12/08/2026
Một ngày mùa hè.
Trưa nay tôi thức dậy, như thường lệ câu hỏi triết học vĩ đại nhất mọi thời lại ập đến trong đầu. Đó là một mệnh đề tiên nghiệm, thứ mà nếu trả lời được ta có thể miễn cưỡng xem như mình đã tạm thời vượt qua cửa ải chông g*i nhất của bình minh và đợi đến cửa ải tiếp theo vào cuối ngày. Nhưng đối với đời người mà nói, sáng thức dậy không nghĩ ngợi điều gì ngu xuẩn, tối đi ngủ không mang theo hối hận muộn màng chẳng phải đã là thành công tột bực rồi sao.
Sau một hồi suy tư sâu sắc, tôi quyết định làm fusilli trộn salad cá ngừ. Có lẽ triết học, sau cùng, cũng chỉ là quá trình đi một vòng rất xa để quay về với những thứ đơn giản.
Tôi luộc mì, để nguội, rồi trộn với cá ngừ ngâm dầu, olive đen, olive xanh và mấy quả cà chua bi. Thêm chút rau thơm, chút gia vị, có gì trong bếp thì cho vào, miễn sao nhìn tổng thể vẫn còn đủ khả năng thuyết phục người khác rằng đây là một món ăn có chủ đích chứ không phải hiện trường của một vụ lười biếng tập thể.
Fusilli có một đặc điểm rất đáng quý: nó trông như thể được sinh ra để chứa đựng những quyết định thiếu suy nghĩ của con người. Dầu cá ngừ mắc vào từng vòng xoắn, olive nằm chỏng chơ giữa những sợi mì, cà chua bi đỏ au như vài kẻ vô tội tình cờ bị kéo vào cuộc. Rồi thế quái nào đó, tất cả chúng như những nhạc sĩ xa lạ vô tình tham gia vào một buổi diễn ngẫu hứng lại cùng tấu lên một bản giao hưởng nho nhã, mát mẻ và hết sức ngon miệng, chưa kể đủ no nhưng cực kỳ nhẹ bụng.
Và thế là món mới ra đời. Tôi sẽ mở bán món này, còn cái tên thì hạ hồi phân giải.