Về Nơi Bình Yên

Về Nơi Bình Yên Nơi chia sẻ những ngổn ngang trong lòng giữa thành phố khói bụi Đời là mấy tí mà ko ăn thử cho biết :D

Có những ngày, âm thanh đáng sợ nhất không phải là tiếng sấm chớp, mà là tiếng 'tinh tinh' thông báo từ chiếc điện thoại...
18/05/2026

Có những ngày, âm thanh đáng sợ nhất không phải là tiếng sấm chớp, mà là tiếng 'tinh tinh' thông báo từ chiếc điện thoại sau 9 giờ đêm.

Ở cái tuổi mà ranh giới giữa công việc và cuộc sống bị xóa nhòa, chiếc điện thoại trở thành một chiếc vòng kim cô vô hình. Ta sợ bỏ lỡ một email của sếp, sợ một tin nhắn khẩn từ khách hàng, sợ cả việc thấy bạn bè đăng ảnh check-in một cuộc sống có vẻ 'hoàn hảo' hơn mình.

Một ngày có 24 giờ, nhưng dường như không có giờ nào thực sự thuộc về ta. Nếu tối nay bạn cũng đang nhìn màn hình điện thoại sáng trưng với một tiếng thở dài, thử lật úp nó xuống, hít một hơi thật sâu. Đêm nay, hãy trả thế giới về cho thế giới, và trả bạn về cho chính bạn, mở những bài nhạc bạn yêu thích, đốt một cốc nến thơm mùi vani và đắm chìm trong không gian của riêng mình

Giữa Cuộc Sống Bộn Bề, Ta Nuôi Một Giấc Mơ Trốn ChạyCó bao giờ, giữa một chiều tan tầm kẹt xe nhích từng chút một, bạn n...
18/05/2026

Giữa Cuộc Sống Bộn Bề, Ta Nuôi Một Giấc Mơ Trốn Chạy
Có bao giờ, giữa một chiều tan tầm kẹt xe nhích từng chút một, bạn nhìn dòng người hối hả ngược xuôi rồi tự hỏi: “Mình đang vội vã vì điều gì nhỉ?” Ở cái tuổi từ hai mươi mấy đến ngấp nghé bốn mươi, chúng ta dường như đã có tất cả những thứ mà ngày nhỏ từng mơ ước: một công việc tự lập, một vài mối quan hệ, một chiếc điện thoại lúc nào cũng tinh tinh thông báo. Nhưng kỳ lạ thay, lòng lại càng lúc càng trống trải. Nỗi cô đơn của người trưởng thành không nằm ở chỗ ta có một mình hay không, mà nó ẩn hiện ngay cả khi ta đang ngồi giữa một quán cà phê náo nhiệt, hay trong một cuộc họp đầy tiếng tranh luận. Để rồi sau những giờ gồng mình làm người lớn trách nhiệm, ai trong chúng ta cũng nuôi một giấc mơ thầm kín: Tìm một nơi để trốn. Trốn thế giới, và trốn cả chính những ngổn ngang đang lớn dần trong lồng ngực.

Nỗi cô đơn mang tên "Vẫn ổn"
Người ta hay bảo thời đại này tiện lợi quá, muốn gặp nhau chỉ cần một cuộc gọi video, muốn trò chuyện chỉ cần vài dòng tin nhắn. Nhưng có một sự thật là, chúng ta chưa bao giờ cô đơn đến thế. Sự cô đơn của tuổi 22 là những hoang mang ngày đầu vào đời, nhìn bạn bè xung quanh ai cũng có vẻ thành công còn mình thì dậm chân tại chỗ. Sự cô đơn của tuổi 30, 40 lại là tiếng thở dài nén lại sau một ngày lo toan cơm áo gạo tiền, áp lực gia đình, và những trách nhiệm không thể khước từ.

Đáng sợ nhất là chúng ta luôn phải khoác lên mình chiếc áo khoác mang tên “Tôi vẫn ổn”.

Chúng ta không dám than thở trên mạng xã hội vì sợ người khác đánh giá mình yếu đuối, hay sợ bố mẹ ở quê nhà lo lòng. Chúng ta học cách nuốt ngược những tổn thương vào trong, bật chế độ mỉm cười khi ra đường, nhưng lại gục ngã ngay khi vừa chốt cửa phòng trọ. Nỗi cô đơn ấy giống như một khối nước đá rơi vào lòng, không làm ta đau nhói ngay lập tức, mà nó thấm lạnh từ từ, buốt giá và âm ỉ.

Những chuyến trốn chạy không lời từ biệt
Chính vì thế, những người trẻ chúng ta bắt đầu thèm trốn.

Trốn không phải là hèn nhát để vứt bỏ hết thảy, mà trốn là khi năng lượng bên trong đã chạm vạch màu đỏ, ta cần một khoảng lặng để tự sạc lại chính mình.

Nơi trốn của mỗi người một khác. Có người chọn trốn vào một chuyến xe buýt muộn chạy vòng quanh thành phố, áp đầu vào tấm kính cửa sổ ngắm ánh đèn nhòe đi trong mưa. Có người chọn trốn vào một quán cà phê cũ kỹ trong con hẻm sâu, nơi không có tiếng đồng nghiệp réo gọi, không có deadline đuổi theo sau lưng. Lại có những người chọn cách “trốn” ngay trong chính căn phòng của mình: tắt hết đèn, tắt điện thoại, chỉ để một ngọn nến thơm tỏa mùi gỗ ấm và để bản thân được khóc một trận thật ngon lành mà không cần lý do.

Chúng ta trốn, thực chất là để tìm lại đứa trẻ bên trong mình—đứa trẻ vốn đã bị bỏ quên quá lâu sau những lần ta gồng gánh vai trò làm người lớn.

Bạn không cô đơn trong nỗi cô đơn này
Nếu bạn đang đọc những dòng này và thấy tim mình thắt lại một chút, thì xin bạn hãy hiểu rằng: Bạn không hề cô độc. Ngoài kia, có hàng vạn người cũng đang đi qua những ngày chênh chao giống hệt như bạn. Có người đang ngồi trên tầng cao của một tòa nhà chọc trời nhưng lòng trống rỗng, có người đang nằm trong căn phòng thuê chật hẹp nén tiếng nấc nửa đêm.

Cô đơn là một phần tất yếu của hành trình trưởng thành. Nó nhắc nhở rằng chúng ta là con người, biết đau, biết mệt và biết cần hơi ấm. Đừng ép bản thân lúc nào cũng phải mạnh mẽ. Nếu hôm nay mệt quá, cứ cho phép mình lùi lại một bước. Cứ trốn một chút cũng chẳng sao cả. Hãy thả lỏng đôi vai, uống một ngụm nước ấm, và để cho tâm hồn mình được nghỉ ngơi.

Mai dậy rồi, chúng ta lại tiếp tục làm người lớn sau. Còn bây giờ, hãy cứ bình yên trong góc trốn của riêng mình, bạn nhé.

Address

Hanoi
Hanoi
100000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Về Nơi Bình Yên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share