02/05/2025
“Bố đang thương con gái kìa. Nhiều nghề thì khổ. Không chọn lấy một nghề.”
Bố có mỗi mình là con gái. Ngày bé đi học, bạn bè hay bảo mình tiểu thư. Ừ thì hồi bé, ở nông thôn, nhưng trông mình khá trắng trẻo, ăn mặc gọn gàng, đẹp đẽ. Bố mẹ đều thoát ly, không phải đày nắng ra đồng làm phụ bố mẹ như một số bạn cùng lứa.
Cũng vì thế mà bố lo con gái không biết làm gì. Ngoài việc học tốt ở trên lớp, đảm bảo vẫn đứng vững ở trường chuyên lớp chọn thì ở nhà mình được rèn làm việc nhà đâu vào đấy: nấu cơm, dọn dẹp, lau chùi, giặt giũ… Tầm cuối cấp 2, đầu cấp 3, mình có thể nấu trọn vẹn được 2 mâm cỗ cúng giỗ giúi hay một mình ngồi rửa 6, 7 mâm bát là chuyện bình thường.
Thế nhưng, vẫn chưa đủ. Bố còn gửi gắm mình cho nhà các cô bác, hàng xóm, để cho mình nhổ hành tỏi, nhổ khoai, gặt lúa, tát nước ké… Ý là “Sau này học dốt, không có công ăn việc làm thì còn biết làm ruộng.” 😂
Có một kí ức mình nhớ mãi. Mình theo cô Thuý nhà ông Thãi hàng xóm đi gặt lúa hay cấy lúa gì đó. Mình được lội xuống ruộng, và bắt được một con ếch. Mình vui sướng mang về nhà, cho vào chậu đậy mâm lên, để bên góc vườn nhà cụ. Chiều ngủ dậy, chạy sang xem mà nó vượt ngục mất tiêu rồi.
Tuy mình ko ngại việc gì, nhưng sợ nhất… cức gà. Cầm chân gà cho mẹ thịt mà buồn nôn lên xuống. Chắc thế mà khi mình lấy chồng, bố đã làm tặng bà thông gia chiếc cối sắt thịt gà. Không cần người giữ chân gà, chỉ cần nhét vào đó thò cổ ra. Vậy là trộm vía kể từ đó mình không bao giờ phải cầm giữ chân gà nữa. Mẹ tự làm hết.
Lớn lên, mình học được ngoại ngữ, bố mẹ đầu tư cho mình học nhiều, cũng thi được giải nọ giải kia. Bố mong mình sẽ làm giáo viên ngoại ngữ, hay phiên dịch viên. Suýt nữa thì mình làm đúng mong muốn của bố đấy. Mà chẳng may mình hay có những cú twist.
Bây giờ thỉnh thoảng ai hỏi mình làm việc gì.
Mình trả lời mình làm việc tự do. Và khi làm việc tự do này, mình hay “báo” bố. Nay thì hỏi máy khoan gỗ, máy cắt, mai lại hỏi máy khoan kính, bê tông, rồi đủ các loại dụng cụ máy móc, gỗ, sắt, thép uốn lượn các kiểu.
Bố than với mẹ: “Cứ tưởng nó làm mỗi nghề đan len gì, mà nay làm thứ này mai làm thứ khác. Nó cứ thay đổi xoành xoạch, mua máy móc tốn tiền.” Mẹ bảo bố thương con gái vất vả, nhiều nghề thì khổ, không chọn lấy một nghề mà làm.
Đấy! Ngày bé bố cứ sợ con gái không biết làm gì. Bây giờ nói đùa vui cái gì con gái cũng biết làm, chỉ mỗi không biết làm một nghề cố định thôi, bố vẫn lo ngay ngáy í a.
Những ngày này, khi làm nhiều thứ đan xen, cả cũ và mới, cả đơn giản lẫn phức tạp, mình biết ơn may mắn vì ngày bé được bố mẹ rèn giũa, cho mình cơ hội được học tập tốt và lao động hết mình. Bởi lao động chân tay mới có ý chí. Những điều ấy tạo nên một đứa đầy mơ mộng, bay bổng mà cũng cứng cỏi, quyết liệt như mình hiện tại.
Thỉnh thoảng lại phải trấn an bố mẹ rằng “Con đang sống vui sống khoẻ, được làm những việc con thích, ai sướng bằng con đâu. Bố mẹ cứ yên tâm.”
Mọi sự tuỳ duyên thôi. Đến đâu biết tới đó. Chưa biết chừng đến đoạn U50 mình lại làm đúng nghề bố thích, nhỉ. 😁