01/31/2025
2025 - LÀM THẾ NÀO ĐỂ VƯỢT QUA NỖI SỢ?
Hôm nay mình khai xuân 2025 bằng việc quyết tâm học 1 kỹ năng mới - TRƯỢT TUYẾT - một môn thể thao mà mình đã gói ghém nỗi sợ trong suốt 7 năm kể từ lần đầu học trượt tuyết ở Hokkaido năm 2018.
Số là mình ( Le Thuy ) và anh chồng( hồi đó là anh người iêu) đi du lịch ở Nhật và mình học trượt tuyết để kỷ niệm SN lần thứ 40 của mình.
Sau khi học xong lớp vỡ lòng trong 2 tiếng, mình cũng trượt kha khá ở khu dành cho very beginners. Thấy mình trượt cũng ngon ngon quanh đó, ảnh bảo có làn khác thú vị hơn nhiều mà vẫn dành cho những người như em, để anh dẫn em lên. Thế rồi anh đưa mình lên cái chair-lift( một dạng cáp treo) và phải đi tận 15-20p mới tới đỉnh của cái làn đó..
Mình đã thấy nghi nghi vì sao nó cứ đi dốc ngược lên thế. Anh người iêu vẫn trấn an: “Yên tâm, dễ thôi. Em đi tốt”. Lên tới đỉnh, mình nhìn thấy biển để mũi tên chỉ “Intermediate”( dành cho những người có kinh nghiệm trượt tốt rồi). Mình sốc toàn tập khi nhìn thấy mình đang trên 1 đỉnh núi và nhìn xuống dưới những chiếc ô tô ở bãi đậu xe chỉ bé bằng lon coke 😂
Anh chồng mình bảo: “You can do it. Just relax, make some turns and ski down”. Mình đi được khoảng 30m qua đoạn bằng bằng thì đến đoạn dốc, mình hoàn toàn mất khả năng kiểm soát. Mình ngã liên tục, chân xoạc bẻ ngoe ra, không đứng lên được, cứ vừa đứng lên lại ngã xoè xuống.
Cái bàn chân dính vào cái gậy trượt tuyết dài ngoằng cứ xoắn vào nhau, rồi lại xoạc nghoéo chân ngược lên, đau đớn vô cùng vì cảm giác như muốn gẫy gối, rách h.á.n.g... 😂
Mình khóc như mưa bảo anh cõng em xuống đi. Nhưng đời không như là mơ, anh bảo đã lên đến đây thì không ai cõng ai được, em phải tự trượt xuống thôi.. Và thế là sau dăm bảy lần ngã dập vùi mình cũng xuống được bên dưới và lần trượt đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong đời. Nó ám ảnh mình đến nỗi, mình đã nghĩ là không bao giờ, vĩnh viễn không bao giờ thèm nghĩ đến trượt tuyết nữa..
Thế mà, 7 năm sau.. anh chồng và con mình lại thành công trong việc thuyết phục mình học môn này trong khi nỗi sợ vẫn còn nguyên. Mình đi học chỉ để chứng tỏ cho anh và con là mình đã cố nhưng mà không được. Và trong 30p đầu tập tành, ống đồng với đầu gối đau nhiều, mà càng cố giữ thăng bằng thì cái ski nó càng rê trượt mình đi chỗ khác.. Rồi một loạt tiếng nói nhỏ trong đầu thúc giục mình là bảo với Instructor là “tôi không học nữa đâu, tôi dừng lại ở đây nhé!!”.. Nhưng vì sỹ nên mình vẫn cố kìm nén không nói ra.. “Thôi cố thêm tí nữa để không hối hận, lòng thầm đếm ngược thời gian cho hết giờ tập…” 😬
Thế rồi điều kỳ diệu xảy ra…
Mình được lắp cả 2 cái ski vào 2 chân và bắt đầu trượt chầm chậm xuống dốc. “ Break - phanh nào”, instructor của mình nói. Và mình phanh cái roẹt. Rồi cứ thế, mình từ từ leo lên thảm Magic Rug, trượt từ trên cao xuống, thực hành nghiêm túc đúng các kỹ thuật được dạy trước đó, xong nhìn chằm chằm và bắt chước y sì người HLV của mình..
Tiếng vỗ tay và huýt sáo rào rào vang lên. Anh chồng mình, HLV và vài người quanh đó cổ vũ nhiệt liệt: “ You did it, so beautifully, woowhoo”. Giây phút đó mình mới nhận ra là mình đã chiến thắng được chính bản thân mình và bằng suy nghĩ tích cực đó, nỗi sợ của mình tự nhiên biến đâu mất hết, chỉ còn lại sự háo hức nên tự nhiên trình độ trượt của mình được tăng lên trông thấy.
Mình đã chiến thắng chính mình. Mình đã làm được.. Oh, yeahhh, cái cảm giác đó nó đẩy xái domaphine hào hứng, tự tin lên mấy bậc. Mình sướng đến độ cứ trượt lên thảm để lên dốc là lắc cái đầu, lắc cái m ô n g theo nhứng điệu nhạc rock của bạn Security ở đó, nhất là sau mỗi lần tới đỉnh thảm, bạn ấy lại cheers mình và giơ tay ra để hìgh five 💃🏻🥰
Bài học rút ra:
Đừng bao giờ để nỗi sợ thống trị bản thân mình.
Bởi nó sẽ khiến mình mất đi những cơ hội được khám phá năng lực tiềm ẩn của bản thân. Chúng ta có thể làm được mọi thứ, miễn là bạn tin tưởng vào chính bản thân mình và cho mình cơ hội để thử nghiệm và khám phá. Có những cơ hội, những trải nghiệm có thể thay đổi hoàn toàn chất lượng cuộc đời bạn.
Khởi đầu năm mới - hãy vượt qua vùng an toàn của bản thân - hãy chọn cho mình một cơ hội mới, chọn một người mentor( như là người ski instructor của mình vậy), dám dấn thân, tin tưởng, kiên trì.. Chắn chắn bạn sẽ gặt hái những thành tựu rực rỡ và tự hào về chính mình.
Làm nhé các bạn mến của tôi 💞