15/05/2026
Tiếng Việt bên dưới!
---
Hi, today I received one of the most touching messages since I started designing crochet patterns.
A lovely customer shared that she only learned amigurumi one year ago, at 80 years old. Before that, she had only crocheted blankets and scarves and never imagined she could create dolls like Tommy the Fisher and Little Cathy.
What touched me even more was that she had gone through a stroke and still has numbness in one hand. But stitch by stitch, she still created these dolls beautifully. She said crochet became part of her healing journey and therapy during recovery.
Reading her message reminded me that crochet is sometimes much more than making cute handmade dolls. It can become comfort, healing, confidence, and proof that it is never too late to learn something new.
I wanted to share this story because I know many people hesitate to start. Some feel they are “too old,” “not talented enough,” or “starting too late.” But every journey begins with the very first stitch.
To everyone learning crochet or thinking about trying something new: be patient with yourself and keep going. You may surprise yourself one day too... ❤️
---
Hôm nay, bắt đầu một ngày như mọi ngày, tôi mở máy tính lên và nhận được một tin nhắn từ một vị khách khiến tôi thật sự xúc động khi đọc xong…
Công việc của tôi, theo một cách nào đó, luôn mang lại rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Nhưng có những câu chuyện mà có lẽ rất lâu về sau tôi vẫn sẽ nhớ mãi, trừ khi một ngày nào đó bản thân không còn đủ trí nhớ để lưu giữ nữa.
Tôi xin phép gọi vị khách ấy là “bà”, bởi bà đã ngoài 80 tuổi.
Bà chia sẻ rằng mình mới bắt đầu học móc amigurumi cách đây khoảng 1 năm, ở tuổi 80, và trước đó bà chưa từng nghĩ mình có thể làm được những búp bê như thế này. Đặc biệt hơn, bà từng bị đột quỵ và một bên tay vẫn còn bị tê. Nhưng bà vẫn kiên nhẫn hoàn thành các em búp bê rất đẹp và đầy cảm xúc.
Có lẽ ở độ tuổi ấy, không phải ai cũng đủ kiên trì để bắt đầu học một điều hoàn toàn mới. Và càng không dễ dàng khi còn phải vượt qua những khó khăn về sức khỏe và tuổi tác.
Đọc tin nhắn của bà xong, tôi cảm thấy việc móc len đôi khi không chỉ đơn giản là tạo ra một món đồ handmade dễ thương. Với nhiều người, nó còn là niềm vui, là sự chữa lành, là cảm giác bản thân vẫn có thể học thêm điều mới, vẫn có thể làm được những điều tưởng chừng như không thể…
Tôi muốn chia sẻ câu chuyện này vì biết rằng ngoài kia vẫn có rất nhiều người đang ngại bắt đầu một điều gì đó mới. Sợ mình không đủ khéo tay, không đủ giỏi, không đủ khả năng… hoặc nghĩ rằng “bây giờ bắt đầu thì muộn quá rồi”.
Nhưng thật ra, ai cũng bắt đầu từ những điều rất nhỏ.
Một ngôi nhà cũng được xây từ những viên gạch đầu tiên.
Một hành trình dài cũng bắt đầu từ những bước chân đầu tiên.
Và với crochet, mọi thứ cũng chỉ bắt đầu từ những mũi móc đầu tiên mà thôi!
Hy vọng câu chuyện nhỏ này sẽ tiếp thêm một chút động lực cho những ai đang học móc, hoặc đang muốn bắt đầu một điều gì đó mới trong cuộc sống nhưng vẫn còn phân vân, còn chưa đủ tự tin để thử.
Biết đâu ở phía sau mỗi hành trình dài, luôn có một điều gì đó thật đẹp đang chờ chúng ta, chỉ cần mình đủ can đảm để bắt đầu… ❤️