25/07/2026
Chiều miền Tây bao giờ cũng bắt đầu bằng mùi khói um um phả ra từ chái bếp lá, quyện với mùi cá lóc kho tiêu ngòn ngọt và nồi canh chua bông súng. Mâm cơm dọn ra, lúc nào cũng dôi dư vài cái chén, thêm chục đôi đũa dù nhà chỉ có ba bà cháu.
Ngày nhỏ thắc mắc, Ngoại lau mồ hôi trán cười hiền: "Cứ dọn dư ra đó, lỡ lát cậu Út bây đi mần về ngang, hay dì Hai đi chợ chưa kịp nấu thì có cái mà bới". Đôi khi đang ăn dở bữa, bác hàng xóm đi ngang xách qua rổ rau hay trái bầu, Ngoại cũng lật đật đứng dậy kéo ghế: "Vô làm chén cơm luôn anh Tư, lỡ bữa rồi. Nhà nghèo, có gì ăn nấy nghen!". Nói là "có gì ăn nấy", nhưng mâm cơm lúc nào cũng được Ngoại châm thêm, đầy ắp sự thảo thơm. Đũa chén dôi ra không phải vì Ngoại tính sai khẩu phần, mà bởi tấm lòng hào sảng, lúc nào cũng chừa sẵn một chỗ trống cho cái tình làng nghĩa xóm, cho những cuộc ghé thăm chẳng cần báo trước.
Nhớ những ngày cuối tuần đi học xa về quê "bất tử". Chó sủa rân ngoài ngõ, Ngoại lật đật chạy ra mừng. Mở lồng bàn lên, chén đũa đã phần sẵn, nồi cá vẫn ủ ấm hiu hiu. Ngoại mắng yêu: "Về êm ru không la lên tiếng đặng tao chạy đi mua miếng thịt. Rửa tay vô và miếng cơm kẻo đói!"
Quen với những bữa ăn được tính toán vừa vặn từng gram, khẩu phần một người, set ăn hai người, những chiếc bàn nhà hàng chia ghế rõ ràng trên thành phố, mới thấy thèm cái nơm nớp chờ đợi nơi bậu cửa quê nhà. Mâm cơm của Ngoại nhiều hơn số người, bởi tình thương của Ngoại luôn nhiều hơn những gì có thể đong đếm.
Và để có đủ thảnh thơi chăm chút cho từng phần cơm chan chứa tình thương ấy, người giữ lửa cũng cần được san sẻ ít nhiều bề bộn. Thấu hiểu nét đẹp bình dị đó, gia vị hoàn chỉnh Má Bảy ra đời với mong muốn giúp gian bếp bớt đi lích kích nhọc nhằn. Bếp nhẹ tênh, cơm tròn vị, để gia đình có thêm thời gian quây quần, giữ gìn cái tình thảo thơm qua từng thế hệ.