27/04/2026
Mình cầm cuốn "Chiến binh Cầu Vồng" lên với một tâm thế khá nhẹ nhàng. Nghĩ đơn giản đây là một câu chuyện về tuổi thơ, về học trò, có thể đọc để thư giãn. Nhưng đọc xong rồi, mình nhận ra có những cuốn sách không ồn ào, không bi kịch quá mức, nhưng lại âm thầm chạm vào mình rất sâu.
Cuốn sách của Andrea Hirata kể về một nhóm học sinh nghèo trên đảo Belitung (Indonesia), những đứa trẻ gần như không có gì trong tay: trường lớp tạm bợ, thiếu thốn đủ thứ, tương lai mờ mịt. Nhưng điều khiến mình bất ngờ là các em không sống trong tuyệt vọng. Ngược lại, các em sống rất vui, rất hồn nhiên, và đặc biệt là rất khao khát được học.
Trong lúc đọc, có nhiều đoạn mình thấy thương. Nhưng cái “thương” ở đây không phải kiểu đau đớn hay nặng nề, mà là một cảm giác rất lạ, vừa xót xa, vừa ngưỡng mộ.
Xót xa vì các em thiếu thốn quá nhiều.
Nhưng ngưỡng mộ vì các em lại có thứ mà nhiều người lớn như mình đang dần đánh mất: niềm tin và sự cố gắng rất trong trẻo.
Mình đặc biệt ấn tượng với cách mà các nhân vật nhìn cuộc sống. Dù nghèo, dù khó, nhưng các em không than trách quá nhiều. Các em vẫn tìm được niềm vui trong những điều rất nhỏ. Một buổi đến lớp, một lời khen của thầy cô, một ước mơ đơn giản cũng đủ để các em cố gắng.
Đọc đến đây, mình tự nhiên thấy hơi chạnh lòng.
Vì có những lúc mình có nhiều điều kiện hơn rất nhiều, nhưng lại dễ dàng bỏ cuộc, dễ thấy chán, dễ mất động lực.
Chiến binh Cầu Vồng không dạy mình phải trở thành ai, cũng không nói những điều quá lớn lao. Nhưng nó khiến mình tự hỏi:
Tại sao mình lại không cố gắng hết mình, khi mình đang có nhiều hơn những đứa trẻ trong câu chuyện ấy?
Đọc xong cuốn sách, điều mình nhớ nhất không phải là hoàn cảnh khó khăn. Mà là ánh mắt của những đứa trẻ vẫn tin vào tương lai, dù hiện tại chẳng có gì chắc chắn.
Có những cuốn sách đọc xong khiến mình xúc động.
Nhưng Chiến binh Cầu Vồng khiến mình muốn sống tốt hơn một chút.
Nguồn ảnh: Sưu tầm