Phạng

Phạng Phạng không phải một nơi chốn cũng không phải một con người hay một danh xưng cố hữu… Một nét văn hoá mà ngày xưa góc bếp nhà ai cũng có.

Hũ Phạng chỉ đơn giản là cục đất nung, muối chỉ là muối hạt, tỉ mẩn nhặt từng hạt, đậy bằng lá chuối khô.

Sáng mồng một, lại nhân ngày nhà giáo, tinh mơ đã thấy ngõ vào nhà Đợi sư phụ sạch sẽ, đám lá ngày thường phải quá trưa ...
20/11/2025

Sáng mồng một, lại nhân ngày nhà giáo, tinh mơ đã thấy ngõ vào nhà Đợi sư phụ sạch sẽ, đám lá ngày thường phải quá trưa mới được dọn nay đã vun gọn lại thành từng đống, hun lửa tí tách cháy mang theo khói quyện lên luồn vào tán tre, chỉ vậy thôi mà cảnh sắc lại có phần thần tiên.
Phạng nhà gần nên sáng đã sửa lễ lên tạ thầy từ sớm, sau tuần trà thì xin phép ra cửa để đón khách hộ, những năm vào dịp này, khách thập phương về đông lắm, xe to xe nhỏ, nam phụ lão ấu đủ cả.
Trong đám khách thăm có một vị nọ, ăn mặc giản dị có phần lam lũ, quà cáp cồng kềnh là một cặp gà sống, lúc chuyền tay cho Phạng cứ dặn là phải nhốt riêng, để bọn khỏi đá nhau, gà ăn ngô, nuôi riêng để biếu.
Còn có một vị, nhìn là biết làm lớn, cả người thơm phức nước hoa, thơm át cả cái lẵng hoa cầu kì mà trợ lý vị này xách theo, lại còn chu đáo dúi vào tay Phạng một chiếc phong bao mà chỉ vuốt qua đã biết là dầy, bảo vất vả cho sư đệ quá.
Còn có...
Còn có...
Trên nhà thấy tiếng dặng hắng của Đợi sư, cũng vừa hết ngày, Phạng biết ý khép cửa đợi thầy dặn, nhìn quanh một gian la liệt đồ quà, thở dài bảo con xem lựa mà làm, ta đi nghỉ.
Phạng dạ ran, sung sướng nhìn thầy đi khuất vào dãy nhà hạ, xoa tay bắt đầu xử lý núi tài sản, cái nào của thầy, cái nào hay là của mình.
Nhà hạ, Đợi sư phụ ung dung thưởng trà, ngoài trời bắt đầu nổi lên những đợt gió lạnh, bóng tối tràn vào từng ngõ ngách, chỉ còn bập bềnh lửa từ cặp đèn lạp, và nhấp nháy sáng của chiếc tivi 99 inch phát hình camera.

Không hiểu sao khi nhìn mưa rơi trên một vạt ngói cũ, ta lại nhớ đến đôi câu của một giang hồ:''Tố như vẫn khóc đêm trườ...
15/10/2025

Không hiểu sao khi nhìn mưa rơi trên một vạt ngói cũ, ta lại nhớ đến đôi câu của một giang hồ:
''Tố như vẫn khóc đêm trường
Khi kiều còn đứng bên đường Nguyên Du''

12/10/2025

Đợi sư phụ nhân mùa trăng, bèn xuống phố chơi, tất nhiên vì là hàng đệ tử yêu quý, lại là hàng xóm với nhau, Phạng và Tạ bèn rước thầy về chia nhau ra mà cung phụng.
Hôm đó đến lượt Đợi sư ở lại nhà Phạng, hai thầy trò sau bữa quà sáng, mới ngồi thong thả châm trà nghe tiếng chim hót hoà theo tiếng ồn ào phố thị luồn qua hai lượt phố tràn vào sân. Nhà bên, có tiêng Tạ đang vật nài qua điện thoại cho một chắc là nữ nào đó.
- Em ăn sáng chưa, trời mưa đi đâu nhớ cẩn thận nhé, kẻo ướt anh thương.
- Em là báu vật của đời anh, kiếp này của anh dành hết cho em đấy...
Đại loại còn nhiều nữa, Đợi sư phụ trầm ngâm, nửa thương, nửa tiếc mới bảo Phạng.
- Con có biết một kiếp dài bao lâu không.
Phạng đang dỏng tai nghe bạn hót, mới giật mình, ú ớ thưa.
- Một kiếp hẳn là một đời từ khi sinh ra tới lúc mất đi thưa thầy.
Đợi sư lắc đầu cười bảo:
- Phía Tây có núi Tản, lớn hơn núi Tản thì có trập trùng đại sơn, có núi Phản tây phàn là cao nhất. Nếu giờ núi ấy mà trụi lủi, chỉ còn đá phiến trắng, lại cho con một chiếc khăn dệt bằng tơ nhện, cứ mỗi một giáp, con dùng khăn ấy, lau sạch ngọn núi lấy một lần sạch soi gương được, cứ như vậy cho khi đến khi ngọn núi ấy được mài bằng thành mặt đất, ấy là một tiểu kiếp.
Phạng giấu tay sau lựng, bấm đốt ngón tay tính toán thì con số thiên văn lắm, Đợi sư bảo, trên tiểu kiếp còn đại kiếp, vô lượng kiếp, tăng tỳ kiếp...
Phạng nghe xong lại nhớ đến lời Tạ vừa hoa ngôn, bèn không kìm được mà nói vọng sang:
- Bạn ơi, kiếp này coi như bỏ.

Tạ quán chủ đi như chạy sang nhà hớt hải hỏi, sư huynh dùng bữa chưa. Phạng mới dò xét nhìn nói chưa, đoạn Tạ bảo, đệ th...
11/07/2025

Tạ quán chủ đi như chạy sang nhà hớt hải hỏi, sư huynh dùng bữa chưa. Phạng mới dò xét nhìn nói chưa, đoạn Tạ bảo, đệ thấy huynh dạo này xuống sắc quá, da cứ vàng mà tóc không bồng bềnh đen mấy, vừa hay nhà có trăm trứng cút, mang sang biếu huynh ăn cho lại sức.
Phạng bất ngờ cảm động lắm, bởi ngày thường, đố ai xin được Tạ quán chủ cái gì, hay hôm nay hắn trúng số, mà trúng số cũng không đến mức hào phóng thế chứ, những trăm trứng kia mà. Tuy nhiên, tâm thì cảnh giác, miệng vẫn giả lả bảo đệ cứ vẽ chuyện, tay đón vội rổ trứng, thầm nghĩ đến món thịt kho trứng mà rạo rực.
Chuyện cứ êm ả đáng ngờ vậy, thì bẵng đi một hôm, hôm sau thấy Tạ quán chủ khả nghi lại hỏi túi rác nhà huynh đâu đệ đi đổ hộ, Phạng lấy làm bất ngờ rất lắm, định bụng đem chuyện đi hỏi Đợi sư phụ, xem người tài tình thế nào mà thay đổi được con người ấy vậy.
Nhân ngày rằm, giúp việc ngoài đình xong, thụ được ít oản, bèn nhớ đến chuyện tốt hôm nọ, tạt qua nhà Tạ quán chủ chơi, thì thấy giữa nhà bày ra to lắm một bức tranh sơn mài, tò mò đến gần vuốt sờ thì gồ ghề nhiều cảm giác chân thực, và óng ánh điểm từng vệt vỏ trứng. Bên trong, tiếng Tạ đang thưa bẩm với Đợi sư, rằng để hoàn thành tranh này, bước cẩn trứng thì thật là tâm huyết lắm.

Có một ông sư già đạo cao đức trọng trụ trì một tu viện lớn khi ốm nặng gọi tay để tử cưng nhất đến hỏi “sau khi thầy ch...
13/04/2025

Có một ông sư già đạo cao đức trọng trụ trì một tu viện lớn khi ốm nặng gọi tay để tử cưng nhất đến hỏi “sau khi thầy chết các con sẽ làm gì?” vị đệ tử trả lời “con không biết” ông sư già lại gặng hỏi, vị đệ tử tát thầy một cái rồi bảo “nằm yên mà ngủ đi hỏi ngu lắm” vị sư già yên tâm mà tịch diệt cõi niết bàn.

Phải tuyệt vọng cỡ nào, thì Phạng mới nghe lời tạ quán chủ, đem hết những chum vò quý, vốn chỉ để nhưỡng tửu, dùng để tà...
23/03/2025

Phải tuyệt vọng cỡ nào, thì Phạng mới nghe lời tạ quán chủ, đem hết những chum vò quý, vốn chỉ để nhưỡng tửu, dùng để tàn bạo ngâm hoa Bưởi với rượu tăm đất Kim Sơn.
Hỡi uôi, một thứ danh chum, một thứ danh tửu, lại tầm thường đi ướp chặt ních một thứ thường hoa.
Bụng bảo dạ, nhưng khẩu hình lại tươi roi rói, nức nở khen hoa ai chọn mà khéo, mà thơm, dịu dàng mà đầy cái kiêu bạc của giống Bưởi xứ Sơn Nam ta.

Đợi sư phụ nở một nụ cười quỷ dị, đoạn bỏ lại thẻ tre vào ống, lễ tạ rồi quay sang nói với người học trò yêu.- con ra so...
26/02/2025

Đợi sư phụ nở một nụ cười quỷ dị, đoạn bỏ lại thẻ tre vào ống, lễ tạ rồi quay sang nói với người học trò yêu.
- con ra soạn lại lượt trà mới, ta có chuyện muốn nói.
Tạ quán chủ thấy bỗng dưng chợt lạnh sống lưng, lập cập đứng dậy đi ra hông nhà, dưới gốc thị to, nơi ấy có một bàn nhỏ, ba ghế, thường là chỗ thầy trò cùng nhau thư thả dùng trà.
Phạng quét sân gần đó thấy Tạ quán chủ động tác thiếu tự nhiên, nét bần thần hiện rõ, trời lạnh nhưng giọt bồ hôi to như hạt đậu trên gò má xanh xao, linh tính chuyện chẳng lành bèn cất chổi, đến bảo sư đệ ngồi đó, trà để ta châm cho.
Đợi sư phụ bước ra thì trà vừa được nước, ấm rót ra chén tống, chia đủ ba chén quân. Sau một lượt, sư phụ mới nhìn vào mắt người học trò nhẹ nhàng bảo.
- quẻ của con vừa bốc được, nếu nói tốt thì không hẳn, còn nói xấu, thì ta xem ra có vài phần cũng có thể cho là rõ.
Tạ run run tay làm rớt nước trà, Phạng phải vịn lại, đoạn ấn nhẹ huyệt nội quan, phải một chốc sư đệ mới bình tĩnh lại.
Đợi sư phụ nói tiếp:
….

Am vắng chẳng có khách tới thăm,Bên đèn văng vẳng tiếng thơ ngâm;Lão không theo lối đi vạch sẵn,Chỉ thuận theo đường của...
30/01/2025

Am vắng chẳng có khách tới thăm,
Bên đèn văng vẳng tiếng thơ ngâm;
Lão không theo lối đi vạch sẵn,
Chỉ thuận theo đường của gió trăng.
Xuân đến, lòng vui hơn một chút,
Đêm về, tiết khí vẫn lạnh căm.
Kìa băng đóng cả hoa mận trắng,
Trên tờ thư pháp của lão tăng.

Nhất Hưu Tông Thuần (一休宗純, Ikkyu Sojun)

Đồ ăn mà không có muối, thì mồm miệng nhạt nhẽo. Đời sống mà không có muối, thì nhân sinh lợt lạt.Phạng bán muối đến nay...
10/01/2025

Đồ ăn mà không có muối, thì mồm miệng nhạt nhẽo. Đời sống mà không có muối, thì nhân sinh lợt lạt.
Phạng bán muối đến nay là gần tám năm, không kể những đoạn đứt gãy hồi tràng an còn ở vũ lâm và la thành còn thi thoảng nổi lên vài toán lục lâm. Chợt nhận ra, càng bán, càng thấy mình nhạt nhẽo, trong khi muối thì cứ ứ lên ế đầy những chum vại.
Thôi thì nhân dịp cuối năm, Phạng lại cất tiếng rao, nức nở mong ai ghé qua tệ quán, mua cho một chum, mang đi cái sự mặn mà, để gia giảm cho đời sống thêm nhiều phần thú vị.
Cồn cào đói lục bút viết mấy dòng xin kính thưa.

Phạng đi biển về, vừa mới xuống đầu ngõ, húng hắng ho thì Tạ quán chủ ở trong nhà lao ra ôm chầm lấy, nức nở - Huynh đi ...
27/07/2024

Phạng đi biển về, vừa mới xuống đầu ngõ, húng hắng ho thì Tạ quán chủ ở trong nhà lao ra ôm chầm lấy, nức nở - Huynh đi đâu cả tuần trăng, làm đệ ra ngóng vào trông.
Giật mình nghi ngờ, bởi ngữ này giỏi ăn chực, sao lại tình cảm vậy. Tất nhiên Phạng không nói ra, nhưng cũng có âm thầm đề phòng, đợi Tạ hết sụt sùi, mới mở khoá cửa, kéo tay, dắt vào sân, phân chủ khách ngồi đâu vào đấy rồi mới ân cần trìu mến nhìn hỏi.
- Cớ làm sao chú lại mong ta như vậy, tưởng hàng xóm bao năm, học chung một thầy, ngày thường tuy có thân nhưng không đến mức ta đi có vài ngày mà chú lại ra nông nỗi thế, thím đâu?
Tạ quán chủ ngẹn ngào mà rằng:
- Huynh đi vắng, đệ ban đầu cũng cho rằng là chuyện thường, tính đệ hay trà, tuy không biết pha nhưng chắc người nhà lo được.
Nhưng hỡi ôi, bạn gái đệ, cái tay đó giỏi buôn khéo bán, đệ có nhờ pha dùm ấm trà, lại tự nhận mình giỏi, bảo chàng yên tâm, để thiếp.
Huynh biết không, cả tuần trăng đệ uống cái thứ nước luộc trà, nó nhờ nhợ thơm, nhừa nhựa đặc, mà nào dám kêu, vẫn bấm bụng khen ngon và ung dung giả vờ như tiên ông vậy. Đệ mong huynh về từng ngày.
Đoạn chừng muốn chứng minh, Tạ về nhà mang ấm sang, rót cho Phạng một bát, rồi giật lùi về sau, tay nắm chặt gấu áo, mời huynh.

Address

Số 1 Ngõ 142 Phố Nguyễn Đình Hoàn, Q. Cầu Giấy
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phạng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Phạng:

Share