08/06/2026
MAY VÁ
📖 Tuần đầu tiên của mỗi tháng, chúng mình dành một buổi tối để ngồi lại với nhau bên Lời Chúa. Chúng mình không chọn gặp gỡ đóng khung một nơi riêng biệt, nhưng ở những quán cà phê hay những góc công viên giữa thành phố. Chúng mình thích điều đó, vì Lời Chúa vốn không chỉ dành cho nhà thờ mà còn muốn bước vào những con đường, những khu phố và những câu chuyện rất đời thường của con người.
🪡 Tháng này, Rapha cùng nhau đọc Thánh vịnh/Thi thiên 6:2-10 với phương pháp Lectio Divina qua thủ công. Chất liệu được chọn là những mảnh vải vụn và kim chỉ để khâu vá nên các tác phẩm ghi lại cảm nghiệm của mỗi người.
💧 Điều làm chúng mình dừng lại khá lâu trong đoạn này là sự chân thật của tác giả. Ông không cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt Chúa nhưng mang đến cho Ngài cả nỗi mệt mỏi, nước mắt và đau đớn của mình. Trong văn hóa Do Thái, than khóc trước mặt Chúa không phải dấu hiệu của một đức tin yếu kém, mà là hành động của người tin rằng Thiên Chúa đủ gần gũi để lắng nghe những tiếng than thở sâu kín nhất. Hình ảnh nước mắt thấm đẫm mỗi đêm trên giường nhắc cho chúng mình rằng nước mắt cũng là một lời cầu nguyện khi con người không còn lời nào để nói và nhiều khi Thiên Chúa chữa lành không phải bằng cách cất đi mọi khó khăn ngay lập tức, nhưng bằng cách ở lại cùng chúng ta giữa những đêm tối nội tâm.
🧵 Những mảnh vải vụn nằm rời rạc trên bàn khiến chúng mình cũng nghĩ về cuộc đời mình. Có những đứt gãy, những vết rách và những câu chuyện chưa trọn vẹn. Nhưng qua từng đường kim mũi chỉ, những mảnh vải ấy lại được nối kết thành một điều gì đó mới mẻ đẹp hơn. Có lẽ lòng thương xót của Chúa cũng thường hoạt động như thế, rất âm thầm nhưng từng chút một.
✨ Một buổi tối bình thường giữa thành phố. Một vài người bạn, một đoạn Kinh Thánh, những mảnh vải vụn và Chúa ở giữa vẫn đang tiếp tục khâu vá những tâm hồn bằng tình yêu chữa lành của Ngài.
XƯỞNG THỦ CÔNG RAPHA và các đồng sự