29/04/2026
🥰GIEO HẠT GIỐNG TỪ BI🥰
❤️Giữa những ngày nắng Sài Gòn, lòng mình có một niềm vui nhỏ xíu… mà thấy mát cả một góc phố.
❤️Bảo – ở nhà hay gọi là Gấu – là con của mình. Từ nhỏ tới lớn, con sống lặng lẽ, ít nói, cứ như ở trong một thế giới riêng. Nhiều khi làm mẹ, mình cũng chỉ mong con vui, con bình an là đủ, chứ không dám mong gì lớn lao.
❤️Vậy mà tháng này, nhận được đồng lương đầu tiên, con lại nói với mình, giọng nhẹ hều: "Mẹ ơi, con trích ra một chút… mình mua nước để ai cần thì lấy nghen mẹ.”
❤️Nghe con nói mà tự nhiên thấy thương quá chừng.
❤️Rồi hai mẹ con lặng lẽ chuẩn bị. Mấy thùng nước được xếp ngay ngắn trước cửa tiệm, bên cạnh mấy gói cơm chà bông giản dị. Người đi ngang ghé lại, mấy anh chị làm việc ngoài đường dừng chân… mỗi người cầm một chai nước, nói một câu cảm ơn là mình thấy ấm lòng rồi.
❤️Con thì vẫn vậy, không nói gì nhiều. Chỉ đứng đó, nhìn thôi… mà ánh mắt hiền lắm. Có thể với nhiều người, đó chỉ là vài thùng nước nhỏ.
Nhưng với mình – một người làm mẹ – đó là điều rất lớn.
❤️Vì lần đầu tiên, mình thấy con không chỉ sống trong thế giới của riêng con nữa,
mà con đã biết nghĩ tới người khác, theo cách rất chân thành của con.
❤️Giúp người đâu phải đợi có dư mới làm, nhiều khi chỉ cần “vừa có mà nhớ chia” là quý lắm rồi.
❤️Mình viết mấy dòng này, không phải để kể công gì hết, chỉ là muốn lan ra một chút ấm áp thôi. Biết đâu, ai đó đọc được, rồi một ngày cũng sẽ đặt xuống một chai nước, một phần cơm… cho đời bớt nóng lại chút xíu.
❤️Mình xin tùy hỷ công đức của tất cả, nguyện cho ai cũng có những niềm vui giản dị như vậy, gia đình được bình an, lòng người được nhẹ nhàng.
❤️Nam Mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tát🙏🏻🙏🏻🙏🏻