt bày trên bàn. Lật qua từng trang, đầu ngón tay tôi dần lạnh ngắt.
Để giúp Vương Hạo Thiên giữ vững chiếc ghế Thiếu tướng, cha tôi đã dùng gần như tất cả tài nguyên cũ của ông trong quân khu.
Nhưng không ngờ, việc đầu tiên anh ấy làm sau khi nắm thực quyền lại là quay đầu cắt bỏ quyền phát ngôn của cha mẹ tôi.
Tôi nhắm mặt lại, tim đau thật như bị xé rách. Vì một người đàn ông như thế, tôi đã ép cha mẹ yêu thương mình đến mức này.
Cha tôi già vỗ nhẹ nhàng: "Không nghiêm trọng đến vậy đâu, chút vấn đề nhỏ này cha giải quyết được."
Tôi hít một hơi thật sâu: "Cha mẹ, xin lỗi, trước đây là con quả không hiểu chuyện, sau này sẽ không thế nữa."
Đêm đó, tôi thức trắng đêm. Tôi đối diện với máy tính và tài liệu, đọc kỹ từng điều khoản, chắp vá lại từng chi tiết nhỏ mà bấy lâu nay tôi đã bỏ qua.

02.

Hai ngày sau, tôi mang theo thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn đến bệnh viện.
Trong phòng bệnh, Vương Hạo Thiên đang tựa nửa người vào đầu giường, Diệp Thanh Vân đang đút cháo cho anh. Thấy tôi, Diệp Thanh Vân vội vàng đứng dậy: "Tôi đi lấy nước nóng."
"Không cần, những việc này đã có lính cần vụ làm." Vương Hạo Thiên lên tiếng ngắn cô ấy lại.
Ánh mắt anh rơi trên mặt tôi:
"Cô đến đây làm gì? Nếu thấy lần này tôi bị thương chưa đủ nặng thì có thể làm lại lần nữa."
Tôi vô cảm mở bìa hồ sơ:
"Ngoài danh nghĩa là vợ anh, tôi còn là tham mưu phụ trách hậu cần của chiến khu, có vài dự án cần anh ký xác nhận."
Không ngờ tôi lại có phản ứng như vậy. Vương Hạo Thiên nhíu mày, cầm lấy bút. Diệp Thanh Vân khuyến nhủ: "Cô Lâm, Hạo Thiên anh ấy chỉ là nhất thời nóng này thôi, quân y nói đã không còn gì đáng ngại nữa rồi, cô cũng đừng giận anh ấy."
Nhìn Vương Hạo Thiên ký xong nét chữ nguệch ngoạc, tôi thu lại tài liệu rồi khẽ nhếch môi:
"Vậy thì đã có cô chăm sóc tốt, tôi sẽ bảo trợ lý chuyển cho cô một khoản phí dưỡng bệnh bệnh."
Sắc mặt Vương Hạo Thiên sa sầm: "Cô…"
Tôi không nhìn anh thêm lần nào nữa, quay người đi thẳng. Việc quân khu cần xử lý quá nhiều, mấy ngày nay tôi gần như ở lì trong văn phòng. Việc Vương Hạo Thiên xuất viện đã bị tôi quăng ra sau đầu từ lâu.
Điện thoại trên bàn rung lên, là tin nhắn từ mẹ Vương:
"Hạo Thiên hôm nay xuất viện, cô làm vợ mà đến mặt cũng không lộ ra, ra thể thống gì nữa?"
Cuộn trên trên, những lời chỉ trích tương tự cũng rất nhiều:
"Kết hôn bao nhiêu năm, cái bụng chẳng có động tĩnh gì, cô làm Vương phu nhân kiểu gì vậy?"
"Đến chồng mình cũng không yêu nổi, làm đàn bà đến mức như cô đúng là thật bại."
"Nếu là trước đây, tôi sẽ uất ức mà khóc lóc với Vương Hạo Thiên, nhưng giờ tôi luôn chỉ là một câu: 'Đó là mẹ tôi, bà nói cô vài câu, nhưng chút không phải là quá rồi sao'."
Tôi tắt màn hình điện thoại, úp điện thoại xuống bàn, tiếp tục dồn sự chú ý vào mấy tính.
Mấy ngày sau là tiệc mừng Vương Hạo Thiên thăng chức Thiếu tướng, với tư cách là vợ anh, tôi không thể vắng mặt.
Nhưng vừa bước vào sảnh tiệc, tôi đã thấy ba người họ trông như một gia đình ba người hạnh phúc.
Vương Hạo Thiên đang bế con gái của Diệp Thanh Vân, vẻ mặt dịu dàng hiếm thấy. Có người không biết chuyện tiến lên nịnh nọt:
"Vương Thiếu tướng, ngài và Vương phu nhân đúng là trai tài gái sắc, tình cảm tốt thật khiến người ta ngưỡng mộ."
Diệp Thanh Vân lộ vẻ kinh ngạc, liên tục xua tay. Vương Hạo Thiên chỉ mỉm cười, không hề có ý định giải thích.
Anh thân thiện nói: "Vì này là Diệp Thanh Vân, người phụ trách Bảo tàng chủ đề quân sự, sau này các vị cô hữu cầu hợp tác có thể tìm cô ấy."
Người kia lập tức hiểu ý, cười hòa theo tán thưởng.
Tôi không kìm được mà cười lạnh một tiếng. Tiếng cười không lớn, nhưng khiến không khí tại hiện trường đột nhiên trở nên vi diệu.
Vương Hạo Thiên nhíu mày, lên tiếng:
"Bảo tàng của Thanh Vân mới khởi đầu, chính là lúc cần tài nguyên."
Nếu là trước đây, tôi đã bắt đầu gây gổ bất chấp địa điểm. Nhưng không biết từ lúc nào, tôi không còn vì anh mà dao động cảm xúc nữa. Tôi lạnh lùng liếc anh ấy một cái, định quay người rồi đi.
Diệp Thanh Vân đột nhiên nhìn quanh, sắc mặt thay đổi:
"Hạo Thiên, Bảo Bảo biến mất rồi!"

03.

Vương Hạo Thiên lập tức rút điện thoại ra dặn dò cảnh vệ.
Tôi không định nán lại thêm, đi thẳng về phía thang máy.
Thế nhưng tiếng khóc thét kia cứ vẳng vẳng bên tai:
"Hạo Thiên, Bảo Bảo biến mất rồi…"
Tôi nhìn những con số đang nhảy lùi trên thang máy với gương mặt vô cảm. Đứa trẻ đó thế nào, liên quan gì đến tôi?
Xuống đến hầm giữ xe, tôi thấy xe đã đỗ đội sân bên cạnh. Tay tôi đặt trên cửa xe, khựng lại rất lâu. Ngay lúc nội tâm đang giằng xé, tôi đột nhiên thấy một chiếc xe tải nhỏ không biển số lao về phía lối ra.
Tôi tỉnh thất lại, đuổi tài xế xuống xe, nói nhanh:
"Báo cho an ninh, có một chiếc xe tải không biển số, có thể có vấn đề!"
Tôi nhấn ga, nhanh chóng đuổi theo. Đối phương đường như phát hiện bị theo dõi, cố tình tăng tốc độ để cắt đuổi.
Tôi đánh lái lại, đâm sầm vào nó.
"Rầm—"
Tiếng va chạm chói tai vang lên, chiếc xe tải quét vào lan can đường rồi dừng lại. Tôi đẩy cửa bước xuống, ba gã đàn ông mặt mày bặm trợn nhảy xuống xe, mặt lộ vẻ hung hăng: "Con khốn, chán sống rồi à!"
Tôi hếch cằm: "Cảnh sát quân đội sắp đến rồi, tôi khuyên các người mau chạy đi."
Tiếng còi cảnh sát từ xa vọng lại, sắc mặt bọn chúng biến đổi, chửi rủa rồi bỏ lại chiếc xe, tản ra chạy trốn.
Tôi lấp tức lên xe, qua ánh nhìn thấy một bóng nhỏ ở góc ghế sau. Chính là Bảo Bảo.
Tôi vừa bế cô bé ra thì thấy Vương Hạo Thiên và Diệp Thanh Vân cũng vừa tới. Ánh mắt Vương Hạo Thiên lập tức rơi trên người tôi. Vết thương do va chạm trên trán tôi vẫn còn rỉ m.á.u.
Anh ấy định nói gì đó, thì Diệp Thanh Vân đột nhiên lao đến giật lấy Bảo Bảo, khóc lóc nói:
"Cô Lâm, tôi biết cô không thích tôi, nhưng dù thế nào đi nữa đây cũng là chuyện giữa người lớn chúng ta!"
"Sao cô có thể ra tay với một đứa trẻ!"
Vương Hạo Thiên nheo mắt, nhìn tôi đó xét: "Cô đã làm gì?"
Tôi ngắn người, máu toàn thân như đóng cứng lại trong giây phút ấy.
"Tôi làm gì, lẽ nào còn cần phải giải thích với anh sao?"
Sắc mặt Vương Hạo Thiên đột nhiên u ám:
"Tôi cứ ngờ sau bấy nhiêu chuyện, ít nhất cô cũng sẽ thay đổi đôi chút."
"Không ngờ vẫn như trước kia vị, đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn."
Cổ họng tôi nghẹn đặng, sống mũi cay xẻ, mọi cảm xúc trên mặt dần biến mất.
"Phải, tôi chính là loại người như vậy đấy."
"Cảnh sát đến rồi, Vương Thiếu tướng có thể để tôi đi phối hợp điều tra được chưa?"
Rồi khỏi đồn cảnh sát đã là đêm muộn. Vừa về đến nhà, mẹ thấy vết thương trên đầu tôi liền lập tức gọi bác sĩ. Tôi nắm chặt tay mẹ, cười nói:
"Mẹ, con không sao."
"Hôm nay con giỏi lắm nhé, con đã cứu được một cô bé đấy."
Mẹ nhìn tôi, giọng nói dịu dàng mà kiên định: "Tuyết Nhi nhà ta lúc nào cũng dũng cảm thiện như vậy."
Tôi sững người lại. Trong ký ức, mỗi khi tôi gây họa là có người chỉ trích tôi kiêu căng ngông cuồng, mẹ đều cười phản bác như vầy: "Tuyết Nhi nhà ta là đứa trẻ ngoan, chỉ là tính tình hơi thoáng thân thôi."
Mắt tôi đột nhiên đỏ hoe, vội đánh lạc hướng câu chuyện:
"Cha mẹ, số tiền con gửi ở nước ngoài bấy lâu nay đã đủ để cả nhà ta sống sung túc cả đời rồi."
"Khoảng vài tháng nữa, mọi công việc con đang phụ trách sẽ bàn giao xong."
"Đến lúc đó, chúng ta sẽ cùng nhau rời đi."
Mấy ngày sau, một vị khách không mời mà đến xông vào văn phòng tôi. Một nhân viên mặc đồng phục lên tiếng:
"Tham mưu Lâm, chúng tôi thuộc bộ phận giám sát quân sự, nhận được đơn tố cáo địch danh, cần tiến hành kiểm tra theo luật định, mời cô phối hợp."
Tôi gật đầu, ra hiệu sẽ toàn lực phối hợp, đồng thời liếc mắt ra hiệu cho cảnh vệ. Nửa tiếng sau, nhìn tin nhắn cảnh vệ gửi đến, tôi gọi thẳng cho Vương Hạo Thiên:
"Việc tố cáo giám sát là do anh ngầm cho phép Diệp Thanh Vân thực hiện?"
Đầu dây bên kia im lặng hai giây rồi không phủ nhận:
"Chuyện của Bảo Bảo là do Thanh Vân, để cô ấy xả giận một chút, chuyện này coi như xong."
Tôi gần như bật cười với giọng điệu coi đó là lẽ đương nhiên của anh ấy:
"Vương Hạo Thiên, với cái đầu óc như vậy mà ngồi được vào ghế Thiếu tướng, thật sự là vận may quá lớn."
Nói xong, tôi cúp máy.
Quá trình kiểm tra rất căng thẳng nhưng có trật tự, đúng như tôi dự liệu, không tìm thấy bất kỳ vấn đề gì.
Đến cuối cùng, thái độ của nhân viên đều tốt hơn hẳn.
Nhưng ngay sau khi tiễn những người đi, một nhóm người khác lại tới:
"Cô Lâm, chúng tôi thuộc bộ phận An ninh quốc gia, nhận được danh mối cô thường xuyên chuyển tài sản lớn ra nước ngoài trong thời gian gần đây, nghi ngờ vi phạm lợi ích liên quan, mời cô đi theo chúng tôi hỗ trợ điều tra."
Lần cáo buộc này nghiêm trọng hơn nhiều. Nhìn tài liệu đối phương đưa ra, tôi bỗng hiểu rõ mọi chuyện. Đây mới là thủ đoạn của Vương Hạo Thiên. Diệp Thanh Vân không thể nghĩ ra được những thủ đoạn này.
Tôi quay người sắp xếp công việc một cách bài bản, và báo cảnh vệ liên hệ luật sư:
Quá trình phối hợp điều tra tối hôm đó kéo dài tương tự nhiều lần trước, tôi đã giải thích hết lần này đến lần khác cho đến khi giọng khàn đặc.
Bầu trời ngoài cửa sổ từ sáng chuyển sang tối, sau không biết bao lần tra xét, tôi mới được phép rời đi. Khi bước ra khỏi tòa nhà, tôi muốn gọi điện báo bình an cho cha mẹ, nhưng phát hiện không ai bắt máy.
Cảnh vệ vội vàng chạy đến nói: "Cựu Tư lệnh xảy ra chuyện rồi", tôi mới biết cha đang nằm trong bệnh viện hôn mê bất tỉnh.
Bên ngoài phòng bệnh cao cấp, mẹ tôi đang như già đi chỉ sau một đêm. Thấy tôi, bà nén nước mắt nắm chặt tay tôi:
"Sau khi con bị đem đi, cha mẹ đành phải tìm Vương Hạo Thiên nhờ giúp đỡ."

04.

"Nhưng người ra mặt lại là Diệp Thanh Vân, cô ấy… những lời cô ấy nói thật không dễ nghe chút nào."
"Cha con uất ức đến mức huyết áp tăng vọt, không biết lúc nào mới tỉnh lại được…"
Mẹ cuối cùng cũng sụp đổ, khóc nức lên. Tôi nhẹ nhàng ôm lấy người mẹ đang run rẩy: "Mẹ, chăm sóc cha nhé, con ra ngoài một lát."
Tôi quay người rút điện thoại: "Ba phút sau một địa chỉ sẽ được gửi đến tôi."
Buổi lễ kỷ niệm 3 năm bảo tàng của Diệp Thanh Vân được tổ chức cực kỳ xa hoa, khách khứa thượng lưu tụ tập, hào nhoáng là những lời nịnh hót và tiếng cười. Diệp Thanh Vân diện chiếc váy đuôi cá màu trắng, khoác tay Vương Hạo Thiên, đang nhận lời chúc tụng của mọi người.
Tôi đi theo văn người đi thẳng qua đám đông, đứng trước mặt hai người họ:
"Kỷ niệm 3 năm mà còn gọi tôi đến sao? Dù sao tôi cũng đã chuẩn bị quà từ trước."
Diệp Thanh Vân đang giải thích: "Cô Lâm, tôi cứ ngỡ đám này cô bạn không dám làm phiền, cô đến được tôi thật vui lắm."
Vương Hạo Thiên cau mày, thấp giọng cảnh cáo: "Đừng có gây chuyện trong dịp này."
Tôi cười khẽ: "Tôi thành tâm đến chúc mừng thôi mà."
Nhẹ nhàng vẫy tay, phía sau tôi, đội tùy hành lập tức hành động, chiếm quyền kiểm soát màn hình lớn của hội trường. Màn hình sáng lên.
Đầu tiên là ảnh của Diệp Thanh Vân ở nước ngoại, tiếp theo là trình bày về các tác phẩm của cô ấy, giọng thuyết minh thanh nhã giới thiệu về thành tựu của cô ấy. Sự ngạc nhiên trên mặt cô ấy dần tan biến, thậm chí còn lộ vẻ đắc ý. Cuối cùng, hình ảnh chuyển hướng, giọng thuyết minh vang lên:
"Thật đáng tiếc, đáng sau những lý lịch hào nhoáng ấy, là sự thật không thể chối cãi."

04.

Những tấm ảnh chụp màn hình email, hồ sơ chuyển tiền, ảnh chụp gặp gỡ nóng với ban giám khảo, tất cả đã vạch trần mọi sự thật. Cái gọi là những giải thưởng danh giá của cô ấy, chẳng qua là hư danh mua bằng tiền.
Màn hình chuyển cảnh khác, tiết lộ rằng trong thời gian còn chưa ly hôn với chồng cũ, cô ấy qua lại một một đại gia khác, vừa ly hôn xong liền chia tay rồi bỏ đi, sau đó mới mang con gái về nước.
"Không phải thế này!" Diệp Thanh Vân lắc đầu, nước mắt tuôn rơi. Cô ấy khẩn thiết nhìn Vương Hạo Thiên: "Tôi là vì Bảo Bảo, Bảo Bảo con bé…"
Sắc mặt Vương Hạo Thiên xanh mét, trong ảnh mắt dữ nghi của mọi người, anh giật phắt dây cắm màn hình.
"Lâm Tuyết Nhi, cô diện đủ chưa?" Anh gầm lên.
Tôi đón lấy ánh mắt của anh, không lùi bước:
"Chứng cứ cứ rành rành ra đó, anh vẫn thấy cô ấy vô tội? Rốt cuộc là ai đang điên?"
Vương Hạo Thiên tiến tới nắm chặt tay tôi, dùng lực kéo tôi vào phòng nghỉ:
"Cô rốt cuộc muốn thế nào? Thanh Vân đã đang yêu tôi, sao cô không thể chút lòng trắc ẩn nào vậy?"
Nhìn bộ dạng gần như mất trí của anh, tôi chỉ thấy buồn cười. Vương Hạo Thiên đường như thỏa hiệp, cúi đầu nói:
"Tôi sẽ cắt đứt mọi liên hệ với Thanh Vân, không gặp cô ấy nữa, khoản đầu tư vào bảo tàng tôi sẽ rút lại, chỉ cần cô đừng nhắm vào cô ấy nữa."
Tôi nhìn anh, như thể lần đầu tiên mới quen biết. Tôi muốn cười, nhưng khó hiểu chớp môi: "Nếu tôi không đồng ý thì sao?"
Vương Hạo Thiên không trả lời, chỉ rút điện thoại gọi một đầu dây số:
"Bây giờ tung thông tin ra, Tư lệnh Tá trước đây đó có nghỉ nhận lỗi, tôi thúc đây quân khu tiến hành điều tra."
Tôi trơ người không nói thêm gì, có thể tay run rẩy không kiểm soát: "Vương Hạo Thiên, anh nói gì? Anh đưa vào cái gì?"
"Dựa vào năng lực của cô đây." Anh đặt điện thoại xuống, "Lâm Tuyết Nhi, tôi đã cho cô cơ hội rồi."
Mọi cảm xúc kìm nén bấy lâu vỡ oà trong khoảnh khắc này, tôi liền giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vương Hạo Thiên. Mặt anh lệch sang một bên, vệt đỏ nhanh chóng hiện lên.
Cửa phòng nghỉ bị kéo ra, Diệp Thanh Vân đứng ở cửa nói:
"Xin lỗi, cô Tá, đây là lỗi của tôi, tôi sẽ dẫn Bảo Bảo đi, không bao giờ xuất hiện trước mặt các anh chị nữa, cũng xin các anh chị đừng vì tôi mà đấu đá nhau nữa." Cô ấy vừa nói vừa đi ra ngoài.
"Khoan đã." Vương Hạo Thiên gọi lại cô ấy. "Người cần xin lỗi không phải là em." Anh quay sang tôi: "Tôi không biết Thanh Vân làm gì, tôi cũng tự tin rằng cô ấy làm gì đó sai, tôi cũng tin rằng cô ấy không có gì sai cả."
Giây phút này, tôi chỉ thấy mọi âm thanh xa rời, con tim không thể cảm nhận điều gì nữa, tôi hoàn toàn trống rỗng một thôi tùng cùng chiều nôm. Tôi quay người rời khỏi nơi này và không còn khiến tôi chú ý nữa.
Tôi bình thản lướt qua tin nhắn này, sau đó mở một thư mục khác. Bên trong là một bản báo cáo điều tra tôi đã đề xuống, về vài sĩ quan dưới trướng Vương Hạo Thiên có quan hệ mật thiết với bảo tàng.
Báo cáo đó ghi lại bằng chứng họ lợi dụng sự ủng hộ của Vương Hạo Thiên dành cho Diệp Thanh Vân để bảo đảm ngân sách, tham ô công quỹ cho các hoạt động dầu cơ cá nhân.
Vương Hạo Thiên vì say mê tô Thanh Vân mà không hề để ý, tin tưởng cô ta đến mức không nhận ra xung quanh anh đã có bao nhiêu kẻ sâu mọt.
Tôi gõ câu trả lời: "Được. Ngoài ra, sáng sớm mai hãy gửi an danh tài liệu số 7 đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Quân khu và các lãnh đạo cấp cao, gửi xong thì báo cho tôi."
Tôi cắt điện thoại, cúi đầu nhìn bóng tối văn phòng trải dài, khóe môi khẽ cong lên một độ lạnh lẽo.
Vương Hạo Thiên, anh chẳng phải luôn thấy tôi quấy rối, tùy hứng sao? Vậy thì lần này mới anh nhìn cho kỹ, thế nào mới thật sự là không từ thủ đoạn.
Tôi không dừng bước, lên xe gọi thêm cuộc điện thoại khác: "Giáo sư Lý, chuyện cô đã chuẩn bị xong, khi nào cô thầy sắp xếp cho ta tôi nhập viện?"
"Được, chúng tôi sẽ thực hiện ngay hôm nay."
Tôi trở lại bệnh viện, mẹ văn đang túc trực bên giường bệnh của cha.
"Mẹ, chúng ta đưa cha đến bệnh viện tốt hơn, đi ngay bây giờ."
Mẹ bay tư nhân lao vun vút trên đường băng, sau đó lao vào bầu trời đêm. Tôi nắm chặt bàn tay nhăn nheo của mẹ, nhìn cha đang nằm bên cạnh.
Ngoài cửa sổ máy bay, thành phố mà tôi đã sống 26 năm mờ dần, cuối cùng biến mất dưới tầng mây.

05.

Khoảnh khắc chiếc máy bay xuyên qua tầng mây. Vương Hạo Thiên đang đứng giữa đồng đất của bảo tàng, ngón tay kẹp bản thông báo điều tra từ Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật gửi tới, mép giấy bị siết đến nhàu nhúm.
Diệp Thanh Vân bị Diệp Thanh Vân ôm trong lòng, tiếng khóc không dứt. Các sĩ quan xung quanh cúi đầu không ai lên lời nào.
Những khỏa ngân sách bảo không, những khoản quân phí bị tham ô, từng việc từng việc một đều không thể tách rời khỏi một Diệp Thanh Vân mà anh hết lòng ủng hộ, và cũng không thể tách rời khỏi sự thiếu trách nhiệm của anh.
Anh bỗng ném điện thoại xuống đất, sau đó ngẩng mặt lên, trong mắt hiện ra sự hoảng loạn chưa từng có.
Không phải vì hình phạt sắp tới, không phải vì lời đối với Diệp Thanh Vân bị vạch trần. Mà là vì tin nhắn cảnh vệ gửi tôi.
Lâm Tuyết Nhi đã nộp đơn xin giải ngũ, đã được phê duyệt. Cha Tuyết Nhi đột quỵ tim, đã được đưa ra nước ngoài cứu chữa ngay trong đêm.
Người nhà Tá đã dọn sạch sành sanh. Ngay cả tờ thỏa thuận ly hôn đã ký, đặt trên bàn trong phòng làm việc.
Anh điên cuồng điên cuồng lao về nhà. Ngoài nhà tình lặng, không một chút hơi ấm. Từ trong phòng thay đổi, những bộ váy áo lộng lẫy đã được đem sạch sẽ, chỉ còn lại những chiếc móc treo trống trơn đung đưa trong gió lạnh.
Trên bàn, còn để lại một tờ giấy nhắn như mọi ngày cô vẫn thường làm
Anh đi vào phòng làm việc, nơi từng bị cô đã nào đến mức hỗn đon, giờ đây lại ngăn nắp vào cùng.
Con dao găm quân dụng vẫn còn ở góc kệ bàn, vết m.á.u trên lưỡi dao đã lau sạch, nhưng vết khắc đã đủ sâu để đeo đầy mắt anh, không thể xua đi.
Anh cứ hoảng hốt khi chạm phải vết m.á.u đã đóng cứng trên mặt bàn lạnh, nhớ lại từng giọt nước mắt của cô rơi trên mặt bàn, nhớ lại giọng cô khi gào thét gọi quân y. Khi đó, anh chỉ nghĩ cô đang gây chuyện vô lý, dùng cách nào đó để ép anh thỏa hiệp.
Nhưng đến bây giờ, anh mới phát hiện ra, đó là tình yêu cô che giấu suốt bảy năm, là sự bộ lộ trực tiếp nhất.
Anh cầm lấy tờ thỏa thuận ly hôn lớn, ngón tay lướt qua nét chữ thanh từ của cô, trái tim bị bóp nghẹt, đau đến không thở nổi.
Anh nhớ lại tiệc mừng công, cô cứu Bảo Bảo nhưng lại bị anh và Diệp Thanh Vân liên thủ chỉ trích. Vết m.á.u trên trán cô, sự thất vọng trong mắt cô, và câu nói tự giễu: "Phải, tôi chính là loại người như vậy đấy."
Anh nhớ lại mẹ mình hết lần này đến lần khác chỉ trích cô với cô, và câu nói khắc cốt ghi tâm của anh: "Nhìn chút không phải là quá rồi sao."
Anh nhớ lại khi cô sắp xếp quân y đến chăm sóc cho mẹ anh, nhưng khi về nhà lại đối lại sự lạnh lùng của anh, nhớ lại ánh mắt cô đơn và không cam lòng của cô khi nhìn anh tốt với Diệp Thanh Vân.
Bảy năm. Anh dựa vào tình yêu của cô, dựa vào việc cô từng cứu mạng anh, dựa vào việc cô không rời xa mà tùy tiện phung phí chân tâm cô dành cho anh.
Anh luôn cho rằng cô kiêu căng tùy hứng, luôn cho rằng tình yêu của cô khiến người ta nghet thở, mà quên mất rằng, cô vốn là nàng công chúa được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, nhưng vì anh mà hạ mình xuống tận cát bụi.
Giọng nói của Diệp Thanh Vân vọng vào từ ngoài cửa, mang theo giọng rầu rĩ: "Anh cho em thêm cơ hội, em không biết cô ấy ở đâu, số tiền đó em cũng bị người ngoài lừa lấy mất"…"
Vương Hạo Thiên đột ngột quay đầu, ánh mắt lạnh thấu xương, không một chút hơi ấm: "Cút."
Một chữ cắt tiếng khóc của Diệp Thanh Vân im bặt, sắc mặt trắng bệch.
"Hạo Thiên, sao anh có thể đối xử với em như vậy? Tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta…"
"Tình cảm?" Vương Hạo Thiên cười, nụ cười đầy chua biếm, "Cái gọi là tình cảm của chúng ta chẳng qua là xây dựng trên sự dối trá và lợi dụng. Giữa tôi và cô chưa từng có tình cảm, chỉ có sự ngốc nghếch của tôi đã tự lừa dối chính mình mà thôi."
Diệp Thanh Vân bước lui về phía cửa, mắt ướt đẫm lệ, không thêm một câu nào. Vương Hạo Thiên không thèm nhìn cô ấy thêm một lần nào nữa, quay người cầm điện thoại gọi cho tất cả những người có liên lạc được.
"Tra, lập tức tra tung tích của Lâm Tuyết Nhi, cô ấy đi nước nào, bệnh viện nào, hàng bất cứ giá nào cũng phải tìm thấy."
"Còn nữa, Diệp Thanh Vân và tất cả những người liên quan đến việc tham ô quân phí, toàn bộ báo cáo cho Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật, xử lý nghiêm khắc."
Anh thung lưng vào tường, ánh mắt xuống đất. Lần đầu tiên, anh nếm trải mùi vị của sự tuyệt vọng. Loại tuyệt vọng còn đau hơn cả khi con dao găm xuyên lồng ngực, loại tuyệt vọng như đánh mặt cả thế giới.
Anh nhớ lại ánh mắt cuối cùng cô nhìn anh, không có phần nộ, không có vẻ không cam lòng, chỉ có một sự tĩnh lặng đến chết người. Anh biết, anh đã làm trái tim cô hoàn toàn tan nát rồi.
Nhưng anh không cam tâm, anh không thể thế mà mất cô. Anh còn rất nhiều điều chưa nói, còn rất nhiều việc chưa làm, còn món nợ bảy năm muốn bù đắp.
Anh nhất định phải tìm thấy cô, nhất định phải cầu xin cô tha thứ. Cho dù phải bắt cứ giá nào, cho dù phải dùng cả đời để chờ đợi, anh cũng sẵn lòng.

06.

Bản án kỷ luật dành cho Vương Hạo Thiên nhanh chóng được ban xuống.
Cách chức Thiếu tướng, giáng xuống làm sĩ quan binh thường và bị lưu đồi để theo dõi.
Ánh hào quang rực rỡ một thời tàn thành mây khói sau một đêm. Những người xung quanh kẻ đi người tản, những kẻ từng ninh nọt anh giờ đây đều tránh mặt như tránh tà.
Chỉ có mẹ Vương, nhìn thấy dáng ngày càng tiều tụy của con trai mà lòng dạ họ hàn.
"Hạo Thiên, là lỗi của mẹ. Mẹ không nên luôn khat khắt với Tuyết Nhi, không nên luôn nói giúp cho Diệp Thanh Vân. Là mẹ cô lỗi với nó, cô lỗi với nhà họ Tá."
Vương Hạo Thiên lắc đầu, đậy mắt đi vẻ mệt mỏi.
"Mẹ, không trách mẹ được: Chỉ trách bản thân con mù quáng, không biết trân trọng."
Anh không từ bỏ việc tìm kiếm Lâm Tuyết Nhi. Anh đã dùng mọi mối quan hệ, đi qua mọi quốc gia mà có thể thể đến, kiểm tra tất cả các bệnh viện sẽ sẵn sàng trước viên sẽ tìm kiểm tra tất cả các bệnh viện chuyên khoa từ cao cấp.
Thế nhưng Lâm Tuyết Nhi như hơi bốc khói nhà nước, không đâu để lại một nào. Cô giống như đã chuẩn bị việc anh sẽ tìm, không đâu để lại dấu vết.
Vương Hạo Thiên ngồi trên mặt phố ở một đất nước xa, nhìn dòng người qua lại, tay tay siết chặt tấm ảnh của cô.
Lúc đó, anh mắt khô cảm xúc, thậm chí chỉ còn một cái còn lộ vẻ đắc ý. Lúc đó, anh luôn tự nhủ rằng, cô ấy chỉ là bình thường, anh chỉ là bình thường.
Lúc đó, anh mắt khó biết đề thấy bóng dáng cô ở đường phố lúc trước khi mới kết hôn, đứng bên ngoài vườn tươi nở hoa, đôi mắt khẽ cong như lưỡi liềm.
Lúc đó, anh chỉ thờ ơ quay mặt đi. Anh chỉ đến gặp cô vì đây là nhà.
Lúc đó, anh luôn tự nhủ rằng mình không bao giờ yêu cô.
Nhưng bây giờ anh mới nhận ra, hoa ra mình thực sự yêu cô từ bao lâu rồi mà không hề biết.
Cái yêu thứ tình cảm dần tích lũy qua thời gian. Cái yêu thứ rốt cuộc là người đó gắng sức bây giờ mà khám phá ra, đã nhỡ mất thứ quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
Mỗi ngày anh đều gửi tin nhắn cho cô, du biết cô sẽ không vem:
"Tuyết Nhi, anh biết sai rồi, em quay về có được không?"
"Anh biết sai rồi, anh thực sự biết sai rồi, em tha thứ cho anh được không?"
"Anh biết trước đây anh đã lỗi với em, anh biết anh đã làm tổn thương em. Anh nguyện dùng cả đời này để bù đắp, cho em anh thêm một cơ hội nữa thôi, được không?"
Giọng anh nghẹn ngào, đôi mắt vốn khô từ lâu nay đỏ hoe. Người từng kiêu ngạo đến vậy, giờ đây quỳ mọp trước mặt cô hèn mọn đến tận cùng.
Lâm Tuyết Nhi nhìn anh, khẽ lắc đầu.
"Vương Hạo Thiên, tôi đã buông bỏ rồi."
"Buông bỏ không phải là tha thứ, chỉ là tôi không muốn chuyện của anh làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mình nữa."
"Giữa chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi. Từ khoảnh khác anh cầm dao đâm vào ngực mình, từ khoảnh khắc anh không phân biệt trắng đen chỉ trích tôi làm hại Bảo Bảo, từ khoảnh khắc anh vì Diệp Thanh Vân mà hạt nước bắn lên cha tôi, mọi chuyện đã kết thúc."
"Tôi từng yêu anh mười mấy năm, vì anh mà tôi từ bỏ sở kiêu hãnh, sự tùy hứng và tất cả những gì mình có. Nhưng cái tôi nhận lại là sự lạnh lùng, phản bội và tổn thương."
"Bảy năm hôn nhân, tôi như một con hề, giữ khư một mối rộng rỗng, nghĩ rằng chỉ cần mình kiên trì, chỉ cần mình hy sinh thì anh sẽ thấy được chân tâm của tôi."
"Nhưng tôi sai rồi, cô những người vốn dĩ trái tim không bao giờ suốt ấm được."
"Tôi từng cứu mạng anh, anh nói muốn trả mạng cho tôi. Nhưng anh không biết, thứ tôi muốn chưa bao giờ là mạng của anh, mà là chân tâm của anh. Thế nhưng chân tâm của anh chưa từng thuộc về tôi."
Gương mặt Lâm Tuyết Nhi không có nước mắt, chỉ có thương đau đã sớm hóa thành mấy khói thoáng qua.
"Vương Hạo Thiên, anh đi đi."
"Cuộc sống hiện tại của tôi rất hạnh phúc, tôi không muốn bị làm phiền."
"Nợ của anh, tôi cũng không cần anh trả nữa, cũng không cần anh dùng cả đời để bù đắp, cả đời của anh đối với tôi mà nói chẳng có ý nghĩa gì cả."
"Từ nay về sau, chúng ta không ai nợ ai, đường ai nấy đi, đừng bao giờ gặp lại nữa."
Nói xong, Lâm Tuyết Nhi lách qua người anh, đi thẳng về phía trước. Không ngoái đầu, không chút luyến lưu.
Vương Hạo Thiên đứng sững tại chỗ, nhìn bóng lưng cô dần biến mất tầm mắt. Lời cô nói như một lời nguyên quấn lấy anh, khiến toàn thân lạnh toát.
Không ai nợ ai, đừng bao giờ gặp lại nữa.
Đó chính là phán quyết cuối cùng cô dành cho anh ta.
Anh biết mình đã mất cô thật sự rồi. Anh ngồi bệt xuống đất, che mặt không thấy gì cả.
Năm năm tìm kiếm, năm năm mong đợi, đổi lại chỉ là kết quả thế này. Anh biết, tất cả đều là do anh tự chuốc lấy.
Chính tay anh đã đẩy người yêu mình nhất đi xa, chính tay anh đã hủy hoại hạnh phúc của chính mình.
Cả đời này anh sẽ sống trong hối hận và đau khổ, không bao giờ thoát ra được.

07.

Năm năm sau, Thụy Sĩ.
Trong một bệnh viện tư nhân ở Zurich, Lâm Tuyết Nhi đang đẩy cha đi dạo trong vườn hoa. Sức khỏe của cha đã hồi phục từ lâu, chỉ là đôi chân không còn linh hoạt như trước, cần có người đỡ. Mẹ bị bên cạnh, tay cầm trái cây, gương mặt đầy ý cười.
Cô cắt tóc ngắn, mặc váy vải thổ đơn giản, lông mày và khóe mắt mang theo nụ cười; bình thản mà tốt đẹp.
Ở đây, không ai biết cô từng là vợ cô của Vương Hạo Thiên, cũng không biết cô từng có một vị trí quan trọng trong quân khu. Cô chỉ là Lâm Tuyết Nhi, một người con gái bình thường, một bác sĩ bình thường.
Sau khi rời khỏi Trung Quốc, cô nhặt lại ước mơ năm xưa, thi đỗ Đại học Y Zurich, trở thành một bác sĩ phẩu thuật tim mạch. Cô dùng đôi tay mình cứu sống vô số người, cũng chính là để chữa lành vết thương trong lòng mình.
Lúc rảnh rỗi, cô cũng đưa cha mẹ đi khắp nơi tham quan ngắm tuyết, ngắm núi tuyết, ngắm biển. Cô cũng me nghiên cứu thực đơn, cùng cha đánh cờ, trồng đầy những loài cây cô thích trong khu vườn.
Cuộc sống của cô bình lặng mà hạnh phúc, không sống gió, không đau thương.
Về Vương Hạo Thiên, cô đã dám bước bỏ.
Không phải là thứ mà bước bỏ. Cô sẽ không quên những tổn thương anh gây ra cho mình, không quên bảy năm hy sinh chỉ đổi lại sự lạnh nhạt và phân bội.
Nhưng cô sẽ không để những đau thương đó ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại nữa. Những chuyện cũ ấy giống như một cơn ác mộng, tỉnh dậy rồi sẽ tan thành mây khói.
Thỉnh thoảng cô cũng nghe tin tức về Vương Hạo Thiên từ những người bạn ở trong nước. Nghe nói sau khi bị giáng chức, anh vẫn luôn tìm kiếm cô ở nước ngoài, nghe nói vì tìm cô mà anh bôn ba ba qua nhiều quốc gia, nghe nói anh vẫn đạo thần, nghe nói anh sống không tốt.
Nghe những việc này, cô không hề xúc động. Cuộc sống của cô đã không còn chỗ cho anh nữa.
Hôm đó, Lâm Tuyết Nhi tan ca muộn, bước ra khỏi bệnh viện chuẩn bị về nhà. Vừa ra đến cổng bệnh viện, cô thấy một bóng người quen thuộc mặc quân phục đang đứng lặng lẽ dưới gốc cây ngô đồng xa.
Là Vương Hạo Thiên.

08.

Năm năm rồi, đây là lần đầu tiên cô gặp lại anh.
Vương Hạo Thiên cũng nhìn thấy cô, ánh mắt lập tức sáng bừng như vừa tìm lại được điều quý giá nhất, vội vàng bước nhanh về phía cô. Bước chân anh hơi lảo đảo, đi đến trước mặt cô rồi đứng lại, hồi lâu không nói lên lời.
Anh nhìn cô, kinh ngạc xen lẫn xót xa. Kinh ngạc vì sự bình thản trong mắt cô, xót xa vì sự bình thản trong mắt cô — một sự bình thản chứng tỏ anh ta không còn mảy may ảnh hưởng đến cô nữa.
"Tuyết Nhi…" Anh khẽ gọi mấy tiếng, giọng khàn đặc, mang theo nỗi nhớ nhung và hỏi hẫng vỡ bờ.
Lâm Tuyết Nhi đứng bình, nhìn anh, gương mặt không chút biểu cảm, như đang nhìn một người xa lạ.
"Có việc gì không?"
Giọng nói của cô phẳng lặng như nước, không chút cảm xúc. Câu nói đó như mấy gáo nước lạnh dập tắt mọi kỳ vọng của Vương Hạo Thiên.
Anh há miệng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, ngàn lời van chứ điều hóa thành hư không.
Anh nhìn cô, thấy bên cạnh cô không có ai khác, thấy cô vẫn xinh đẹp như xưa, lòng lại lại dấy lên một tia hy vọng.
"Tuyết Nhi, anh đã tìm em năm năm năm, ròng rã năm năm trời."
"Anh biết sai rồi, anh thực sự biết sai rồi, em tha thứ cho anh, em thứ cho anh được không?"
"Anh biết trước đây anh đã lỗi với em, anh biết anh đã làm tổn thương em. Anh nguyện dùng cả đời này để bù đắp, cho em anh thêm một cơ hội nữa thôi, được không?"
Giọng anh nghẹn ngào, đôi mắt vốn khô từ lâu nay lại ngân lệ. Người từng kiêu ngạo đến vậy, giờ đây quỳ mọp trước mặt cô hèn mọn đến tận cùng.
Lâm Tuyết Nhi nhìn anh, khẽ lắc đầu.
"Vương Hạo Thiên, tôi đã buông bỏ rồi."
"Buông bỏ không phải là tha thứ, chỉ là tôi không muốn chuyện của anh làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mình nữa."
"Nợ của anh, tôi cũng không cần anh trả nữa, cũng không cần anh dùng cả đời để bù đắp, cả đời của anh đối với tôi mà nói chẳng có ý nghĩa gì cả."
"Từ nay về sau, chúng ta không ai nợ ai, đường ai nấy đi, đừng bao giờ gặp lại nữa."
Nói xong, Lâm Tuyết Nhi lách qua người anh, đi thẳng về phía trước. Không ngoái đầu, không chút luyến lưu.
Vương Hạo Thiên đứng sững tại chỗ, nhìn bóng lưng cô dần biến mất tầm mắt.
Không ai nợ ai, đừng bao giờ gặp lại nữa.
Đó chính là phán quyết cuối cùng cô dành cho anh ta.
Anh biết mình đã mất cô thật sự rồi. Anh ngồi bệt xuống đất, che mặt không thấy gì cả.
Năm năm tìm kiếm, năm năm mong đợi, đổi lại chỉ là kết quả thế này. Anh biết, tất cả đều là do anh tự chuốc lấy.
Chính tay anh đã đẩy người yêu mình nhất đi xa, chính tay anh đã hủy hoại hạnh phúc của chính mình.
Cả đời này anh sẽ sống trong hối hận và đau khổ, không bao giờ thoát ra được.

09.

Cuộc sống của Lâm Tuyết Nhi vẫn tiếp diễn bình lặng và hạnh phúc. Không lâu sau, cô gặp một người đàn ông lịch lãm, là một bác sĩ tên Minh Tuấn.
Alex dịu dàng, chu đáo, biết trân trọng vẻ đẹp và chân tâm của cô. Anh sẽ nấu cà phê nóng cho cô về sau mỗi ca trực đêm, anh sẽ ở bên cô, chăm sóc và vỗ về khi cô buồn, anh sẽ cùng cha mẹ cô đi đạo, trò chuyện và tôn trọng mọi thói quen cũ của họ.
Dưới sự đồng hành của Minh Tuấn, nụ cười trên môi Lâm Tuyết Nhi ngày càng nhiều, ánh sáng trong mắt ngày càng rạng rỡ.
Cô biết, đây mới là tình yêu cô hằng mong muốn: bình đẳng, tôn trọng, trân trọng và đồng hành.
Một năm sau, Lâm Tuyết Nhi và Minh Tuấn tổ chức lễ đám cưới dưới chân núi tuyết ở Thụy Sĩ. Đám cưới giản dị, chỉ có cha mẹ cô và vài người bạn thân thiết.
Lâm Tuyết Nhi trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, cố rạng rỡ như hoa, mặt đầy hạnh phúc. Minh Tuấn năm tay cô trước mặt linh mục, lặp lại lời thề trọn đời.
Cuộc sống sau hôn nhân cũng cũng ấm áp. Họ cùng nhau đi ngắm núi tuyết, đi nghe hòa nhạc, cùng nghiên cứu cách âm thực và chăm sóc cha mẹ.
Lâm Tuyết Nhi vẫn là bác sĩ phẫu thuật tim cứu người, Minh Tuấn vẫn tận tâm chăm sóc người bên cạnh.
Họ có một cô con gái đáng yêu mắt giống cha, lòng mày và mặt giống mẹ, tính cách giống cha, vừa dịu dàng vừa dễ thương. Lâm Tuyết Nhi truyền cho con gái tất cả sự dịu dàng và yêu thương.
Cuối cùng, cô đã sống cuộc đời theo cách mình yêu thích.
Còn Vương Hạo Thiên ở Trung Quốc xa xôi lại sống trong sự hối hận và đau khổ vô tận. Sau khi từ Thụy Sĩ trở về, anh nộp đơn xin nghỉ hưu sớm, quay về căn nhà trống trải chất đầy kỷ niệm về Lâm Tuyết Nhi, nhưng không tìm thêm ai.
Anh không tìm thêm ai khác, cũng không thể chấp nhận sự quan tâm của bất kỳ ai. Trong tim anh, vị trí trống này, không ai có thể để điền vào.
Anh trống đầy cả mọng nước cô thích khắp vườn, mỗi ngày đều nấu mặt bản thức ăn cô thích rồi chưa ăn chỉ đó chỉ mình anh ăn, anh dán đầy ảnh cô có trong phòng, ngày ngày nhìn ngắm và gọi tên cô hàng nghìn lần.
Anh thường ngồi trên chiếc xích đu ngoài vườn nhìn về phương xa, như đang đợi một người trở về. Nhưng người đó sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Giữa đêm khuya, anh thường nhìn ảnh cô mà nước mắt âm thầm rơi. Mỗi dịp lễ tết, anh cô đơn ngồi bên bàn ăn đầy món, nhớ lại những ngày tháng cũ.
Khi đi qua sân tập dượt năm xưa, anh lại nhớ về năm chín tuổi, nhớ về ảnh sao trong mắt cô khi đó.
Cả đời này anh biết không yêu thêm ai nữa. Bởi vì không ai có thể sánh bằng Lâm Tuyết Nhi.
Không có thể yêu anh bắt chấp tất cả như cô, không ai có thể vì anh mà hạ mình sống tất cả như cô, không ai có thể khiến anh phải ghi nhớ cả đời, hối hận cả đời như cô.
Sức khỏe của anh ngày càng suy sụp. Nhiều năm u uất và hối hận anh mang đầy bệnh tật vào thân.
Mọi người đều khuyên anh nên nghĩ thoáng ra, nhưng anh chẳng cách nào thoát ra được. Anh thường xuyên nói chuyện với không trung như thể đang trò chuyện với cô.
"Tuyết Nhi, hôm nay làm suốt sao ngon em thích nhất này, em nếm thử xem có ngon không nào?"
"Tuyết Nhi, cây mong nước ngoài vườn đã ra hoa rồi, em xem, đẹp biết bao."
"Tuyết Nhi, anh nhớ em rồi, em quay về có được không?"
"Tuyết Nhi, anh sai rồi, thực sự sai rồi, em tha thứ cho anh nhé?"
Nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng mênh mông.
Mùa đông năm bảy mươi tuổi. Vương Hạo Thiên ngồi trên chiếc xích đu ngoài vườn, tuyết lớn phủ trắng cả thành phố. Trong tay anh là tấm ảnh, cô cười tươi, đôi mắt cong cong. Anh nhìn tấm ảnh, khóe miệng lên một nụ cười nhạt. Sau đó, anh từ từ nhắm mắt lại.
Tấm ảnh trong tay rơi xuống nền tuyết, bị những bông tuyết dần dần che phủ.
Cho đến lúc m.ấ.t, anh vẫn sống trong nỗi nhớ nhung và hối hận không nguôi.
Cuộc đời anh, vì gặp cô mà có ánh sáng, cũng vì mất cô mà rơi vào bóng tối vô tận.
Còn Lâm Tuyết Nhi, ở Thụy Sĩ xa xôi nơi tuyết bay đầy trời, cô ôm con gái dựa vào lòng người yêu, gương mặt tràn ngập hạnh phúc.
Cô đã sớm quên người đàn ông tên Vương Hạo Thiên, sớm quên đi đoạn quá khứ ấy mà đón nhận tương lai. Phần đời còn lại của cô chỉ có ánh nắng, hơi ấm, hạnh phúc và tình yêu.
———
- Hết -

Dirección

Bulevard Las Palomas Km. 74
Lucena
14900

Horario de Apertura

Lunes 10:00 - 14:00
16:30 - 20:30
Martes 10:00 - 14:00
16:30 - 20:30
Miércoles 10:00 - 14:00
16:30 - 20:30
Jueves 10:00 - 14:00
16:30 - 20:30
Viernes 10:00 - 14:00
16:30 - 20:30
Sábado 10:00 - 14:00
16:30 - 20:30

Notificaciones

Sé el primero en enterarse y déjanos enviarle un correo electrónico cuando Página: Inma Home Interiores publique noticias y promociones. Su dirección de correo electrónico no se utilizará para ningún otro fin, y puede darse de baja en cualquier momento.

Contacto La Empresa

Enviar un mensaje a Página: Inma Home Interiores:

Compartir