26/04/2024
“Con tôi năm nay 18 tuổi, bước vào độ tuổi trưởng thành, nó khiến tôi nhiều lần phải lo lắng, trằn trọc lắm” - người phụ nữ chạc gần 50 tuổi nói với tôi.
Cô kết hôn muộn, vì thế mãi đến 32 tuổi thì mới sanh được thằng cu con, nên cả nhà ai cũng yêu thương chiều chuộng hắn. Thế mà dạo gần đây, sau khi tan học nó cứ lén lén lút lút vào phòng, đóng cửa một cái rầm, khoá cửa một tiếng “tách” và ngồi lì trong đó cả buổi. Mẹ hắn gõ cửa, chẳng một tiếng phản hồi.
“Không ai thương con bằng mẹ mình”, đúng vậy! Trong lòng cô bồn chồn, lo lắng, không biết nó có giao du với bạn xấu không, chỉ sợ nó làm chuyện phi pháp.
Và rồi cái ngày ấy cũng đến… Cô lén vào trong phòng hắn, núp sau cánh cửa tủ trước khi hắn về. Như mọi khi, hắn vừa về, quăng cái balo lên ghế rồi lặn húp vào phòng, khoá trái cửa.
Cô phát hiện, hắn đang cặm cụi hít một thứ gì đó, hắn hít lấy hít để, như chưa từng hít. Quá thất vọng đứa con mà mình yêu thương, chiều chuộng suốt 18 năm trời, cô từ phía sau cửa tủ, xông đến nắm cổ áo hắn, cô không dám nắm chặt, sợ hắn đau.
Cô vừa khóc vừa hỏi “Mày…mày đang hít cái gì? Tao rất thất vọng về mày!”
Hắn hoang mang không biết trả lời như nào “Con…con…đang…”
Cô nhìn xuống bàn học của nó, cô tá hoả khi biết hắn đang hít cái lá của CÂY HÀM HƯƠNG, cái lá đó nó có mùi thơm dịu của cam quýt.
Hắn bảo “Lá này thơm lắm mẹ! con mua định tặng bạn con, nhưng vì thơm quá nên con giữ lại để ngửi, sợ mẹ mắng, nên con mới thường lén vào phòng để hít”
Cô cứng đơ người nhìn hắn trong một khoảng lặng, đóng cửa một cái “RẦM” và bước ra ngoài.
Một tháng sau, cô được chẩn đoán mắc bệnh Overthinking level 10.
DƯỚI ĐÂY LÀ HÌNH CÂY HÀM HƯƠNG (145)