Sống sạch

Sống sạch Hành trình sống sạch- Sống tốt hơn mỗi ngày

Người Vợ Mất Tích - C6+7:- Cô Hạ Vân, hôm nay sẽ là ngày tháo băng, mấy ngày nữa y tá sẽ tới chiếu đèn sát trùng và chăm...
25/02/2025

Người Vợ Mất Tích - C6+7:

- Cô Hạ Vân, hôm nay sẽ là ngày tháo băng, mấy ngày nữa y tá sẽ tới chiếu đèn sát trùng và chăm sóc cho cô. Nếu có bất tiện gì, cô cứ liên hệ với chúng tôi.

Bác sĩ ân cần dặn dò Hạ Vân những điều cần lưu ý sau phẫu thuật. Bây giờ mặt cô vẫn còn khá sưng, cần phải đeo đai định hình. Ngay cả mở miệng nói cũng khó khăn nên Hạ Vân chỉ có thể gật đầu và giao tiếp bằng ánh mắt với bác sĩ.

- Mấy ngày đầu cô sẽ phải sử dụng thức ăn dạng lỏng, hạn chế rửa mặt và tác động mạnh lên mặt.

Bác sĩ còn kê cho cô các loại thuốc kháng sinh dùng sau phẫu thuật để tránh tình trạng nhiễm trùng. Nhìn gương mặt vẫn còn đang sưng nhưng đã không còn nét nào giống với Hạ Vân của quá khứ, cô không nhịn được mà đưa tay sờ lên mặt mình.

Bác sĩ căn dặn Hạ Vân cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn, tránh căng thẳng để vết thương có thể hồi phục tốt.

Để thuận tiện cho việc liên lạc, Giang Hạo đã giúp Hạ Vân mua một chiếc điện thoại mới và một thẻ sim mới. Hạ Vân chỉ dùng chiếc điện thoại này để lướt mạng, cập nhật tin tức về vụ án của ba cô.

Giang Hạo đã liên lạc với các luật sư có tiếng ở trong thành phố nhưng điều kỳ lạ là không ai muốn nhận vụ án này. Chỉ vừa nghe đến cái tên Hạ Chí Viễn thì tất cả mọi người đều từ chối.

- Chuyện này tôi không thể giúp cậu được rồi.

- Tại sao?

- Cậu còn hỏi tôi, cậu không biết Hạ Chí Viễn đã đắc tội với ai sao, bây giờ tất cả mọi người đều không muốn dính líu tới ông ta, cậu lại bảo tôi nhảy vào hố lửa.

Nghe thấy người ở đầu dây bên kia nói như vậy, Giang Hạo bất giác nhíu mày. Vị luật sự này là một trong những người bạn cũ của Giang Hạo, anh ta tốt bụng nhắc nhở anh.

- Tôi nói cậu nghe, Lương lão gia đã hạ luật ngầm không ai được nhúng tay vào vụ này, tôi còn chưa muốn tự mình đá đổ chén cơm của mình đâu. Tôi khuyên cậu tốt nhất cũng đừng dính vào kẻo lại rước họa vào thân.

- Nhà tôi còn mẹ già con thơ, cậu tha cho tôi đi nhé, cậu tìm người khác đi.

- Này…alo alo…

Không kịp để Giang Hạo trả lời, người bên kia đã vội vàng cúp máy như sợ rằng chỉ cần dính líu đến bọn họ một chút thôi liền sẽ trở thành kẻ thù của Lương gia.

Nhìn màn hình tối đen, Giang Hạo không biết nên ăn nói với Hạ Vân như thế nào.

Anh không ngờ thế lực của nhà họ Lương lại lớn đến như thế, có thể một tay che trời không cho ai can thiệp vào vụ án của ba Hạ Vân.

Bây giờ sức khỏe Hạ Vân vẫn còn yếu nên Giang Hạo tạm thời chưa nhắc đến chuyện này.
******
Chiều hôm đó, Hạ Vân đi chiếu đèn xong thì vào nhà vệ sinh súc miệng, vì vết thương nên việc chăm sóc bản thân cũng rất khó khăn, cũng may là có người của Giang Hạo giúp đỡ cô.

Lúc Hạ Vân vào nhà vệ sinh thì y tá bên ngoài đang tiếp tục xem tin tức.

“Ba, ba nhất định phải chờ con, con sẽ cứu ba ra ngoài.”

Hạ Vân tự nói với bản thân mình trong gương. Hiện tại chỉ có cô mới có thể cứu được ba mình, cho nên bằng bất cứ giá nào Hạ Vân cũng không thể gục ngã.

Đúng lúc này, cô đột nhiên cảm thấy trống ngực dập dữ dội, cơn đau thắt khiến Hạ Vân không thở nổi. Cô ôm lấy trái tim nhưng ngực trái vẫn đau đến mức Hạ Vân phải khuỵu xuống ôm lấy bồn rửa mặt.

Nghe thấy tiếng loảng xoảng ở bên trong, y tá vội vã hỏi han.

- Cô Hạ, cô không sao chứ?

Hạ Vân ngồi thụp xuống, cô chờ cho cơn đau nhói tim qua đi nhưng trái tim cô vẫn đập liên hồi. Mí mắt Hạ Vân giật giật như có điều chẳng lành. Sợ người bên ngoài lo lắng, Hạ Vân cố sức nói với ra.

- Tôi không sao.

Cô bám vào bệ cửa rồi gắng sức đứng dậy nhưng chẳng hiểu sao mãi mà Hạ Vân vẫn không có sức lực đứng lên. Trống ngực cô đập dồn dập, lần gần nhất cô có cảm giác này là ngày mà ba cô gặp nạn.

Dường như ý thức được điều không bình thường, Hạ Vân cố sức đẩy cửa rồi bước ra ngoài. Hôm nay sẽ có buổi phát sóng phiên tòa của ba cô vào lúc bốn giờ nhưng bây giờ đã là bốn giờ mười mà trên trang web vẫn hoàn toàn im ắng.

Nhận thức được điều chẳng lành, Hạ Vân vội vã chộp lấy điện thoại.

- Cô Hạ…

Nhìn màn hình phát sóng đen kịt, linh cảm của Hạ Vân càng mãnh liệt hơn.

Mà bên kia, Giang Hạo vẫn không từ bỏ, vẫn đang gọi điện cho những người quen của mình để tìm được một luật sư giúp Hạ Vân. Đây đã là người cuối cùng mà Giang Hạo có thể nhờ cậy.

- Tôi đang cần tìm luật sư cho một vụ án. Thân chủ là Hạ Chí Viễn của Hạ gia.

- Hả? Hạ Chí Viễn, cậu bảo tôi kêu oan cho ông ta á? Có nhầm không vậy.

Đầu dây bên kia thốt lên giọng nói cực kỳ kinh ngạc. Giang Hạo nhíu mày.

- Ý cậu là sao?

- Cậu bảo tôi kêu oan cho một oan hồn, cậu chơi tôi đấy à?

Giang Hạo không hiểu ý của người bạn kia, nhưng rất nhanh sau đó, tivi của anh đã phát tin tức mới nhất về vụ án của Hạ Chí Viễn.

Khoảnh khắc đó, chiếc điện thoại chợt rời khỏi tai của Giang Hạo. Bởi vì tin tức mới nhất không phải là về phiên tòa phúc thẩm mà là tin tức Hạ Chí Viễn đã tử vong.

“Vào hồi 2:00 sáng ngày hôm qua, trước ngày ra tòa, Hạ Chí Viễn đã bị bạn cùng phòng đâm t::ử vong. Dù ngay lập tức đưa đi cấp cứu nhưng khi đến bệnh viện vào rạng sáng thì đã tắt thở vì mất máu quá nhiều. Sự việc vẫn đang được điều tra làm rõ, cùng chúng tôi cập nhật tin tức mới nhất trong các bản tin tiếp theo..”

Tiếng nói máy móc từ bản tin vang vào tai Hạ Vân nhưng cả cơ thể cô đã không thể nghe theo điều khiển nữa. Hạ Vân ngã mạnh xuống sàn cùng với tiếng hét thất thanh của y tá.

“Cô Hạ ngất xỉu rồi.”

“Bác sĩ…mau gọi bác sĩ đi.”

“Cô Hạ…cô Hạ…”

******
7/
Khi Giang Hạo nhận được tin chạy đến thì Hạ Vân đã hoàn toàn bất tỉnh. Bây giờ thì anh đã hiểu tại sao người bạn cũ lại nói anh không cần tìm luật sư nữa, bởi vì cho dù tìm cũng vô dụng.

Thân chủ ch::ết rồi còn cần luật sư để làm gì.

Người bị nhốt cùng ba Hạ Vân là một tử tù, không hiểu tại sao nửa đêm anh ta lại nổi điên lên rồi gi::ết người. Bởi vì có sự can thiệp ở bên ngoài nên vụ án cũng không được đào sâu mà nhanh chóng kết thúc, tội lỗi được đẩy lên người của tử tù kia.

Tất cả những người oán hận nhà họ Hạ đều cảm thấy hả hê vì cái chết của Hạ Chí Viễn. Những tiếng chửi rủa vẫn vang lên trên khắp các trang mạng.

“Đúng là ác giả ác báo.”

“Hút máu người nên phải nhận kết cục như vậy thôi.”

Để tránh cho Hạ Vân bị kích động, Giang Hạo đã yêu cầu các y tá tại phòng khám không được mở tin tức, phong bế hoàn toàn những thứ này khỏi tai Hạ Vân nhưng cô vẫn nghe thấy.

Lúc anh đẩy cửa vào, Hạ Vân ngồi trên giường bệnh như người mất hồn, ánh mắt đờ đẫn chẳng giống người sống.

- Cô Hạ, tôi biết bây giờ là lúc rất khó khăn nhưng cô phải kiên cường lên.

Anh biết bây giờ lời nói nào cũng là không đủ, nỗi đau ấy quá lớn, liên tiếp gặp phải những cú sốc như vậy e rằng là người khác thì đã gục ngã từ lâu rồi.

- Cô Hạ, cô phải bảo trọng sức khỏe.

Giang Hạo thở dài rồi đưa vào tay Hạ Vân một tấm áo.

- Đây là thứ tôi nhờ mối quan hệ của mình mà lấy được, xem như là…giúp cô an ủi.

Nhìn thấy chiếc áo cũ kĩ, Hạ Vân nhanh chóng nhận ra đó là áo của ba cô. Hạ Vân nhận lấy chiếc áo từ tay anh, vẻ mặt cuối cùng mới có một chút cảm xúc.

Giang Hạo không muốn làm phiền cô nghỉ ngơi, anh lặng lẽ ra ngoài rồi khép cửa. Nhưng còn chưa đi được mấy bước, Giang Hạo đã nghe thấy tiếng khóc xé lòng từ bên trong phòng.

Từng tiếng ba không hoàn chỉnh phát ra từ cổ họng cô như con thú bị thương.

Tiếng khóc ấm ức đó như từng đợt sóng đánh vào lòng anh.

Từ khe cửa, Giang Hạo nhìn thấy cô ôm chặt lấy kỉ vật cuối cùng rồi khóc nấc lên, giống như muốn trút toàn bộ bi thương của mình lên đó.

Thế nhưng dù tiếng khóc ấy có lớn hơn nữa thì cũng không ai nghe được.

Người cuối cùng bảo vệ và yêu thương cô đã ra đi rồi.

Người ba duy nhất của cô đã mãi mãi không trở về được nữa rồi.

******

Giang Hạo đã nghĩ có lẽ rất lâu sau Hạ Vân mới có thể hồi phục nhưng cô lại gượng dậy từ cơn đau sớm hơn anh tưởng. Vì không thể công khai nên Giang Hạo đã âm thầm giúp cô tổ chức một tang lễ bí mật.

Trên sân thượng, Hạ Vân nhìn từng xấp tiền giấy biến thành tàn lửa uốn lượn trước mặt. Gương mặt cô đã không còn cảm xúc, trông như thể một con búp bê vô hồn.

- Hạ Vân, nén bi thương.

Giang Hạo an ủi cô, suốt quá trình này, Hạ Vân không nói cũng không rằng, ánh mắt giống như đã bị cướp đi toàn bộ ánh sáng.

Nửa đêm, cô trở về phòng rồi ngồi xuống. Trong bóng đêm, Hạ Vân lặng lẽ thu dọn tất cả đồ đạc của mình vào trong túi nhỏ. Nhìn thấy chiếc áo kỉ vật của ba cô, Hạ Vân trầm ngâm rất lâu không nhịn được mà ôm lấy chiếc áo đó như báu vật. Giống như thể muốn thông qua nó cảm nhận được cái ôm ấp áp của ba cô.

Sáu giờ sáng, phòng khám vẫn chưa mở cửa.

Cả một đêm nằm trên ghế nên bây giờ cả người Giang Hạo đều đau nhức. Anh tìm cặp kính ở trong hộp, nhìn thấy đồng hồ mới hơn sáu giờ thì ngáp một cái rồi tiến về phía phòng khám.
Giang Hạo dừng trước cửa phòng Hạ Vân hồi lâu rồi gõ cửa.

- Hạ Vân, tôi đến khám cho cô…

Anh gõ hồi lâu nhưng vẫn không thấy lời đáp. Giang Hạo nghi hoặc. Anh thầm nghĩ chẳng lẽ đêm qua Hạ Vân khóc mệt quá nên đã ngủ thiếp đi?

- Hạ Vân?

Giang Hạo gọi một tiếng nữa nhưng căn phòng vẫn im ắng như cũ. Linh cảm mách bảo, Giang Hạo vội mở cửa nhưng đập vào mắt anh là giường bệnh hoàn toàn trống rỗng.

Giang Hạo vội vã chạy vào lục tung các ngóc ngách nhưng cũng không tìm thấy Hạ Vân đâu.

- Có ai nhìn thấy Hạ Vân không?

Các ý tá đều lắc đầu trước câu hỏi của anh. Trong lòng Giang Hạo càng hoảng sợ, anh lo rằng cô sẽ nghĩ quẩn. Hoặc tai hại hơn là sẽ tự mình đi tìm Lương Tuyết tính sổ.

Giang Hạo mở điện thoại gọi cho cô nhưng ngoài những tiếng tút tút vô nghĩa thì chẳng còn gì.

Hạ Vân đã tắt máy.

Đúng lúc này, tầm mắt anh chạm phải một lá thư được đặt ngay ngắn trên tủ tab đầu giường. Giang Hạo cẩn thận nhặt lên. Bên trong là những dòng chữ nắn nót của Hạ Vân.

“Anh Giang Hạo, tôi phải đi rồi. Xin lỗi vì đã đi mà không có một lời từ biệt nhưng tôi có việc bản thân mình phải làm. Cảm ơn anh vì đã cưu mang tôi trong thời gian qua, cũng xin lỗi vì đã gây rắc rối cho anh. Chi phí phẫu thuật và những chi phí khác tôi sẽ tìm cơ hội trả lại cho anh. Mong rằng sau này chúng ta sẽ còn gặp lại.”

Nhìn vết mực vẫn còn khá mới, Giang Hạo đoán Hạ Vân mới rời đi không lâu nhưng khi anh chạy ra ngoài cửa thì đã chẳng thấy bóng dáng ai.

Một cảm giác hụt hẫng vụt qua trái tim anh, Giang Hạo siết chặt lấy lá thư từ biệt của cô, một trận gió thổi qua khiến trái tim anh cảm thấy như bị khoét rỗng.

******
Mà lúc này, trước cửa ca vũ trường nổi tiếng nhất ở Bắc thành, một cô gái xách theo chiếc vali dừng ở cửa. Người đó không ai khác chính là Hạ Vân vẫn còn đang bị thương. Nhìn thấy bộ dạng của cô, bảo vệ bên ngoài vội chặn hỏi.

- Cô đến gặp ai, có giấy tờ hay hẹn trước gì hay chưa?

Hạ Vân đưa tín vật cho bảo vệ rồi nói.

- Tôi muốn gặp bà chủ ở đây, chú chỉ cần đưa cái này cho chị Triệu, chị ấy sẽ tự biết.

Bảo vệ bán tín bán nghi nhìn cô nhưng sau cùng cũng giúp Hạ Vân chuyển lời.

Chẳng mấy chốc, một người phụ nữ trung tuổi mặc sườn xám với ba vòng bốc lửa đã bước ra ngoài rồi nhìn Hạ Vân với vẻ nghi hoặc.

- Cô là…

- Chị Triệu..là em…

Ánh mắt chị Triệu nhìn cô ngờ ngợ, mãi lâu sau bà mới nghi hoặc hỏi.

- Hạ…Vân?

Sau khi dẫn cô vào trong phòng kín, người phụ nữ không thể không kinh ngạc khi nhìn thấy bộ dạng hoàn toàn khác của Hạ Vân hiện tại.

- Sao…sao em lại biến thành thế này?

Chị Triệu là một trong những người quen của gia đình cô, từ nhỏ đã qua lại với Hạ gia, đối xử với Hạ Vân chẳng khác nào em gái ruột. Sau khi lớn lên, chị Triệu mở một vũ trường rồi làm bà chủ, vũ trường của chị là nơi thu hút không ít các quan chức cấp cao, nổi tiếng là nơi có tiền chưa chắc đã vào được.

Triệu Kim Hoa đã nghe được tin tức nhà họ Hạ gặp chuyện nhưng chẳng thể ngờ được lại gặp Hạ Vân trong tình trạng này.

Hạ Vân giải thích qua một cách đơn giản về dung mạo khác biệt của mình.

- Chị hiểu rồi, bây giờ em không có chỗ nào để đi vậy cứ ở lại chỗ chị, đừng khách sáo với chị.

Hạ Vân mỉm cười, cô biết chị Triệu nhất định sẽ giúp đỡ cô. Nhưng mục đích Hạ Vân lặn lội ngàn cây số đến đây không phải chỉ là để tìm một chỗ nương thân.

- Chị Triệu, em muốn nhờ chị một việc. Chị có thể để em làm việc ở đây không?

Nghe thấy đề nghị của Hạ Vân, chị Triệu thoáng kinh ngạc vì không biết sắp xếp Hạ Vân vào chỗ nào.

- Được thì cũng được nhưng chỗ chị cả ngày chỉ biết hát múa mua vui cho đám đàn ông ngoài kia, không hề giống với chuyên ngành của em.

- Không, như vậy mới là đúng.

- Ý em là em muốn ca vũ như những cô gái khác ở đây?

Nghe thấy cô nói vậy, chị Triệu càng kinh ngạc nhưng Hạ Vân đã cướp lời.

- Đúng vậy, em không chỉ muốn ca vũ, em còn muốn trở thành người giỏi nhất ở đây.

- Hả?

- Chị Triệu, chỉ cần trong ba tháng, em nhất định sẽ trở thành người đứng đầu ở nơi này.

Nhìn thấy ánh mắt của Hạ Vân, chị Triệu cuối cùng mới tin là cô không nói đùa.

Hạ Vân nhất định phải trở thành ca nữ hàng đầu ở nơi này. Bởi vì đó là cơ hội duy nhất giúp cô có thể tiếp xúc với Lương Giang Sơn - cha của Lương Tuyết.

Cũng chính là người đã hại chết ba của cô.

Đêm đó, Hạ Vân đốt nốt chiếc dây chuyền mà Tần Vũ từng tặng cho cô. Nhìn ngọn lửa dần dần thiêu đốt tất cả, thiêu đốt đi quá khứ ngu ngốc, thiêu đốt đi Hạ Vân từng khờ dại tin vào tình yêu.

Khuôn mặt xa lạ của cô vô cùng lạnh lùng. Tàn lửa bùng lên trước mắt cô như đang uốn lượn. Khoảnh khắc đó, Hạ Vân cũng đã ch::ết. Mà người bước ra từ đống lửa đó chỉ có ca nữ hàng đầu v::ũ trường, Lý Hạ Vũ mà thôi.........
Tập sau nam 9 chính thức lên sàn.

Người Vợ Mất Tích - 5/- Hạ Vân, cô chắc chứ?Giang Hạo hỏi lại cô trước khi ca phẫu thuật bắt đầu. Với thế lực của anh, r...
25/02/2025

Người Vợ Mất Tích - 5/
- Hạ Vân, cô chắc chứ?

Giang Hạo hỏi lại cô trước khi ca phẫu thuật bắt đầu. Với thế lực của anh, rất nhanh Giang Hạo đã tìm được cho Hạ Vân một bác sĩ có chuyên cao, hơn nữa bọn họ cũng đã kí hợp đồng sẽ không tiết lộ danh tính của người làm phẫu thuật.

Hạ Vân nhìn khung cảnh phòng mổ trước mặt mà gật đầu.

- Tôi chắc chắn.

Cô biết với thế lực của cô bây giờ không thể nào đấu lại với Lương Tuyết. Cô ta không chỉ có người ba giàu có quyền lực mà còn điên loạn. Nếu như cô trở về với bộ dạng này, có lẽ sẽ lại giống như lần trước chưa kịp làm gì thì đã bị đám người của Lương Tuyết thủ tiêu.

Cuối cùng chỉ có thể biến thành một oan hồn oán hận cô ta.

Hạ Vân âm thầm hạ quyết tâm, cô nhất định phải đòi lại toàn bộ những thứ mà Lương Tuyết nợ cô.

Thấy ánh mắt của Hạ Vân, Giang Hạo cũng không khuyên nhủ cô thêm nữa.

- Được, nếu cô đã quyết định như vậy, tôi sẽ giúp cô.

- Cảm ơn anh.

- Cô không cần cảm ơn tôi, tôi làm vậy cũng là vì giúp chính mình.

Hiện tại hai người bọn họ đều có chung một kẻ thù, Giang Hạo giúp đỡ cô nhưng thực lòng cũng là vì đang giúp đỡ bản thân. Hạ Vân nhìn gương mặt mà cha mẹ ban cho cô lần cuối cùng, có lẽ cô sẽ không bao giờ còn nhìn thấy gương mặt này nữa.

Đèn trong phòng phẫu thuật dần sáng lên, từng tiếng đếm trước khi thuốc mê ngấm vào người vang lên bên tai Hạ Vân.

Tiếng đếm thứ ba còn chưa vang lên thì cô đã cảm thấy cả người mụ mị rồi mất đi toàn bộ tri giác.

Hạ Vân nhắm mắt rồi chìm vào giấc ngủ.

Bên ngoài phòng phẫu thuật, người đàn ông nhìn cô đã hoàn toàn lâm vào hôn mê thì lộ ra vẻ mặt trầm tư.

- Cậu Giang, đã sắp xếp người rồi.

Lương Tuyết là một người có máu đa nghi rất cao, chỉ cần một ngày không tìm được x::ác của Hạ Vân, cô ta nhất định sẽ không bỏ cuộc, vì vậy, anh đã sớm cho người sắp xếp một cái xác giả để qua mắt bọn họ.

Mà lúc này, có lẽ cũng là thời điểm Lương Tuyết nhận được tin tức.
******
Phía bên kia biệt thự, tin tức về cái x::ác trôi dạt đã đến tai Tần Vũ và Lương Tuyết. Nghe được tin, cô ta vui mừng như điên vội vàng cùng với Tần Vũ đến xác thực.

- Hai vị là người thân đến nhận dạng có đúng không, mời qua bên này.

Người hướng dẫn chỉ đường cho bọn họ đến khu vực lưu trữ t::ử thi chưa được nhận dạng.

Nhìn từ xa, Tần Vũ đã nhận ra các x::ác kia có chiều cao không quá chênh lệch với Hạ Vân.

Vì bị ngâm nước nhiều ngày, cái x::ác đã bắt đầu phân hủy, cơ thể trương lên, tím tái hoàn toàn không thể xác định được hình dạng ban đầu.

Lòng sông có rất nhiều đá cuội, lúc người phụ nữ rơi xuống thì gương mặt đã bị hủy hoại, gần như không thể xác minh được nhân diện.

- Thời điểm tử vong có lẽ là một tuần trước, nguyên nhân tử vong là do bị đuối nước, va đập với vật mạnh, xuất huyết màng não trong dẫn tới tử vong. Hai vị có thể tiến hành nhận diện, chúng tôi sẽ đợi kết quả ở bên ngoài.

Nghe báo cáo từ phía cảnh sát, Tần Vũ siết chặt nắm tay rồi mới tiến đến cái x::ác đã được phủ trên cáng.

Lúc anh lật tấm vải lên, Lương Tuyết giả vờ bịt miệng thốt lên một tiếng kinh hãi.

Mặc dù t::ử th::i không hoàn chỉnh nhưng từ bộ quần áo trên người lại giống hệt bộ đồ mà hôm đó Hạ Vân đã mặc. Cô ta khóc nấc lên.

- Huhu, chị Hạ Vân, sao lại xảy ra cơ sự này cơ chứ?

Lương Tuyết suy sụp gần như ngã sấp xuống khi nhìn thấy thi th::ể kia. Báo cáo khám nghiệm tử thi đã cho biết cái xác này ngâm nước vài ngày, thời điểm so với lúc Hạ Vân rớt xuống không quá chênh lệch. Vân tay đã bị phá hủy nên cảnh sát chỉ có thể gọi người thân đến để nhận dạng.

Tần Vũ nhìn chằm chằm cái x::ác xấu xí trước mặt, hoàn toàn không thể liên hệ nó với Hạ Vân.

- Đừng khóc, không phải là cô ấy.

- Em biết là anh không thể chấp nhận được sự thật này. Nhưng đó quả thật là chị Hạ Vân.

Nghe thấy Lương Tuyết khẳng định chắc nịch, Tần Vũ vẫn không lên tiếng.

Anh không tin. Người nằm đây không thể nào là Hạ Vân được. Tần Vũ không kìm nổi xúc động mà gắt lên.

- Tôi đã nói không phải là không phải, cô đừng tự cho mình là đúng.

Nhìn thấy thái độ của Tần Vũ, Lương Tuyết càng khẳng định được anh vẫn còn tình cảm với Hạ Vân. Lương Tuyết quyết muốn để anh ch::ết tâm. Cô ta nói.

- Tần Vũ, anh không nhận ra thứ này sao?

Thứ mà Lương Tuyết nhắc đến chính là vật trên ngón tay của Hạ Vân. Cô ta từng thấy Hạ Vân đeo thứ này.

Tầm nhìn của Tần Vũ cũng vừa hay chạm phải, anh run run bước về phía trước.

Cánh tay Tần Vũ run rẩy, mãi cho đến khi anh lật cánh tay của cô lên, nhìn thấy chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út của x::ác c::hết.

Chiếc nhẫn vốn dĩ vừa tay, nhưng vì thi th::ể đã trương lên, các mạch máu tắc lại, không thể lấy ra được nữa.

Tần Vũ nhớ rất rõ đó là chiếc nhẫn mà anh đã đặt riêng cho cô.
Khi anh lật ngón tay đó lên, phía sau chiếc nhẫn, Tần Vũ nhìn thấy kí hiệu chữ H quen thuộc.

Chứ H méo mó không tròn trịa bởi vì nó không phải được nghệ nhân làm mà là do chính anh đã cặm cụi khắc lên.

Chữ H tượng trưng cho tình yêu của anh với người con gái trước mắt, giờ lại như đang cười nhạo sai lầm và tình yêu nực cười của anh.

Giọng của Lương Tuyết vang lên bên tai anh.

- Anh Vũ, chị ấy thật sự là Hạ Vân.

Từng tiếng từng tiếng như thể gõ mạnh vào đầu anh, ép Tần Vũ phải tin vào sự thật trước mắt.

- Tần Vũ, chị ấy thật sự đã ch::ết rồi. .........
Nam chính còn chưa lên sàn nha các chị em ơi 🤣🤣

Chương 3+4:Lúc này, tại nơi thử đồ cưới, nhân viên tại cửa hàng đang giúp Lương Tuyết ướm thử bộ váy mới. Cô ta xoay trư...
25/02/2025

Chương 3+4:
Lúc này, tại nơi thử đồ cưới, nhân viên tại cửa hàng đang giúp Lương Tuyết ướm thử bộ váy mới. Cô ta xoay trước gương mấy vòng rồi nắm lấy tay Tần Vũ, hỏi.

- Anh thấy bộ đồ này thế nào?

- Ừm.

- Vậy còn cái này thì sao?

Cô ta lại ướm thử chiếc váy khác lên người nhưng vẫn nhận được câu trả lời tùy tiện như cũ.

- Ừm, tùy cô.

- Tần Vũ! Anh có thể để tâm vào em một chút được không?

Nghe thấy giọng nói hờ hững của Tần Vũ, Lương Tuyết vô cùng tức giận, trái ngược với sự kỳ vọng của cô ta vào đám cưới sắp tới thì Tần Vũ lại chẳng tỏ ra để tâm chút nào. Thấy cô ta nổi điên, Tần Vũ nhìn Lương Tuyết với vẻ mất kiên nhẫn.

- Lương Tuyết, đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi.

Cùng cô đi đến đây thử đồ đã là giới hạn của Tần Vũ. Nếu không phải vì ba của Lương Tuyết thì Tần Vũ cũng chẳng đời nào cưới cô ta vào cửa.

- Anh…

Chuông điện thoại của Tần Vũ lại reo lên. Nghe thấy người bên kia báo lại, Tần Vũ chẳng nói chẳng rằng đã đứng dậy.

- Tôi có việc phải đi trước, cô thử đồ xong thì tự mình bắt xe về.

- Tần Vũ! Tần Vũ!

Lương Tuyết gọi với theo nhưng Tần Vũ đã ra khỏi cửa hàng váy cưới rồi nhanh chóng biến mất giữa dòng người. Lương Tuyết tức điên, vội giật cái khăn voan trên đầu xuống rồi ném mạnh xuống đất. Nhân viên bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì cũng ái ngại, vội hỏi cô ta.

- Tiểu thư..tiểu thư còn muốn thử tiếp chứ?

- Thử cái gì mà thử, không có hứng nữa.

Lương Tuyết vùng vằng thay lại bộ đồ cũ. Cô ta nghe sơ qua nhưng cũng biết trong điện thoại là trợ lý của Tần Vũ gọi cho anh. Suốt một tuần nay, Tần Vũ đã sai tất cả mọi người tìm kiếm tung tích của Hạ Vân nhưng đều bặt vô âm tín. Dẫu vậy, chỉ cần có một chút manh mối thì anh sẽ vội vàng bỏ hết tất cả mà đi tìm cô ta.

Mặc dù hôm đó chính mắt Lương Tuyết nhìn thấy Hạ Vân ngã khỏi vách núi nhưng thấy sự sốt sắng của Tần Vũ, Lương Tuyết cũng không yên tâm.

Khó khăn lắm Tần Vũ mới đồng ý kết hôn với cô ta, Lương Tuyết nhất định sẽ không để ai phá hỏng.

“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, nhất định phải tìm được cô ta cho tôi.”

Lương Tuyết uất hận nói vào trong điện thoại rồi mới rời đi.

Cho dù Hạ Vân có sống lại, cô ta cũng nhất định phải cho Hạ Vân vào quan tài một lần nữa.

Đám cưới là của cô ta, Tần Vũ cũng là của cô ta, Lương Tuyết nhất định sẽ không cho ai cướp đi.
******
Trên xe, Tần Vũ nghe thấy người kia báo lại một địa chỉ, có người nó đã tìm thấy một cô gái bị ngã xuống dòng sông gần đó. Đáng tiếc là cô ta đã mất trí nhớ nên chẳng thể nhớ được gì. Vừa hay tin,

Tần Vũ đã vội vàng bắt xe đến nhưng khi nhìn thấy cô gái kia, anh mới biết là không phải.

Nhìn khuôn mặt xa lạ chẳng có chút nào giống với người vợ cũ, Tần Vũ không nén khỏi thất vọng.

Tần Vũ liên tục dùng tay bóp trán, suốt một tuần này để tìm ra Hạ Vân, Tần Vũ gần như đã lật tung cả thành phố lên nhưng tin tức về cô vẫn bặt vô âm tín. Dòng sông đó nước chảy rất xiết, hơn nữa ngã từ độ cao như vậy e là sẽ lành ít dữ nhiều.

Thế nhưng Tần Vũ vẫn một mực muốn tìm ra cô, chỉ cần một ngày chưa tìm được Hạ Vân, Tần Vũ sẽ không bỏ cuộc.

- Anh Tần, hay là anh nghĩ thoáng một chút…

Trợ lý bên cạnh vừa lên tiếng khuyên đã nhận được ánh mắt sắc lạnh của Tần Vũ thì liền thức thời mà ngậm miệng.

Từ sau khi Hạ Vân mất tích, Tần Vũ không cho phép ai bên cạnh mình nói cô đã ch::ết.

Từ ch::ết đó quá kinh khủng, chỉ cần gắn nó với Hạ Vân thì Tần Vũ sẽ phát điên.

Ngay cả người bạn thân nhất của anh cũng khuyên anh từ bỏ nhưng Tần Vũ vẫn không thể nào buông tay.

- Tần Vũ, rốt cuộc cậu tìm Hạ Vân là vì cảm thấy có lỗi với cô ấy hay là cảm thấy bản thân mình đã sai lầm?

Đáp lại câu hỏi của người đàn ông, Tần Vũ chọn cách im lặng.

Hối hận ư?

Nếu không phải hôm đó anh bỏ cô lại ở đó một mình, Hạ Vân có lẽ sẽ không xảy ra chuyện.

Nghĩ đến hình ảnh trên vách núi ngày hôm đó và tờ giấy xét nghiệm kia, Tần Vũ chỉ cảm thấy trái tim mình thắt lại.

Đúng lúc này, một bóng dáng quen thuộc vụt qua trước mắt của Tần Vũ.

- Dừng xe.

- Cậu Tần, có chuyện gì vậy?

Tần Vũ không đáp mà vội vàng mở cửa rồi lao ra ngoài. Bởi vì qua một chớp mắt, anh đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. Đó là Hạ Vân, là vợ anh không sai.

Tần Vũ đuổi theo bóng dáng kia vào con ngõ nhỏ, trên đường vô cùng đông đúc, tầm nhìn bị cản trở nhưng chẳng mấy chốc Tần Vũ đã bắt kịp người kia. Anh hoảng hốt gọi to.

- Hạ Vân!

Dường như sợ người phía trước chỉ là ảo ảnh, Tần Vũ vội vàng chạy đến nắm chặt lấy tay cô, thế nhưng khi cô xoay người, gương mặt cau có nhìn Tần Vũ thì anh mới phát hiện bản thân lại tiếp tục nhìn lầm.

- Có chuyện gì vậy?

Thấy cô gái cảnh giác với mình, Tần Vũ hạ tay xuống.

- Xin lỗi, tôi nhận nhầm người.

Giọng của anh không nén nổi nỗi thất vọng. Đây đã là lần thứ bao nhiêu anh nhìn thấy Hạ Vân nhưng tất cả chỉ là ảo giác.

- Hừ…

Cô gái kia cau mày rời đi, bỏ lại Tần Vũ suy sụp đứng giữa đám đông.

Mà lúc này, ở góc đối diện, Hạ Vân đội lên chiếc mũ trùm đầu quen thuộc, giấu mình sau lớp vải rồi mới xoay người. Cô đã nhìn thấy Tần Vũ nhưng bây giờ cô không còn muốn gặp anh hay muốn nghe anh giải thích nữa.

Hạ Vân bắt một chiếc taxi rồi trở về nhà cũ của mình.

Chiếc xe dừng lại bên cánh cổng, chỉ mới đây ít lâu thôi nhà họ Hạ còn huy hoàng rực rỡ nhưng bây giờ trước mắt Hạ Vân chỉ còn lại một đống hoang tàn. Cổng người bị đủ thứ ô uế ném lên, người trong nhà đã sớm rời đi gần hết, Hạ Vân muốn gọi mẹ nhưng phát hiện ra trong nhà đã trống không.

- Mẹ ơi!

Hạ Vân thốt gọi từng tiếng, cô muốn tìm lại hơi ấm quen thuộc nhưng giờ đây Hạ gia chẳng khác nào nấm mồ. Không gian yên ắng đến đáng sợ. Hạ Vân gần như quỳ sụp xuống, nước mắt rơi như mưa.

Có lẽ mẹ và em trai cô đã thế chấp hết tài sản rồi bỏ đi nơi khác, ngôi nhà này cũng sớm trở thành một trong những tài sản xiết nợ. Nhìn những mảnh vỡ vụn khắp ngôi nhà, trái tim cô cũng tan nát.
Hạ Vân cúi xuống nhặt lấy bức ảnh gia đình duy nhất còn nguyên vẹn ở trên đất rồi khóc nấc lên.

Bây giờ cô đã mất tất cả, người ba tù tội, gia đình ly tán. Hạ Vân thất thểu bước ra khỏi nhà như người vô hồn.

Đúng lúc này một chiếc xe ô tô màu đen xẹt ngang qua mặt Hạ Vân suýt cô loạng choạng ngã về phía sau. Còn chưa kịp để cô định thần, đã có hai người đàn ông vẻ mặt dữ tợn nhảy xuống từ trên xe.

- Cô là Hạ Vân…?

Nghe thấy người kia hỏi tên mình, Hạ Vân vội vàng phủ nhận. Không nói đến dáng vẻ hùng hổ của bọn họ, bây giờ Hạ Vân không dám để bất cứ ai biết về thân phận thật của mình.

- Tôi không phải.

Cô lắc đầu, vội vàng dùng khăn bịt mặt che kín mặt rồi nhanh chóng bước đi. Thế nhưng hai gã đàn ông kia không buông tha, một người thét lên từ phía sau ngay khi thấy Hạ Vân bỏ chạy.

- Chính là cô ta đấy, tôi từng thấy mặt cô ta rồi.

Không nghĩ tới bọn họ lại phát hiện ra nhanh như vậy, Hạ Vân hoảng sợ vội vàng chạy đi. Nhưng cô vừa trải qua cơn ốm nặng, hơn nữa sức khỏe của cô cũng không đọ lại được trước hai người đàn ông khỏe mạnh nên mau chóng bị họ túm được.

- Buông tôi ra.

- Đúng là cô ta rồi, tôi nói mà, cứ chờ ở đây chỉ cần cô ta còn sống thì nhất định sẽ quay về tìm người thân.

Nghe thấy gã đàn ông lên tiếng, Hạ Vân càng hoảng sợ, cô biết bọn họ đến đây nhất định là không có thiện ý.

Đám người này có lẽ là người của Lương Tuyết, cô ta không tin Hạ Vân đã ch::ết nên mới bí mật cho người canh giữ ở nơi này, chỉ cần Hạ Vân trở về nhà sẽ mắc bẫy của cô ta rồi bị cô ta bắt được.

Nhận thức được điều này, Hạ Vân liên tục vùng vẫy muốn thoát ra nhưng đã bị người đàn ông chém mạnh vào gáy khiến cô bất tỉnh.

Người đàn ông thấy cô không còn sức phản kháng nữa thì mới trùm đầu Hạ Vân rồi tống lên xe. Chiếc xe nhanh chóng đóng sập cửa lại rồi biến mất trước cửa tòa nhà.

******
- Lương tiểu thư không nghe máy sao?

- Vâng, em gọi từ nãy giờ nhưng điện thoại cứ báo bận.

- Cần gì chứ, không phải Lương tiểu thư đã nói bắt được cô ta thì cứ gi::ết trước rồi báo sau sao?

Nghe thấy giọng nói của hai gã đàn ông đang bàn tán về số phận của mình, Hạ Vân run run mở mắt rồi tỉnh lại. Phát hiện ra hai tay đã bị trói chặt, ngay cả miệng cũng bị bịt giẻ, Hạ Vân biết bây giờ muốn kêu cứu cũng vô dụng.

Hai gã đàn ông sau khi bắt được Hạ Vân thì đã đẩy cô đến bên vách núi. Lại là phương thức cũ, Lương Tuyết đã quyết tâm phải gi::ết chết cô cho nên Hạ Vân có trở về bao nhiêu lần thì cô ta cũng sẽ tìm ra cô cho bằng được.

Thấy cô đã tỉnh, người đàn ông bên cạnh nói.

- Tỉnh rồi à?

Nghe thấy Hạ Vân ú ớ mấy tiếng không rõ, người đàn ông thấy vậy liền giật chiếc giẻ trong miệng cô ra.

Hạ Vân ho khụ khụ mấy tiếng, sau khi tìm được giọng nói của mình, cô hướng về phía hai người đàn ông mà đàm phán.

- Các người là người của Lương Tuyết đúng không?

- Cô ta đã trả cho các người bao nhiêu? Tôi có thể trả gấp đôi.

- Cũng mạnh miệng nhỉ, nhưng mà tiếc quá chúng tôi làm việc cho cô ấy không phải vì tiền.

Nghe thấy người đàn ông không dễ dàng bị mua chuộc, Hạ Vân càng hoảng sợ. Số phận của cô bây giờ đang nằm trong tay bọn họ, chỉ cần tính sai một bước cũng có thể khiến cô mất mạng.
Người đàn ông nhìn dáng vẻ xinh đẹp của cô rồi nói với giọng tiếc rẻ.

- Tiếc quá người đẹp, ai bảo cô lại đi đắc tội với cô ta chứ.

Hạ Vân vốn biết ba của Lương Tuyết là một trong những quan chức cấp cao có quyền thế vô cùng lớn, nhưng lại chẳng ngờ cô ta đã sa đọa đến mức làm đủ chuyện bẩn thỉu như thế này. Thấy Hạ Vân không cam lòng, người đàn ông kia an ủi cô.

- Nể tình gương mặt xinh đẹp của cô, chúng tôi sẽ cho cô ch::ết một cách nhẹ nhàng.

- Khoan đã…

Thấy người đàn ông hất hàm với gã bên cạnh, đồng tử của Hạ Vân chợt co lại. Cô muốn tìm cho mình một lối thoát nhưng người đàn ông đã không cho cô quyền đàm phán nữa.

Gã xách Hạ Vân lên rồi muốn buộc đá vào chân cô. Với tình trạng bị trói chặt cả tay chân như thế này, chỉ cần ngã xuống nước e rằng thần tiên cũng không cứu nổi cô.

Hạ Vân ra sức phản kháng nhưng vô ích. Đúng lúc này, cô nghe thấy có tiếng xe từ phía xa.

Ngay khi người đàn ông muốn ném cô xuống dòng nước bên dưới, ánh sáng nhập nhoạng từ phía xa chiếu vào mắt cô.

Kèm theo hai tiếng súng vang lên, gã đàn ông bên cạnh Hạ Vân ngã xuống quằn quại. Ngay sau đó, người còn lại cũng bị đám người mới đến khống chế.

- Đứng im, không được nhúc nhích.

Người đàn ông thét lên, đè gã túm lấy Hạ Vân xuống dưới đất. Dây trói được cởi ra, bấy giờ Hạ Vân mới nhìn rõ người đến là ông chủ Giang mà cô mới chỉ gặp một lần từ lúc tỉnh lại.

- Anh Giang, xử lý đám này sao bây giờ?

- Trói lại đã, chưa cần trả về cho cô ta vội.

Người đàn ông ra lệnh, hai gã kia lập tức bị người của anh bắt lại.
Thấy Hạ Vân cả người bẩn thỉu nằm trên đất, Giang Hạo tiến về phía cô rồi ân cần hỏi.

- Cô còn đi được không?

Hạ Vân gật gật đầu. Giang Hạo đưa cô quay trở lại phòng khám của anh. Trải qua một đêm mệt mỏi, Hạ Vân đáng lẽ đã rất mệt mỏi nhưng cơ thể cô lại không thể ngủ được. Giang Hạo đưa cho cô một chai nước rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

Thấy người đàn ông lạ mặt này đã hai lần cứu mình, Hạ Vân vô cùng cảm kích. Cô đón lấy chai nước trong tay anh rồi gật đầu.

- Cảm ơn anh, anh lại cứu tôi một lần nữa.

Sau khi nhận được tin y tá báo cô đã mất tích, Giang Hạo đã thầm cảm thấy có chuyện không hay xảy ra với Hạ Vân nên mới cho người đi tìm cô. Nếu anh đến muộn một chút thôi thì có lẽ Lương Tuyết đã ra tay thành công rồi.

- Nói đi, tại sao cô lại đắc tội với Lương Tuyết?

- Anh biết cô ta?

Hạ Vân kinh ngạc, cô đã giấu kín thân phận của mình và cả những chuyện liên quan đến nhà họ Hạ thì tại sao người đàn ông trước mắt này lại biết?

Cô không hề biết rằng sau khi cứu được Hạ Vân, Giang Hạo đã cho người điều tra toàn bộ thân thế và thông tin về cô, thế nhưng Giang Hạo không hỏi mà muốn chờ Hạ Vân tự mình nói ra.

Nghe thấy câu hỏi của cô, Giang Hạo chỉ mỉm cười.

- Tôi không chỉ biết cô ta, tôi và cô ta còn có một món nợ cũ chưa đòi.

- Anh cũng từng bị cô ta hại?

Giang Hạo gật đầu. Thế nhưng Hạ Vân vẫn chưa dám tin tưởng, từ sau khi bị hại, cô đã trở nên cảnh giác hơn. Hơn nữa hai bọn họ chỉ là bèo nước gặp nhau, cô cũng không muốn mang đến nhiều rắc rối cho anh.

Chuyện của cô và Lương Tuyết, Hạ Vân sẽ tự mình tìm cách xử lý.

Thấy cô im lặng, người đàn ông biết cô không muốn kể sâu về quá khứ của mình nên cũng không ép hỏi mà chuyển chủ đề.

- Vậy cô là con gái của Hạ Chí Viễn?

Hạ Vân thừa nhận. Nhắc đến ba cô, Hạ Vân càng cảm thấy tuyệt vọng. Hôm nay cô đã đến nơi công cộng để vào mạng, cuối cùng phát hiện ra ba cô đã bị tống vào tù.

Tần Vũ đã lật lọng, anh ta không hề cứu ba cô như thỏa thuận ban đầu.

Thật nực cười, vậy mà Hạ Vân lại tin tưởng anh ta nhiều như vậy.

Thấy gương mặt cô trùng xuống, người đàn ông an ủi cô.

- Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng cô phải kiên cường lên, chỉ như vậy mới có thể giúp cho những người bên cạnh cô.

Nhớ đến mẹ và em trai vẫn đang bặt vô âm tín, lại nhớ đến người ba tù tội còn đang chờ cô rửa oan, Hạ Vân nuốt nước mắt mà dặn lòng phải trở nên mạnh mẽ.

Giờ đây chỉ có cô là chỗ dựa của bọn họ, cô không thể gục ngã.
Hạ gia bây giờ chỉ còn trông cậy vào cô mà thôi.

- Tôi biết bây giờ yêu cầu của tôi rất quá đáng, nhưng tôi hiện tại đã rơi vào đường cùng. Tôi có thể thỉnh cầu anh một chuyện được không?

- Cô cứ nói, nếu trong khả năng của tôi tôi nhất định sẽ đáp ứng.

Nghe thấy người đàn ông nói vậy, Hạ Vân cảm thấy xúc động vô cùng.

- Bây giờ tài sản của tôi đều đã bị niêm phong, tôi lại không thể trở về với thân phận Hạ Vân, tôi muốn nhờ anh tìm giúp tôi một luật sư để giúp ba tôi kháng cáo.

Nghe thấy thỉnh cầu của cô, Giang Hạo không nghĩ nhiều mà liền đáp ứng.

- Được, chuyện này tôi có thể sắp xếp.

- Còn một chuyện…

Giang Hạo thấy cô im lặng hồi lâu, dường như trong lòng đã hạ xuống quyết tâm nào đó. Anh im lặng chờ cô cất lời, mãi lâu sau Hạ Vân mới hỏi.

- Anh có thể giúp tôi…tìm một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ được không?

Hạ Vân biết bây giờ Lương Tuyết đã nhắm vào cô, Tần Vũ chồng cô cũng không thể dựa vào, cho nên để trả thù cho con cô, Hạ Vân nhất định phải trở về.

Cô sờ lên khuôn mặt đã bị hủy hoại của mình, nhớ đến vẻ mặt ác độc của Lương Tuyết. Nhớ đến cảnh hai bọn họ cười hạnh phúc trên đau khổ của cô và đứa con chưa kịp thành hình.

Nhớ đến người ba tù tội của cô phải chịu đủ mọi sỉ nhục.

Hạ Vân âm thầm siết chặt nắm tay, tất cả những thứ đó cô sẽ bắt bọn họ phải trả đủ. Từ ánh mắt của cô, Giang Hạo nhìn thấy một ngọn lửa cháy rực lên thiêu đốt trời đêm tối tăm.

- Cô muốn trị khỏi vết sẹo trên mặt?

Giang Hạo hỏi cô, nhưng Hạ Vân lại lắc đầu.

- Tôi không chỉ muốn trị khỏi vết sẹo, tôi muốn bác sĩ có thể phẫu thuật cho tôi một gương mặt hoàn toàn mới.

*****

Address

Hanoi
084

Telephone

+84915825877

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sống sạch posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Sống sạch:

Share