20/11/2025
Sáng mồng một, lại nhân ngày nhà giáo, tinh mơ đã thấy ngõ vào nhà Đợi sư phụ sạch sẽ, đám lá ngày thường phải quá trưa mới được dọn nay đã vun gọn lại thành từng đống, hun lửa tí tách cháy mang theo khói quyện lên luồn vào tán tre, chỉ vậy thôi mà cảnh sắc lại có phần thần tiên.
Phạng nhà gần nên sáng đã sửa lễ lên tạ thầy từ sớm, sau tuần trà thì xin phép ra cửa để đón khách hộ, những năm vào dịp này, khách thập phương về đông lắm, xe to xe nhỏ, nam phụ lão ấu đủ cả.
Trong đám khách thăm có một vị nọ, ăn mặc giản dị có phần lam lũ, quà cáp cồng kềnh là một cặp gà sống, lúc chuyền tay cho Phạng cứ dặn là phải nhốt riêng, để bọn khỏi đá nhau, gà ăn ngô, nuôi riêng để biếu.
Còn có một vị, nhìn là biết làm lớn, cả người thơm phức nước hoa, thơm át cả cái lẵng hoa cầu kì mà trợ lý vị này xách theo, lại còn chu đáo dúi vào tay Phạng một chiếc phong bao mà chỉ vuốt qua đã biết là dầy, bảo vất vả cho sư đệ quá.
Còn có...
Còn có...
Trên nhà thấy tiếng dặng hắng của Đợi sư, cũng vừa hết ngày, Phạng biết ý khép cửa đợi thầy dặn, nhìn quanh một gian la liệt đồ quà, thở dài bảo con xem lựa mà làm, ta đi nghỉ.
Phạng dạ ran, sung sướng nhìn thầy đi khuất vào dãy nhà hạ, xoa tay bắt đầu xử lý núi tài sản, cái nào của thầy, cái nào hay là của mình.
Nhà hạ, Đợi sư phụ ung dung thưởng trà, ngoài trời bắt đầu nổi lên những đợt gió lạnh, bóng tối tràn vào từng ngõ ngách, chỉ còn bập bềnh lửa từ cặp đèn lạp, và nhấp nháy sáng của chiếc tivi 99 inch phát hình camera.