04/05/2026
Ở bên US, UK hay Canada, những bộ gốm sứ từ các thương hiệu lớn chưa bao giờ chỉ đơn thuần là đồ dùng trong nhà. Với rất nhiều gia đình, đó là một dạng “tài sản” đúng nghĩa — được gìn giữ cẩn thận qua nhiều năm, rồi trao lại cho con cháu như một phần ký ức và di sản của gia đình.
Em hay dạo trong các hội nhóm sưu tầm đồ gốm sứ quốc tế và thi thoảng lại thấy những bài chia sẻ rất đặc biệt. Có anh/chị đăng lên trong niềm vui đầy xúc động rằng họ vừa được nhận lại một bộ sưu tập Portmeirion hiếm từ mẹ hoặc bà để lại. Điều đầu tiên họ làm không phải là bán đi, mà là tìm hiểu xem bộ sưu tập ấy đến từ thời kỳ nào, có ý nghĩa gì, giá trị ra sao… như một cách để hiểu hơn về món quà mà người thân đã nâng niu suốt cả một đời.
Điều đẹp nhất là phần lớn những món được trao lại như vậy rất hiếm khi xuất hiện trên thị trường. Bởi với người nhận, đó không chỉ là gốm sứ, mà là kỷ niệm, là dấu vết của một người thân yêu đã từng hiện diện trong căn bếp, trên bàn trà, trong những bữa cơm gia đình năm cũ.
Cũng có đôi khi sẽ có một vài đại lý hoặc nhà sưu tầm thanh lý lại, nhưng số đó rất ít. Còn những món được con cháu nhận lại từ mẹ, từ bà… đa phần họ sẽ cất giữ như một phần di sản riêng của gia đình mình. Cũng vì thế mà những món hiếm lại càng hiếm hơn, và giá trị của chúng không chỉ nằm ở thương hiệu, mà nằm ở câu chuyện được giữ lại phía sau mỗi món đồ.
Ví dụ dưới đây là một chị vừa chia sẻ bộ quà kế thừa chị mới được bà để lại — đọc thôi cũng thấy được niềm vui và sự trân trọng trong từng câu chữ 💙
(Bật mí nhỏ: hiện Chái Nhà Xanh cũng đang có 1 bộ sưu tập tương tự đó ạ, các chị yêu Portmeirion cùng vào ngắm với em nha 🥰)