25/02/2025
QUYỀN THỦ LĨNH TỪ ĐÂU MÀ CÓ?
Tại sao nhiều người được cho là KOL, KOC, giới trí thức,...từ lúc nào tự cho mình cái quyền ngồi trên đầu người khác vậy? Tự do bình phẩm, thậm trí là mắng mỏ, chửi bới,...người khác vậy?
Bạn nào đã từng xem “Thủy Hử” thì đều biết đến 2 nhân vật là Lý Quỳ và Tống Giang phải không?
Có một câu hỏi đặt ra thế này, Lý Quỳ có phải trung thành với Tống Giang và một lòng, một dạ đi theo Tống Giang hay không? Thì câu trả lời là chưa hẳn, các bạn có nhớ một chi tiết khi ae Lương Sơn đánh đông dẹp bắc xong thì được phong làm quan, Lý Quỳ cũng không ngoại lệ và cũng được phong làm quan. Khi làm quan anh ta đi tuần trên phố, thì nghe được những lời đồn thổi không hay về những việc làm của Tống Giang thì anh ta lập tức vác dìu chạy đi tìm Tống Giang đòi đánh Tống Giang, còn đòi…
Như vậy qua đó ta có thể nhận định rằng, Lý Quỳ chỉ trung thành, chỉ đi theo Tống Giang khi anh ta có những điều tốt đẹp và tử tế. Còn những điều đó không còn, thì Lý Quỳ sẵn sàng quay xe. Vậy bản chất là Lý Quỳ đi theo những điều tốt đẹp và tử tế, đi theo ngọn cờ chính nghĩa trong lòng Tống Giang mà xưa nay Lý Quỳ vẫn thấy, chứ không phải đi theo Tống Giang…
Vậy theo tôi, một người chỉ có được quyền thủ lĩnh thực sự khi có cái tâm rộng lớn, cái đức hy sinh, trí tuệ hơn người và có sự khiêm hạ nhất định.
- Tâm rộng lớn để có thể kết nối, yêu thương, chân thành,…với mọi người, mà không phân biệt nghèo hèn, giàu sang, cao thấp,...
- Đức hy sinh để dám dấn thân, dám hy sinh, cống hiến và phụng sự,...
- Có trí tuệ hơn người, để có thể dẫn dắt được mọi người, dẫn dắt được đội ngũ đi đúng đường, đúng hướng và đến được với mục tiêu, hay cao hơn là chạm được đến những lý tưởng cao đẹp.
- Khiêm hạ để biết rằng núi cao, còn có núi cao hơn, biển học là vô hạn và dù học bao nhiêu, thì mình vẫn còn sự "vô minh" và luôn cần tu dưỡng, học hỏi để không ngừng tiến bộ.
Khi có được những điều trên thì cái gì đến sẽ đến, nó là “nhân” tốt để trổ ra những trái “quả” là tiền bạc, địa vị,... Mà địa vị ở đây là vị trí của người thủ lĩnh đó trong trái tim của mọi người, chứ không đơn thuần chỉ là địa vị về mặt vật chất, tiền bạc,...
Còn nếu không có được những điều đó, thì cho dù bạn có nhiều tiền, lắm của hay địa vị cao đến đâu cũng chưa chắc nhận được sự tôn trọng và kính trọng của mọi người. Có thể trước mặt cười nói, quay đi đã bị nói xấu, chửi bới,...là chuyện hết sức bình thường.
Thực tế xã hội ngày nay, rất người người tự cho mình cái quyền thủ lĩnh rồi tự ý phán xét và phê bình người khác. Kể cả rất nhiều người được gọi là tri thức, nổi tiếng, KOL, KOC gì đó. Có những người còn sẵn sàng văng tục, chửi bậy,...một cách thô tục, vô văn hóa. Làm ảnh hưởng đến rất nhiều người, ảnh hưởng đến xã hội và đặc biệt là các bạn trẻ. (Tôi không có thói quen bình phẩm, nhận xét một ai và cũng không có cái quyền đó, nên xin phép không nêu trường hợp cụ thể). Cũng chỉ mong qua bài viết này, đóng góp phần nhỏ bé vào việc kêu gọi mọi người hành xử văn minh, đúng mức hơn trên môi trường mạng xã hội.
Bình phẩm chuyện người khác là việc không nên, bởi ta đâu phải là họ nên có những góc khuất chưa chắc ta đã hiểu, khôn ngoan và trí tuệ thì nên tập trung vào việc của mình, làm tốt việc của mình, tránh quản chuyện người khác và săm soi vào chuyện thị phi của thiên hạ, rồi hại mình và hại người.
Qua mỗi câu chuyện, mỗi sự vật, sự việc,... nếu nó có đập vào mắt, vào tai mình thì chúng ta cố gắng hỏi một câu "mình học được gì?" và tự trả lời, vậy thôi.
Hoàng Hữu Thắng xin chúc anh chị em, bạn bè có tâm rộng lớn, có đức hy sinh, trí tuệ hơn người và có cuối tuần vui vẻ, bình an.
Trân trọng.!
Hoàng Hữu Thắng
Doanh nhân truyền cảm hứng.