26/05/2026
Chặng đường hành nghề kiến trúc, bạn có từng dõi theo cảm xúc của mình chưa
Hồi mới ra nghề, đuổi kiến thức. Mở sách ra cũng được, gặp người trong nghề cũng được, miễn là biết thêm. Cảm giác mình đang thiếu một cái gì đó mà chưa rõ là thiếu cái gì.
Rồi đuổi tiền. Có đơn nào nhận đơn ấy. Tối về nằm đếm lại trong đầu, vẫn thấy mình nghèo.
Có lúc đuổi quy mô. Tuyển thêm người. Thuê thêm phòng. In name card có chức danh dài hơn. Đứng giữa văn phòng đầy người mà tự hỏi mình đang đứng đâu.
Có lúc đuổi danh tiếng. Hỏi nhỏ những anh em đi trước về cách họ được ghi nhận. Họ chỉ cười.
Có lúc đuổi sự tối ưu. Đo đo đếm đếm mọi thứ thành ra số. Cuối tháng nhìn các con số tròn trĩnh, vẫn thấy có gì đó không tròn ở trong người.
Mấy năm gần đây, hình như đuổi sự bình an. Mà bình an cũng chẳng phải là thứ đuổi được. Có khi chỉ là đến tuổi, các thứ khác tự rơi ra dần thôi.
Mười hai năm, chẳng dài chẳng ngắn, đủ để một cá thể bất thường thấy mình thay đổi đi nhiều trong cái nghề phức tạp này. Nghề mà bước vào đơn giản, mở riêng cũng dễ, mà giữ và phát triển cùng nó thì khó vô cùng.
Lên xuống đủ kiểu, mà có một thứ ở mọi giai đoạn đều giống nhau. Cái cảm giác mỗi sáng đến văn phòng vẫn còn muốn biết hôm nay mình sẽ làm điều gì cho ai, để đổi lấy sự công nhận.
Lạ một điều, càng làm lâu, càng không cần nhiều người công nhận. Hồi đầu muốn cả thế giới gật đầu. Bây giờ vài người mình quý nói một câu tử tế, hay là người lạ trên Google Map nhận ra ý đồ của mình, là đủ vui cả buổi.
Còn ngày mai sẽ lại đuổi theo thứ gì, có thật là bình an không, hay chỉ vẫn đang ở chặng nghỉ giữa hai cuộc đuổi bắt