27/07/2025
Bức thư "Gửi lại người đang sống" là của 3 liệt sĩ hy sinh năm 1966
"Cố Thượng tướng Trần Văn Trà kể lại: Vào mùa xuân năm 1984, trong một chuyến khảo sát để quy hoạch cơ sở sản xuất, đoàn cán bộ Nông trường “Giải phóng” – tỉnh Sông Bé (nay thuộc Bình Dương) do đồng chí Nhân – Thượng tá quân đội chuyển ngành, nguyên cán bộ Trung đoàn Bình Giã - dẫn đầu, ngược thượng nguồn sông Đồng Nai tới một vùng đồi rừng nguyên sinh đã xúc động, bàng hoàng trước một cảnh tượng rất đỗi thiêng liêng" Báo Tiền Phong
Đoàn đã vô tình phát hiện ra các liệt sĩ cùng bức thư
"Ba bộ xương châu đầu vào giữa, gần nhau ở đầu võng buộc vào gốc cây gõ..Bên phải mỗi bộ xương, để dọc theo người, là một khẩu tiểu liên AK han rỉ còn đủ băng đạn lắp vào súng. Quần áo đã mục nát từ bao giờ, một mũ tai bèo để trên đầu cũng chỉ còn hình dáng. Dưới chân một đôi dép râu cao su đựng đỡ một số lóng xương ngón chân đã rời rã"
Sau 18 năm bức thư vẫn còn nguyên vẹn do được bọc gói kỹ càng vo tròn treo trên đầu võng "vải ni lông trong xanh được cuộn thật kỹ, buộc nhiều vòng bằng chỉ ruột dây dù..Hết lớp ni lông này đến lớp khác dính vào nhau..Tất cả ba tấm"
Bức thư với "Chữ viết to, nguệch ngoạc khó đọc. Có cảm giác là người viết run tay hoặc ngón tay không điều khiển được dễ dàng..có ba đoạn nối tiếp với ba lối chữ khác nhau mà đoạn nào cũng lúc đầu còn dễ đọc, càng về sau càng khó"
Vì nội dung thư rất dài mình chỉ Trích từng đoạn bức thư (nguồn" "từ báo Bình Dương được trích trong Hồi ký "Kết thúc cuộc chiến tranh 30 năm" của cố Thượng tướng Trần Văn Trà)
"Chúng tôi:
1) Lê Hoàng Vũ, quê Thái Bình
2) Nguyễn Chí, quê Quảng Ngãi
3) Trần Việt Dũng, quê thành phố Sài Gòn.
Chiến sĩ thuộc Tiểu đội 1, Trung đội “Ký Con” của Trung đoàn Bình Giã chủ lực Quân giải phóng miền Nam Việt Nam.
..Không còn hy vọng tìm ra nước. Đã nhiều ngày không có gì ăn. Máu đã mất nhiều, những cơn sốt thường xuyên hành hạ từng người. Chúng tôi cũng không thể hiểu sao lại còn sống đến giờ này...
.. có lẽ phải đến một ngày hòa bình nào đó những dòng chữ này mới được về trong lòng đồng chí, đồng bào. Còn bây giờ chúng tôi cố động viên nhau ráng sống thêm một số giờ nữa cho bản viết hoàn thành, có đầy đủ ý kiến của ba chúng tôi.