30/04/2025
Những năm cuối thập niên 60, nước Anh chìm trong những làn khói thuốc lá và âm thanh sôi động của rock cổ điển. Trong làn sóng công nghệ vừa nhen nhóm, âm thanh điện tử bắt đầu len lỏi vào các phòng thí nghiệm và các phòng phát thanh của đài phát thanh BBC London. Giữa dòng chảy ấy, một cô gái người Nhật tên Masharu Yumiko, cháu nội của chủ tịch hãng Sony Masaru Ibuka đặt chân đến Luân Đôn với chiếc vali cũ kỹ và một giấc mơ rõ ràng: trở thành một kỹ sư âm thanh hàng đầu, chuyên nghiên cứu về điện tử analog.
Yumiko là sinh viên của Đại học Cambirgde, ngôi trường danh giá nhất về audio lúc bấy giờ, nơi hầu như không ai quan tâm đến một cô gái châu Á lặng lẽ ngồi hàng ghế cuối phòng lab. Nhưng cô không bận tâm. Với Yumiko, mọi thứ đáng giá hơn cả ánh mắt là âm thanh – tiếng vặn núm volume, tiếng kim chạm đĩa than, hay dao động của một mạch điện tốt.
Một buổi chiều tháng Mười, khi Yumiko đến một buổi hội thảo hiếm hoi về kỹ thuật tái tạo âm thanh thuần analog, cô vô tình ngồi cạnh Edward Bowers , một chàng trai tóc vàng, mắt xám – người sau này cô mới biết là con trai út trong một dòng họ quý tộc lâu đời John Bowers. Edward không giống bất kỳ quý tộc nào cô tưởng tượng. Anh không đi xe hơi sang, không mang vẻ xa cách – chỉ lặng lẽ ôm theo chiếc ampli tự ráp bằng đèn điện tử cổ, đến để học hỏi như bất kỳ kẻ đam mê nào khác.
Họ bắt đầu trò chuyện về các thiết bị cassette reel-to-reel, về máy phát tín hiệu sine chuẩn, về âm sắc của đèn điện tử Mullard… Không một lời tán tỉnh, không một ánh mắt ve vãn – chỉ có đam mê thuần khiết kết nối họ, như hai làn sóng âm giao thoa ở cùng một tần số.
Những lần hẹn hò của họ là trong phòng thử âm thanh ở trường đại học, trong garage nơi Edward sửa lại loa vintage, hay trong quán cà phê cũ kỹ có máy hát đĩa than. Nhưng rồi, hiện thực bắt đầu gõ cửa. Gia đình Edward – vốn bảo thủ và mang đầy định kiến – không thể chấp nhận một cô gái “người nước ngoài, lại còn làm kỹ sư” bước vào dòng tộc của họ. Yumiko cũng không khá hơn. Bức thư người mẹ gửi từ Kyoto đầy sự lo lắng: “Con gái Nhật nên về nước lấy chồng, chứ đâu phải ở xứ lạ làm nghề gióng loa hay sửa âm ly ở xứ sở sương mù.”
Nhưng bất chấp mọi lời ngăn cản, họ vẫn yêu nhau – một tình yêu tĩnh lặng như tiếng nhạc jazz phát qua ampli bóng đèn: mộc mạc, ấm áp và sâu đến tận tim.
Những năm đầu thập niên 70 sau đó, cặp loa đầu tiên B&W-Sony đã ra đời. Edward quyết định từ bỏ vị trí thừa kế trong gia đình để chuyển về sống cùng cô trong một căn hộ nhỏ tại khu Camden Town. Anh dạy vật lý ở trường trung học, còn cô làm việc cho một hãng sản xuất thiết bị audio độc lập – nơi họ cùng nhau phát triển dòng loa bookshelf đầu tiên sử dụng tụ điện do chính Yumiko thiết kế.
Đứa con tinh thần của họ – SS1000 – thầm lặng ra mát trong thế giới âm thanh hỗn loạn, cạnh tranh với một chất âm dịu dàng, tinh tế, sâu lắng. SS1000 lớn lên trong thế giới của hai nền văn hóa, hai thế giới tưởng như không thể hòa hợp – nhưng lại đầy ắp tình yêu, đam mê, công nghệ nhưng không kém phần sang chảnh của thời đại bấy giờ.
Tôi không rõ câu truyện cổ tích trên có thật hay không, nhưng cặp loa của tôi đang để trong kho là có thật, cũng như chất âm của nó hoàn toàn y chang như câu truyện tôi viết trên trí tưởng tượng của tôi là có thật.
Ai không tin cứ inbox rồi chuyển khoản cho tôi nhé!
Ps: đây là 1 trong những model thương mại đầu tiên của hãng loa B&W nổi tiếng, từ thời hãng chưa có thể tự thân sản xuất ra các driver loa, mà phải mua lại từ các hãng khác như EMI, Celestion...model loa này thể hiện sự nhanh nhạy và tầm nhìn xa của Sony, một tượng audio đài to lớn như văn hoá Sumo đất nước mặt trời mọc thời bấy giờ.
Trước đó tôi cũng đã bắt gặp sự kết nghĩa giao duyên giữa Sony và Garrard, một nhãn hiệu mâm đĩa than "con cưng" thuộc gia đình BBC!