16/06/2023
em thèm khói bay
nhớ mùi ấm bếp
nhớ xoong cơm nếp
nhớ sải chiếu hoa
“em đi bao hết can qua
trở về với chốn gọi là nhà em”
nhìn xem ba núi bốn bề
mấy sông mấy ruộng mấy đê thì vừa
giang hồ chỉ khóc bếp trưa
nải tay chỉ rũ lúc vừa xới cơm
em cần gì nữa. hơn. hơn
cần anh về lại,
biết ơn cơm nhà
(*) Thơ: Nhược Lạc