KTS.Vũ Hùng Cường

KTS.Vũ Hùng Cường Tư vấn giải pháp công năng khoa học - Thiết kế phong cách sống tổng thể trong kiến trúc - nội thất !

BIỆT THỰ MỚI TINH, VÌ SAO TÔI VẪN ĐỀ NGHỊ ĐẬP GẦN HẾT⁉️Đây là một căn biệt thự mới trong khu đô thị tại Bắc Ninh mà tôi ...
02/08/2026

BIỆT THỰ MỚI TINH, VÌ SAO TÔI VẪN ĐỀ NGHỊ ĐẬP GẦN HẾT⁉️

Đây là một căn biệt thự mới trong khu đô thị tại Bắc Ninh mà tôi đang triển khai thiết kế. Ban đầu, anh chị chủ nhà chỉ có nhu cầu làm nội thất, muốn giữ nguyên mặt bằng đã có và hạn chế tối đa việc đập phá.

Tôi hiểu suy nghĩ đó. Nhà vừa mua, mọi thứ còn mới. Sửa lại nhiều sẽ phát sinh thêm chi phí, kéo dài thời gian hoàn thiện và phải tháo dỡ những hạng mục vừa xây xong. Hơn nữa, căn biệt thự đã được chủ đầu tư thuê đơn vị thiết kế từ trước nên anh chị tin rằng phần công năng chắc hẳn cũng đã được nghiên cứu tương đối kỹ.

Nhưng sau khi xem mặt bằng hiện trạng và đối chiếu với nhu cầu sinh hoạt thực tế của gia đình, tôi lại đề nghị tổ chức lại gần như toàn bộ.

Buổi trình bày đầu tiên, anh chị chưa thể đồng ý ngay. Chủ nhà nói khá thật:

“Phương án Cường đưa ra quá mới so với tư duy của mình. Vợ chồng mình còn hơi sốc vì gần như mọi thứ đều thay đổi.”

Điều đó cũng dễ hiểu. Để chấp nhận phương án này, anh chị phải đồng ý sửa khá nhiều trong một căn nhà còn mới. Hai bên đã phải trao đổi thêm nhiều lần. Tôi không chỉ trình bày bản vẽ mà đặt ra những tình huống sử dụng cụ thể: khi nhà có khách, lúc cả gia đình ăn cơm, khi người giúp việc nấu nướng hoặc khi nhiều thành viên cùng lên xuống các tầng.

Vấn đề lớn nhất nằm ở tầng 1.

Mặt bằng cũ có đủ phòng khách, bếp, phòng ăn, gara, thang máy, thang bộ và vệ sinh. Tuy nhiên, từ cửa chính muốn lên tầng, người trong nhà phải đi ngang qua phòng khách. Muốn vào khu bếp cũng phải đi sâu qua gần như toàn bộ tầng. Phòng khách, phòng ăn, sảnh thang và bếp chưa được phân chia rõ nên các luồng di chuyển rất dễ cắt ngang nhau.

Với một gia đình có bốn người con và một người giúp việc, phòng khách có thể nhanh chóng trở thành lối đi chung, khu ăn uống thường xuyên có người đi ngang, còn việc di chuyển giữa cửa chính, bếp và sảnh thang sẽ khá lộn xộn vào những thời điểm cả nhà cùng sinh hoạt.

Trong phương án mới, tôi tổ chức lại tầng 1 thành những khu rõ ràng hơn. Tiền sảnh và không gian tiếp khách được đặt về một phía; khu ăn uống và bếp nằm ở phía còn lại; sảnh thang máy nằm giữa để kết nối toàn bộ không gian.

Nhờ vậy, người trong nhà có thể lên xuống các tầng mà không phải đi xuyên qua phòng khách hay cắt ngang bàn ăn. Khi có khách, các hoạt động sinh hoạt phía trong cũng giữ được sự riêng tư hơn.

Một thay đổi quan trọng khác là khu vực thang bộ. Tôi đề nghị bỏ thang hiện trạng từ tầng 1 lên tầng lửng, tận dụng phần diện tích cũ để bố trí kho và vệ sinh. Phòng vệ sinh được đưa vào khu vực sảnh thang, tránh việc từ phòng khách hoặc bàn ăn nhìn trực tiếp thấy cửa.

Thang mới được đưa ra phía ngoài sảnh thang, vừa giải quyết việc đi lại, vừa trở thành một phần của khoảng thông tầng lớn giữa phòng khách và tiền sảnh.

Khu bếp cũng được chia thành bếp khô và bếp ướt. Bếp khô kết nối với hai khu vực bàn ăn, dùng để chuẩn bị đồ uống, đồ ăn nhẹ và phục vụ những nhu cầu hằng ngày. Bếp ướt được tách riêng, liên hệ trực tiếp với kho, sân ướt và khu bếp phụ.

Cách tổ chức này phù hợp hơn với thói quen nấu ăn của nhiều gia đình Việt. Những món chiên, xào, kho, mắm hoặc sử dụng nhiều gia vị thường tạo ra khá nhiều mùi, dầu mỡ và đồ dùng trong lúc chuẩn bị. Tách bếp ướt giúp hạn chế những ảnh hưởng đó lan sang khu tiếp khách và bàn ăn.

Các tầng phía trên cũng được tổ chức lại theo đúng cấu trúc gia đình: tầng lửng dành cho phòng trà và người giúp việc; tầng 2 là không gian riêng của hai vợ chồng; tầng 3 dành cho các con, với từng phòng được bố trí theo số người, độ tuổi và nhu cầu sử dụng thực tế.

Nhiều người quen vẫn hỏi tôi vì sao nhận một căn nhà mới mà lại đề nghị “đập gần hết” để làm lại. Có phải do cái tôi của người thiết kế, hay sửa càng nhiều thì đơn vị thiết kế càng có lợi?

Thực tế không phải như vậy. Những phần hiện trạng đang tốt thì chẳng có lý do gì phải phá. Nhưng giữ lại hay sửa bao nhiêu phải dựa trên chất lượng mặt bằng và cách gia đình sẽ sử dụng căn nhà, chứ không thể chỉ vì công trình còn mới.

Mặt bằng điển hình của một dự án phải phục vụ việc xây hàng loạt và bán cho nhiều nhóm khách hàng khác nhau. Nó có thể phù hợp để bàn giao, nhưng chưa chắc đã phù hợp để một gia đình cụ thể sống lâu dài.

Ở bài tiếp theo, tôi sẽ chia sẻ phần thiết kế 3D của các không gian chính để mọi người nhìn rõ hơn cách phương án mặt bằng này được phát triển thành không gian nội thất thực tế.

Địa điểm: KĐT Mạnh Đức, Bắc Ninh
Hạng mục: Cải tạo mặt tiền – thiết kế nội thất biệt thự
Thiết kế: KTS Vũ Hùng Cường & cộng sự

ĐIỀU GÌ ĐANG KHIẾN CHẤT XÁM KIẾN TRÚC SƯ BỊ ĐỊNH GIÁ QUÁ RẺ⁉️ ( PHẦN TIẾP THEO VÀ HẾT)Ở phần trước, tôi đã nói đến ba ng...
26/07/2026

ĐIỀU GÌ ĐANG KHIẾN CHẤT XÁM KIẾN TRÚC SƯ BỊ ĐỊNH GIÁ QUÁ RẺ⁉️ ( PHẦN TIẾP THEO VÀ HẾT)

Ở phần trước, tôi đã nói đến ba nguyên nhân mang tính hệ thống: giá trị của thiết kế rất khó nhìn thấy ngay từ đầu, mô hình Design & Build bị sử dụng như một cách lấy thiết kế làm bước đệm cho thi công, và áp lực cung – cầu khiến nhiều đơn vị gần như chỉ còn biết cạnh tranh bằng giá.
Sau bài viết đó, khá nhiều anh em trong nghề đã để lại bình luận và bổ sung thêm những góc nhìn đáng suy nghĩ.
Hôm nay những nguyên nhân tiếp theo sẽ là những nội dung “gần gũi” hơn

4. NỀN KINH TẾ VÀ ĐỜI SỐNG NHÂN DÂN QUA CÁC GIAI ĐOẠN

Đây là điều nhiều người đều biết, nhưng ít khi nhìn lại trong cả một quá trình dài.
Trong những thập niên 1980–1990, đời sống của phần đông người dân Việt Nam còn rất khó khăn. Với nhiều gia đình, ngôi nhà trước hết chỉ cần chắc chắn, không dột và đủ chỗ sinh hoạt. Khi cái ăn, cái mặc vẫn là vấn đề lớn thì nhu cầu về thẩm mỹ, tổ chức không gian hay chất lượng sống chưa thể được đặt lên hàng đầu.
Ở nông thôn, nhà cửa phần lớn được xây theo kinh nghiệm truyền thống. Ở thành thị, việc xây nhà cũng chủ yếu dựa vào đội thợ hoặc một người cai thầu quen biết. Kiến trúc sư, nếu có tham gia, nhiều khi chỉ được hiểu là người vẽ một bộ hồ sơ để công trình có thể triển khai.
Bước sang những năm 1990 và 2000, nền kinh tế bắt đầu thay đổi, nhưng nhận thức về giá trị của thiết kế không thể thay đổi ngay trong một thời gian ngắn.
Từ những năm 2000 đến khoảng 2020, các doanh nghiệp lớn về bất động sản và xây dựng phát triển mạnh, làm thay đổi đáng kể bộ mặt đô thị và thị trường nhà ở. Một bộ phận người dân bắt đầu có điều kiện đầu tư nhiều hơn cho ngôi nhà của mình.
Chỉ có điều, thị trường khi ấy phần lớn vẫn được dẫn dắt bởi chủ đầu tư, nhà thầu và các đơn vị cung cấp địa ốc . Khái niệm về một dịch vụ thiết kế độc lập, có tiêu chuẩn và có giá trị riêng vẫn chưa thật sự rõ ràng.
Nhiều người muốn có một ngôi nhà “sang”, nhưng cách hiểu về cái “sang” thường vẫn nằm ở diện tích lớn, vật liệu đắt tiền, nhiều chi tiết trang trí hoặc những thứ có thể nhìn thấy ngay.
Những năm gần đây, thế hệ khách hàng tiếp theo trẻ hơn, họ đã bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến trải nghiệm sống, thẩm mỹ cá nhân và sự phù hợp của không gian với chính bản thân mình . Một số kiến trúc sư và công ty có uy tín cũng đã có thể đưa mức phí thiết kế lên cao hơn so với mặt bằng chung.
Nhưng xét trên toàn thị trường, đây vẫn là một quá trình mới bắt đầu.
Nghề thiết kế nhà ở tại Việt Nam phát triển khá nhanh về số lượng người làm và số lượng sản phẩm được đưa ra thị trường, nhưng nhận thức xã hội về giá trị thật của thiết kế chưa chắc đã phát triển với cùng một tốc độ.

5. CHẤT LƯỢNG CỦA NGƯỜI LÀM NGHỀ CHƯA ĐỦ CAO VÀ ĐỒNG ĐỀU

Đây có lẽ là nguyên nhân nhạy cảm nhất, vì nói về chất lượng của cộng đồng làm nghề rất dễ bị hiểu thành đứng ngoài để phán xét.
Bản thân tôi không đứng ngoài câu chuyện này.
Tôi từng hỏi khá nhiều anh em thiết kế, cả già lẫn trẻ hơn tôi :
“Bạn có biết tại sao mình không thể lấy được mức phí thiết kế cao hơn không?”
Câu trả lời thường xoay quanh việc khách hàng chưa hiểu nghề, thị trường cạnh tranh, đơn vị khác nhận giá quá thấp hoặc chủ đầu tư ép giá.
Những điều đó đều đúng.
Nhưng còn một khả năng khác mà chúng ta ít muốn nhắc tới: sản phẩm mình làm ra có thể vẫn chưa đủ tốt để thuyết phục khách hàng trả một mức phí cao hơn.
Khoảng cách giữa đào tạo và thực tế hành nghề hiện nay vẫn còn khá lớn.
Trong năm năm đại học, sinh viên ngành thiết kế kiến trúc hoặc nội thất dành nhiều thời gian cho các đồ án công cộng, quy hoạch hoặc những công trình có quy mô lớn. Những đồ án ấy tất nhiên có giá trị riêng nhưng được mấy người sau khi ra trường sẽ được thiết kế ngay bảo tàng hay nhà văn hóa ???
Còn với loại hình nhà ở dân dụng - loại công trình mà hầu hết sinh viên sẽ trực tiếp làm sau khi ra trường, lại chưa được nghiên cứu đủ sâu về hành vi sống, cấu tạo, vật liệu, thiết bị, ngân sách và khả năng vận hành thực tế.
Vì vậy, khi bước vào các công ty thiết kế, phần lớn người trẻ đều phải học lại...từ đầu.
Doanh nghiệp thì trước hết phải tồn tại, nên không phải nơi nào cũng có đủ thời gian, nhân lực và chi phí để đào tạo một kiến trúc sư từ đầu một cách bài bản.
Trong mô hình Design & Build đang phổ biến, nhân sự thiết kế thường phải phục vụ một mục tiêu duy nhất : tạo ra phương án thiết kế đủ nhanh, đủ đẹp và “tạm thời” thuyết phục khách hàng để bước sang phần thi công – là giai đoạn mà hầu như mọi công ty thiết kế đều hướng tới.
Nhân sự thiết kế vì thế dễ bị cuốn vào cuộc đua nâng cao kỹ năng sử dụng phần mềm như : dựng hình, render và triển khai hồ sơ..vv.. Đây đều là những kỹ năng cần thiết, nhưng chưa phải toàn bộ năng lực của một kiến trúc sư.
Những khả năng quan trọng hơn như tổ chức không gian, tư duy tạo hình, kiểm soát ngân sách, phối hợp các bộ môn kỹ thuật và dự đoán rủi ro khi công trình được đưa vào sử dụng lại cần nhiều năm va chạm thực tế mới có thể hình thành.
Ở góc độ doanh nghiệp, họ cũng không nhất thiết cần một kiến trúc sư có tư duy độc lập. Trong nhiều trường hợp, họ chỉ cần một nhân sự có thể thực hiện tốt một phần công việc trong quy trình sản xuất hồ sơ.
Có lẽ vì vậy mà sau vài năm đi làm, không ít anh em tự gọi mình là “họa nô”. Cách gọi nghe có vẻ vui, nhưng cũng phản ánh khá đúng tâm trạng của nhiều người trẻ trong nghề.
Bản thân tôi cũng từng có những giai đoạn nghĩ rằng mình đang làm thiết kế, nhưng nhìn lại thì phần lớn thời gian chỉ là chạy theo tiến độ, sửa phương án và hoàn thành hồ sơ đúng hạn.
Có những sai lầm phải đến khi công trình được đưa vào sử dụng, mình mới nhận ra rằng một bản vẽ đẹp chưa chắc đã tạo ra một không gian sống tốt.
Giá trị thật của kiến trúc sư không chỉ nằm ở hình ảnh 3D hay số lượng bản vẽ. Nó nằm ở khả năng hiểu cách con người sẽ sống trong không gian ấy, tổ chức công năng, lựa chọn thiết bị, kiểm soát vật liệu và ngân sách, xử lý xung đột kỹ thuật và nhìn ra những vấn đề có thể xảy ra từ trước.
Nhưng khi nhiều người làm nghề trưởng thành chủ yếu trong quy trình sản xuất hồ sơ, đến lúc mở công ty, họ rất dễ tiếp tục lặp lại đúng cách làm mà mình từng trải qua.
Doanh nghiệp dùng thiết kế làm bước đệm cho thi công nên không muốn đầu tư nhiều vào chất lượng thiết kế. Không có đầu tư thì cũng khó có ngân sách và thời gian để đào tạo nhân sự. Sản phẩm làm ra chưa đủ tốt khiến khách hàng không thấy lý do phải trả phí cao. Các công ty lại tiếp tục giảm giá để lấy việc.
Giá thấp tạo ra chất lượng thấp, rồi chất lượng thấp lại tiếp tục hợp thức hóa mức giá thấp.
Một vòng lặp cứ thế hình thành.

6. CHI PHÍ THẬT SỰ PHÍA SAU MỘT BỘ HỒ SƠ THIẾT KẾ?

Khi nhận bàn giao thiết kế, khách hàng thường nhìn thấy một số hình ảnh phối cảnh, vài tập bản vẽ . Khi bước vào thi công, họ tiếp tục nhìn thấy những hình ảnh ngoài công trường được cập nhật theo từng giai đoạn.
Nhưng phía sau một bộ hồ sơ là rất nhiều giờ khảo sát, trao đổi, nghiên cứu phương án, chỉnh sửa, triển khai kiến trúc, nội thất, kỹ thuật, dự toán, lựa chọn vật liệu, phối hợp với nhà thầu và xử lý những thay đổi trong quá trình thi công ..vân vân và mây mây …
Một dự án có thể bao gồm hàng trăm đầu việc lớn nhỏ. Chỉ cần một số công việc không được làm đến nơi đến chốn, vấn đề sẽ xuất hiện ở công trường.
Ngoài thời gian làm việc còn có chi phí nhân sự, thiết bị, văn phòng, thuế, phần mềm và toàn bộ hệ thống vận hành của doanh nghiệp.
Câu chuyện bản quyền phần mềm đang khiến cộng đồng thiết kế quan tâm gần đây là một ví dụ khá rõ. Trong nhiều năm, một bộ phận cá nhân và doanh nghiệp đã quen sử dụng phần mềm không có bản quyền. Khi các yêu cầu về thuế, tính minh bạch của đầu vào doanh thu và mọi bản quyền ngày càng chặt chẽ hơn, một văn phòng muốn hoạt động nghiêm túc buộc phải bỏ ra một khoản đầu tư không hề nhỏ .
Tất nhiên, khách hàng không có nghĩa vụ phải quan tâm doanh nghiệp đang trả bao nhiêu tiền cho phần mềm, văn phòng hay nhân sự.
Điều họ cần quan tâm là khi những chi phí cần thiết ấy bị cắt bỏ, chất lượng công việc sẽ bị ảnh hưởng như thế nào.
Phương án có thể được nghiên cứu ít hơn. Hồ sơ có thể xuất hiện nhiều lỗi phối hợp hơn. Nhân sự phải chạy quá nhiều dự án nên không còn đủ thời gian để kiểm tra. Những việc đáng lẽ phải giải quyết trên bản vẽ sẽ được chuyển sang công trường.
Cuối cùng, chủ nhà có thể phải trả phần chi phí còn thiếu bằng những khoản phát sinh, thời gian xử lý, sự mệt mỏi và những bất tiện kéo dài trong quá trình sử dụng.
Mức phí thiết kế thấp trong nhiều năm qua vẫn có thể tồn tại bởi rất nhiều chi phí chưa được tính đúng.
Nhân sự làm thêm nhưng không được trả đủ. Phương án bị chỉnh sửa không giới hạn nhưng không tính thêm phí. Chủ doanh nghiệp làm từ tư vấn, thiết kế, quản lý đến xử lý công trường nhưng không tính công của chính mình. Nhân sự trẻ nhận lương thấp và phải chạy quá nhiều dự án cùng lúc.
Khách hàng nhìn thấy một bộ hồ sơ có giá rẻ. Phần còn thiếu được trả bằng thời gian nghiên cứu bị cắt giảm, bằng sức lao động của nhân sự và bằng những rủi ro được chuyển sang quá trình thi công.
Vấn đề không chỉ là tại sao thiết kế lại rẻ, mà còn là mức giá ấy đang được duy trì bằng cách nào và cuối cùng ai sẽ phải trả phần chi phí còn thiếu.
7. Người làm nghề chưa biết định giá phần chất xám của chính mình
Rất nhiều văn phòng được mở ra bởi những kiến trúc sư có chuyên môn tốt và làm nghề nghiêm túc.
Nhưng biết thiết kế không đồng nghĩa với biết vận hành một doanh nghiệp thiết kế. Đây cũng là bài học mà bản thân tôi từng phải trả giá mới hiểu được.
Không ít kiến trúc sư đưa ra đơn giá bằng cách nhìn sang công ty khác hoặc dựa vào mặt bằng chung của thị trường. Chính họ cũng chưa biết rõ một dự án cần bao nhiêu giờ làm việc, bao nhiêu nhân sự, bao nhiêu lần chỉnh sửa và bao nhiêu chi phí quản lý.
Nhiều hợp đồng không quy định rõ số lượng phương án, phạm vi công việc, trách nhiệm của mỗi bên hay chi phí cho những yêu cầu phát sinh.
Khi khách hàng đề nghị sửa thêm, người thiết kế thường chấp nhận vì muốn giữ khách hoặc sợ mất hợp đồng. Những yêu cầu nhỏ dần trở thành một khối lượng công việc rất lớn, nhưng giá trị hợp đồng gần như không thay đổi.
Đến cuối dự án, công việc có thể đã tăng gấp đôi trong khi doanh thu vẫn giữ nguyên.
Người làm nghề cũng thường nói với khách hàng rất nhiều về ý tưởng, phong cách và ngôn ngữ thiết kế.
Những điều ấy không sai, nhưng phần lớn khách hàng lại quan tâm đến những vấn đề cụ thể hơn: phương án này giúp gia đình họ sống thuận tiện hơn thế nào, tiết kiệm được khoản nào, tránh được rủi ro gì và tại sao họ nên chọn kiến trúc sư này thay vì một đơn vị khác.
Khi không thể diễn giải giá trị bằng một ngôn ngữ khách hàng có thể hiểu, người kiến trúc sư cuối cùng lại quay về bán những thứ dễ đếm nhất: số lượng phối cảnh, số lượng bản vẽ và đơn giá trên một mét vuông.
Phần chất xám lúc ấy được định giá gần giống một loại vật tư. Có diện tích, có đơn giá, nhân hai con số với nhau là ra giá trị hợp đồng.
Trong khi điều quan trọng hơn là phương án ấy giúp khách hàng tránh được những sai lầm gì, tiết kiệm được bao nhiêu và tạo ra chất lượng sống ra sao thì lại rất khó nhìn thấy trong một bảng báo giá.
“Bán bản vẽ thay vì bán giá trị” vì thế không phải nguyên nhân gốc. Nó là hệ quả của việc người làm nghề chưa biết quản trị, chưa biết định giá và chưa biến phần chất xám của mình thành những lợi ích đủ rõ để khách hàng nhìn thấy.
Bản thân kiến trúc sư còn chưa biết chính xác mình đang bán điều gì thì cũng khó yêu cầu khách hàng phải tự hiểu và chấp nhận một mức giá cao hơn.
Qua hai phần bài viết, tôi đã đưa ra bảy nguyên nhân khiến chất xám của người làm nghề thiết kế vẫn đang bị định giá thấp. Có nguyên nhân đến từ lịch sử thị trường, mô hình kinh doanh, áp lực cạnh tranh và nhận thức của khách hàng. Cũng có những nguyên nhân nằm ngay trong chính người làm nghề.
Vì vậy, điều cần thay đổi có lẽ không chỉ là đơn giá thiết kế. Mà là chất lượng sản phẩm thiết kế thật sự , cách vận hành và tư duy của người làm nghề nhìn nhận giá trị của chính mình ,việc chỉ yêu cầu khách hàng phải tôn trọng chất xám sẽ khó tạo ra một thay đổi thực sự.
Theo các anh chị, phí thiết kế thấp hiện nay chủ yếu vì khách hàng chưa hiểu nghề, hay vì chính người làm nghề vẫn chưa chứng minh được giá trị của mình?
Rất mong được nghe thêm những góc nhìn khác dưới bình luận.

Hà Nội, 26/07/2026
KTS. Vũ Hùng Cường

ĐIỀU GÌ ĐANG KHIẾN CHẤT XÁM KIẾN TRÚC SƯ BỊ ĐỊNH GIÁ QUÁ RẺ ⁉️ (PHẦN 1)Mấy hôm trước lướt mạng, tôi thấy có đơn vị chạy ...
19/07/2026

ĐIỀU GÌ ĐANG KHIẾN CHẤT XÁM KIẾN TRÚC SƯ BỊ ĐỊNH GIÁ QUÁ RẺ ⁉️ (PHẦN 1)

Mấy hôm trước lướt mạng, tôi thấy có đơn vị chạy quảng cáo diễn họa nội thất chỉ 40.000 đồng/m², thậm chí nhận thiết kế biệt thự khoảng một triệu đồng một tầng. Đến năm 2026, vẫn còn nhiều văn phòng nhận trọn bộ hồ sơ kiến trúc với đơn giá chỉ khoảng 150–200 nghìn đồng/m².

Thật ra thị trường nào cũng có nhiều phân khúc khác nhau và ngành thiết kế cũng vậy. Điều đáng nói là rất nhiều người trong nghề đã bắt đầu coi đó là một mức giá "hoàn toàn bình thường".

Để dễ hình dung, một mét vuông thiết kế giờ đôi khi chỉ tương đương giá của hai bát phở hoặc một ly cà phê phân khúc cao cấp ở Hà Nội. Người ta có thể tiêu hết số tiền ấy chỉ trong 15 phút, nhưng cũng chính đơn giá đó lại đang được dùng để định giá tư duy của một kiến trúc sư – người phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn, công năng và chất lượng sống của cả một ngôi nhà trong nhiều năm.

Với tôi, những con số ấy không chỉ nói về đơn giá của thiết kế thấp, mà còn phản ánh một vấn đề lớn hơn: chất xám của người làm nghề sáng tạo vẫn chưa được nhìn nhận đúng với giá trị mà nó tạo ra.

Vậy nguyên nhân do đâu mà chất xám của anh em thiết kế lại đang bị định giá thấp như thế?

Theo tôi, có ba nguyên nhân mang tính hệ thống đang góp phần tạo nên thực trạng này:

1. Giá trị thật của thiết kế không thể nhìn thấy ngay

Ở Việt Nam, phần lớn khách hàng tìm đến kiến trúc sư với mong muốn có một ngôi nhà hoàn thiện, chứ chưa thực sự nhận ra rằng họ đang đầu tư cho cách ngôi nhà ấy sẽ được tạo nên và cách gia đình mình sẽ sống trong đó suốt nhiều năm sau.

Một bộ sofa đẹp, một mảng đá trang trí cao cấp hay một món nội thất nhập khẩu đều có thể nhìn, chạm và đánh giá ngay lập tức. Nhưng một mặt bằng hợp lý, một giải pháp tổ chức không gian tốt hay một quyết định thiết kế giúp tiết kiệm hàng trăm triệu đồng trong quá trình thi công, hoặc nâng cao chất lượng sống về lâu dài... lại là những giá trị rất khó nhìn thấy ngay từ đầu.

Trong quá trình làm nghề, tôi từng gặp những khách hàng rất kỹ tính khi lựa chọn từng loại vật liệu, từng món nội thất, nhưng lại cân nhắc rất nhiều khi đầu tư cho giai đoạn ban đầu là nghiên cứu mặt bằng và tổ chức công năng.

Đến khi công trình hoàn thiện, dọn vào ở một thời gian, họ mới nhận ra vấn đề lớn không nằm ở vật liệu hay độ sang của đồ nội thất... mà nằm ở những quyết định về không gian đã được đưa ra từ những ngày đầu.

Thực tế thì phần lớn giá trị của thiết kế chỉ được cảm nhận sau khi đã sống trong ngôi nhà một thời gian dài.

Với tâm lý thông thường, khi chưa nhìn thấy giá trị một cách rõ ràng thì giá cả gần như sẽ trở thành tiêu chí đầu tiên, và cũng là tiêu chí đơn giản nhất để khách hàng lựa chọn giữa các đơn vị thiết kế.

2. Mặt trái của mô hình Design & Build khi bị biến tướng

Hiện nay, mô hình hoạt động chủ yếu của các công ty thiết kế kiến trúc và nội thất là Design & Build (D&B). Trên lý thuyết, đây là một mô hình rất tốt và đã chứng minh được hiệu quả ở nhiều quốc gia phát triển.

Bản chất của Design & Build là một gói dịch vụ tích hợp, từ ý tưởng ban đầu cho đến khi công trình được bàn giao. Ở các doanh nghiệp quốc tế vận hành đúng mô hình này, khách hàng ký một hợp đồng tổng thể ngay từ đầu. Trong đó, thiết kế là một mắt xích đặc biệt quan trọng của cả hệ thống, chứ không phải một hạng mục đem ra giảm giá để bù cho phần thi công.

Thiết kế lúc này không chỉ đưa ra ý tưởng, mà còn kiểm soát chi phí, tiến độ, rủi ro và tối ưu toàn bộ quá trình triển khai. Nói cách khác, khi bước vào thi công, phần lớn những quyết định quan trọng đã được giải quyết từ trước.

Và... điều đó khá khác với thực tế ở Việt Nam.

Ở nước ta, thiết kế nhiều khi không còn được xem là một sản phẩm có giá trị độc lập mà trở thành công cụ để chốt hợp đồng thi công. Bộ hồ sơ thiết kế dần biến thành bước đệm, hay đúng hơn là "mồi câu" cho hợp đồng phía sau. Từ đó xuất hiện đủ mọi hình thức giảm giá, chiết khấu, thậm chí miễn phí thiết kế.

"Thiết kế miễn phí" nghe có vẻ là một ưu đãi cho khách hàng. Nhưng trong nhiều trường hợp, đó cũng là lúc khách hàng bắt đầu mặc nhiên coi thiết kế không phải là một sản phẩm có giá trị độc lập, mà chỉ là một bước nhỏ trong quá trình làm việc với mô hình Design & Build.

Bởi khi kiến trúc sư tặng miễn phí thứ đáng giá nhất của mình, chúng ta cũng rất khó trách khách hàng nếu họ nghĩ rằng nó không đáng tiền.

Và tất nhiên, nói đi cũng phải nói lại, một phần nguyên nhân cũng bắt nguồn từ điều tôi vừa đề cập ở trên. Khi khách hàng chưa đủ niềm tin vào giá trị của thiết kế, họ cũng khó đặt trọn niềm tin để ký một hợp đồng D&B ngay từ đầu. Ngoại trừ một số doanh nghiệp đã xây dựng được uy tín và thương hiệu rõ ràng trên thị trường, phần lớn khách hàng vẫn có xu hướng tách riêng thiết kế và thi công. Chính vì vậy, không ít đơn vị mới phải nghĩ ra đủ cách giảm giá thiết kế chỉ để có cơ hội bước vào giai đoạn thi công.

Bản thân mô hình Design & Build không có lỗi.

Vấn đề nằm ở cách chúng ta đang sử dụng nó.

3. Áp lực từ cơn lốc cung – cầu

Số lượng trường đào tạo kiến trúc và nội thất tăng nhanh khiến mỗi năm thị trường có thêm rất nhiều người bước vào nghề thiết kế, trong khi nhu cầu không tăng tương ứng. Đồng thời, việc mở một văn phòng thiết kế ngày nay cũng dễ hơn rất nhiều.

Nhưng vấn đề không nằm ở việc có nhiều kiến trúc sư. Một thị trường phát triển luôn cần nhiều người làm nghề.

Vấn đề là nhiều đơn vị đang làm gần giống nhau. Khi khác biệt không đủ rõ, giá gần như trở thành thứ duy nhất để khách hàng đem ra so sánh.

Có lẽ anh em trong nghề đều từng gặp tình huống này: khách hàng cầm hai bộ hồ sơ của hai đơn vị khác nhau rồi chỉ hỏi đúng một câu:

"Sao bên kia rẻ hơn?"

Khi khách hàng không thể phân biệt một thiết kế được nghiên cứu kỹ lưỡng với một bộ hồ sơ chỉ nhằm mục đích triển khai nhanh, lựa chọn theo giá gần như trở thành điều tất yếu.

Và đó cũng là lý do nhiều văn phòng chọn giảm giá trước, thay vì đầu tư để tạo ra sự khác biệt.

Ba nguyên nhân trên là những áp lực mà gần như văn phòng nào cũng đang phải đối mặt.

Và ngoài 3 nguyên nhân mang tính hệ thống trên, còn những nguyên nhân nào khiến cho chất xám của anh em thiết kế đang rẻ mạt?

Tôi xin phép để dành câu chuyện đó cho phần sau.

Còn với các anh chị em đồng nghiệp (hay thậm chí là các quý khách hàng), trong ba nguyên nhân trên, đâu là điều đang tác động mạnh nhất đến nghề thiết kế hiện nay?

Hà Nội, 19/07/2026
KTS. Vũ Hùng Cường

CÔNG TY THIẾT KẾ TO HAY NHỎ, ĐÂU MỚI LÀ LỰA CHỌN ĐÚNG CHO KHÁCH HÀNG ⁉️Chuyện là hôm qua tôi gặp một anh bạn khách hàng ...
12/07/2026

CÔNG TY THIẾT KẾ TO HAY NHỎ, ĐÂU MỚI LÀ LỰA CHỌN ĐÚNG CHO KHÁCH HÀNG ⁉️

Chuyện là hôm qua tôi gặp một anh bạn khách hàng bằng tuổi. Bạn đã thuê một công ty thiết kế xong phần kiến trúc công trình và bây giờ có nhu cầu tìm một đơn vị khác thiết kế nội thất. Có lẽ với nhiều anh em đồng nghiệp, câu chuyện sẽ dừng lại ở việc nhận phần nội thất. Hồ sơ kiến trúc đã có thì... thôi, sờ vào làm gì cho mệt.

Nhưng tôi thì không.

Cuộc tư vấn rẽ sang một hướng khác, vì càng xem tôi càng thấy mặt bằng công năng và tổ chức giao thông của công trình gặp quá nhiều vấn đề, nếu không muốn nói là những vấn đề khá lớn.
Bản chất diện tích công trình không quá lớn, nhưng khách hàng lại đang cố "gò" nó thành một hình khối bề thế như một dinh thự. Kết quả là nhà xây sát mặt ngõ, bước một chân ra khỏi cửa là ra đường. Hình khối thiếu khoảng thở, giao thông bất hợp lý, rất nhiều không gian bị sử dụng không hiệu quả.

👉Vì thế, trước khi nói đến nội thất, tôi dành phần lớn thời gian để phân tích lại từ đầu câu chuyện kiến trúc. Tôi muốn anh bạn khách hàng hình dung được tầm quan trọng của công năng, bố cục và tổ chức giao thông trong ngôi nhà. Theo tôi, một hình khối kiến trúc đẹp hay một không gian nội thất ấn tượng chỉ là kết quả của rất nhiều quyết định đúng được đưa ra từ trước đó.

👉Sau nhiều giờ trao đổi, anh bạn khách hàng nói với tôi một câu khá thú vị:
"Tôi đã tham khảo hai, ba công ty rồi, có cả những công ty rất nổi tiếng. Nhưng chưa ai mở cho tôi một góc nhìn mới và sâu như bạn."
Điều làm tôi suy nghĩ không phải là lời khen ấy.
Mà là một câu hỏi khác.
Tại sao cùng một bài toán, khách hàng lại nhận được những cách tư vấn khác nhau đến vậy?

👉Càng nghĩ tôi càng thấy, cách một đơn vị thiết kế vận hành sẽ quyết định rất nhiều đến trải nghiệm của khách hàng.
Tôi từng làm ở cả những doanh nghiệp có bộ máy lớn lẫn những văn phòng rất nhỏ. Càng làm lâu tôi càng nhận ra, quy mô doanh nghiệp gần như không quyết định việc khách hàng có hài lòng hay không.
Một doanh nghiệp lớn có lợi thế về nhân lực, quy trình và khả năng triển khai những dự án phức tạp. Nhưng đổi lại, họ cũng phải nuôi một bộ máy rất lớn. Mỗi tháng là tiền lương, văn phòng, marketing, quản lý... Vì thế, doanh số gần như trở thành áp lực thường trực.
Trong khi đó, một studio nhỏ lại vận hành theo cách khác. Bộ máy gọn hơn, người tư vấn thường cũng là người trực tiếp thiết kế. Họ có nhiều thời gian hơn để ngồi cùng khách hàng, đào sâu vào từng bài toán và theo sát công trình.

Nhưng điều đó cũng không có nghĩa studio nhỏ luôn tốt hơn doanh nghiệp lớn. Cũng giống như việc công ty lớn không mặc nhiên đồng nghĩa với uy tín hơn. Mỗi mô hình đều có lợi thế riêng và phù hợp với những loại dự án khác nhau.

Những dự án quy mô lớn, nhiều bộ môn, yêu cầu hệ thống quản trị và quy trình pháp lý phức tạp sẽ phù hợp với doanh nghiệp lớn hơn. Ngược lại, những công trình nhà ở dân dụng hoặc các dự án tư nhân quy mô không quá lớn, cần nhiều sự đồng hành trực tiếp của kiến trúc sư lại có thể phù hợp hơn với những studio chuyên sâu.

👉Gần đây còn xuất hiện thêm một xu hướng khác là nhiều kiến trúc sư xây dựng thương hiệu cá nhân trước rồi mới thành lập doanh nghiệp. Nhưng cũng giống như quy mô công ty, thương hiệu cá nhân không phải là bảo chứng cho chất lượng.
Cuối cùng thì khách hàng không sống trong những video triệu view, những bài viết có hàng nghìn lượt chia sẻ hay một văn phòng thật hoành tráng. Họ sống trong chính ngôi nhà mà người thiết kế tạo ra.

Và đương nhiên, những phân tích trên cũng dành cho cả người đang viết bài này. 😊

👉Sau câu chuyện này, tôi nhận ra rằng điều khách hàng thực sự đang tìm kiếm chưa bao giờ là một công ty thật lớn hay một cái tên thật nổi tiếng. Thứ họ cần là một người thiết kế đủ năng lực để nhìn ra những vấn đề mà chính họ còn chưa nhận ra, đủ kinh nghiệm để đưa ra giải pháp phù hợp và đủ trách nhiệm để đồng hành với họ trong suốt quá trình xây dựng.

👉Bởi bản chất của nghề thiết kế không phải là bán một bộ hồ sơ. Mà là giải quyết những bài toán của cuộc sống thông qua không gian.
Một bộ hồ sơ đẹp có thể khiến khách hàng hài lòng trong ngày bàn giao. Nhưng chỉ một tư duy thiết kế đúng mới có thể khiến họ hài lòng sau nhiều năm sinh sống trong chính ngôi nhà ấy.

Có lẽ vì thế, trước khi đặt bút ký vào một hợp đồng thiết kế, tôi nghĩ khách hàng chỉ cần tự trả lời ba câu hỏi:
• Ai là người trực tiếp thiết kế cho mình?
• Họ có thật sự hiểu vấn đề của mình không?
• Và mình có đủ tin tưởng để đồng hành với họ trong suốt hành trình xây nên ngôi nhà hay không?
Nếu ba câu trả lời đều là "Có", thì quy mô công ty, số lượng nhân sự hay mức độ nổi tiếng lúc đó có lẽ chỉ còn là những yếu tố đứng sau.

Hà Nội, 10/07/2026
KTS. Vũ Hùng Cường

P/S: Tôi để ngay bên dưới bài viết phần mặt bằng của hồ sơ cũ và phương án xử lý sơ bộ mới để mọi người có thêm góc nhìn khách quan về câu chuyện này. (sẽ chi tiết thêm phần mặt bằng cụ thể trong các bài viết sau)

👅 GÓC TỰ NGẪM BẠN ĐANG Ở ĐÂU TRÊN CON ĐƯỜNG LÀM NGHỀ THIẾT KẾ ⁉️ (P2)Sau bài đăng hôm Chủ nhật, khá nhiều anh em nhắn ti...
08/07/2026

👅 GÓC TỰ NGẪM
BẠN ĐANG Ở ĐÂU TRÊN CON ĐƯỜNG LÀM NGHỀ THIẾT KẾ ⁉️ (P2)

Sau bài đăng hôm Chủ nhật, khá nhiều anh em nhắn tin cho tôi. Có bạn kể chuyện mở văn phòng, có bạn tâm sự đang tính bỏ nghề, rồi có một cậu em kiến trúc sư mới ra trường inbox hỏi một câu: "Anh ơi, làm thế nào để trở thành một kiến trúc sư giỏi?"
Đọc tin nhắn xong, tôi không trả lời ngay. Chợt nghĩ, nếu cách đây mười lăm năm bị hỏi câu đó thì có lẽ tôi sẽ đưa ra một đáp án hoàn toàn khác. Gần hai mươi năm đi qua đủ mọi vị trí trong nghề, làm lâu mới thấy nghề thiết kế này không chỉ có một cái ngưỡng. Vượt qua được ngưỡng này thì lại gặp ngay một ngưỡng khác.
👉Đầu tiên là ngưỡng thời gian. Đây gần như là chốt chặn mà ai làm nghề cũng phải gặp. Một ngày của anh em thiết kế vẫn chỉ có 24 tiếng, có thể làm nhanh hơn nhờ kinh nghiệm và cải thiện kĩ năng , nhưng anh em không thể ôm năm dự án cùng lúc mà chất lượng vẫn ngon lành được. Đến một lúc nào đó, cơ thể sẽ tự động lên tiếng trước muôn vàn áp lực.
Nhiều người nghĩ: vậy thì mở công ty thôi.
👉Đúng, và đó cũng là lúc anh em bước sang cái ngưỡng thứ hai : “Ngưỡng quản trị”.
Bước vào đây rồi, anh em không còn dành phần lớn thời gian để vọc vạch thiết kế nữa. Bắt đầu lo tuyển người, đào tạo, đi sửa lỗi bản vẽ cho nhân sự, xử lý khách hàng, họp hành, lo dòng tiền, trả lương, đóng bảo hiểm... đủ thứ việc không tên mà ngày ở trường kiến trúc chẳng ai dạy.
Nhiều hôm ngồi cả ngày, đến tối mịt mở máy tính lên mới giật mình thấy đã nhiều ngày nhiều tuần bản thân gần như không làm "nghề".
👉Rồi nếu vượt qua được giai đoạn đó, sẽ đến một cái ngưỡng khác mà thú thật là còn khó hơn : “Ngưỡng nhận thức nghề nghiệp”.
Đây là tư duy ít người nhắc đến, hoặc nhiều khi bị cuốn đi nên mình không biết nó tồn tại. Đã có thời điểm, tôi nhận ra trong ngành thiết kế này có một cái bẫy: làm nhiều chưa chắc đã giỏi nghề hơn , có khi chỉ là đang lặp lại chính mình.
Có một thời gian tôi nhận khá nhiều dự án khách sạn. Làm mãi rồi mới thấy mình cứ đang giải đi giải lại cùng một bài toán. Công trình nào nhìn qua cũng na ná nhau, càng làm càng thấy mọi thứ chỉ là một chuỗi hành động lặp lại. Mọi thứ gần như đều có thể chuẩn hóa thành các module. Hệ thống thêm một chút là thành cả một bộ thư viện chi tiết cho từng hạng mục.
Lúc đó tôi mới bắt đầu quan tâm đến những khái niệm trước đây ít để ý hơn, như trải nghiệm vận hành sau khi công trình đi vào sử dụng, mức độ quay lại của khách hay những tiêu chuẩn kỹ thuật ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng trải nghiệm của khách.
Nếu cứ tiếp tục làm theo đúng cách cũ thì rất dễ rơi vào cảnh làm nhiều hơn nhưng không đi xa hơn . Kinh nghiệm vẫn tăng, nhưng tư duy lại đứng yên.
👉Kế đến là "ngưỡng thị trường”.
Tôi gặp không ít người làm nghề rất chắc tay, công trình cũng ổn, nhưng hết dự án này lại phải chạy đi tìm dự án khác. Dù bạn có tiến bộ đến đâu thì giá trị công việc vẫn bị giới hạn bởi khả năng chi trả của khách hàng và mặt bằng chung của thị trường. Có những anh em rất giỏi chuyên môn, nhưng vẫn loay hoay trong câu chuyện nguồn việc , đơn giản vì thị trường chưa biết đến mình.
Muốn có một tập khách hàng của riêng mình, chỉ giỏi chuyên môn thôi chưa đủ, mà anh em còn phải học cách xây dựng uy tín, làm thương hiệu, tạo niềm tin, thậm chí phải xây cả một "hệ sinh thái" cho riêng mình. Đến đoạn này thì câu chuyện làm nghề nó lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác rồi , không phải ai cũng vượt qua được ngưỡng này, trong đó có người viết bài này =)))
👉Và cuối cùng là “ngưỡng con người”.
Có lẽ theo tôi , đây mới là cái ngưỡng bòn rút nhiều năng lượng của bản thân nhất. Không phải bản vẽ, chẳng phải công trình, mà là con người. Làm đủ lâu và đủ sâu sẽ thấy thứ làm mình đuối nhất không phải là việc ngồi ôm máy tính nhiều giờ mỗi ngày, mà là những cuộc họp kéo dài vô tận, những kỳ vọng lệch pha giữa các bên , những lần giải thích khô bọt mép tưởng như không có hồi kết. Rồi thì xử lý sai sót của nhân sự, những pha phát sinh rất “căng” từ chủ đầu tư lúc chốt hạ, hay lúc dự án đang nước sôi lửa bỏng thì một cậu lính cứng lại xin nghỉ để "tìm chân trời mới". Chưa kể những vố đội thi công làm sai bản vẽ rồi cả lò lại phải ngồi tìm cách gỡ.
Nói vui thì tầm này, tôi mệt vì yếu tố con người nhiều hơn mệt vì nghề , đơn giản vì câu chuyện về con người thì chẳng bao giờ có công thức chung cả.
Lan man đến đây, tôi lại nhớ câu hỏi của cậu kiến trúc sư hôm qua: "Làm thế nào để trở thành một người thiết kế giỏi?"
Có lẽ bây giờ tôi không khuyên như hồi hai lăm tuổi nữa.
Đến đây, nếu anh em vẫn còn đọc, thử tự hỏi mình một câu : Mình đang mắc ở "ngưỡng" nào? Là thời gian, quản trị, nhận thức, thị trường, hay đơn giản là đang mệt vì yếu tố con người?
Mỗi người rồi cũng sẽ đứng trước những "ngưỡng" khác nhau. Điều quan trọng không phải là đi nhanh hay chậm, mà là biết mình đang đứng ở đâu. Bởi chỉ khi biết mình đang mắc ở ngưỡng nào, mình mới biết bước tiếp theo nên đi về hướng nào.
Hà Nội, 07/07/2026
KTS. Vũ Hùng Cường

Address

Hanoi

Opening Hours

Monday 08:00 - 17:00
Tuesday 08:00 - 17:00
Wednesday 08:00 - 17:00
Thursday 08:00 - 17:00
Friday 08:00 - 17:00
Saturday 08:00 - 17:00
Sunday 08:00 - 17:00

Telephone

0983853686

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when KTS.Vũ Hùng Cường posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to KTS.Vũ Hùng Cường:

Shortcuts

Share