11/05/2026
Viết tặng em gái tôi - em Thuỳ Dung Chút Chít Ổ Rơm. Tặng mẹ tôi - mẹ Hợp, hai người phụ nữ giỏi dọn dẹp thay chồng thay cha. Và viết tặng cả bố tôi - bố Hiểu - người đàn ông hào hoa phong nhã, một đời giỏi chạy theo cảm xúc của mình.
Khi nhận được bức ảnh em Dung chụp khoe bình hoa loa kèn bốn mươi nghìn mà em mới cắm, trong tôi xuất hiện những câu chữ chiêm nghiệm về hai tháng vừa qua của bản thân. Có quá nhiều người cùng tham gia trong một bức tranh chung nhiều xáo trộn về mảng miếng màu sắc cùng hình thái cảm xúc. Tuy nhiên, tôi chọn miêu tả bức hoạ đẹp này qua câu chuyện về chính gia đình mình.
Tôi thiết nghĩ, sinh ra làm một người bố - một người chồng thật khổ. Bố tôi, vốn là một người rất có gu thẩm mĩ và duyên dáng. Ông rất giỏi xây nên những thứ đẹp đẽ, và cũng rất giỏi bỏ chúng đi một cách nhanh gọn.
“Đàn ông sao họ cứ thích xây cho đã xong lại bỏ đi chạy theo thứ khác ta? Mà những thứ họ chạy theo thường kém hơn thứ cũ…khó hiểu ghê…” - Tôi băn khoăn.
“Chị hãy tưởng tượng đơn giản thế này. Họ đã cưỡi trên lưng một con công rất lâu nên quên mất rằng họ đang cưỡi công. Khi thấy một con lợn chạy qua, vì họ chưa cưỡi lợn bao giờ nên họ bỏ công mà nhảy lên lưng lợn. Cưỡi lợn chán, thấy con chó…họ cũng sẽ nhảy lên lưng chó…một đời vòng quanh như vậy!” - Tuyên, một cô bé sinh năm 2005 trả lời thắc mắc của tôi như vậy. Các bạn có đồng ý với Tuyên?
Từ lúc biết nhận thức, tôi thấy bố luôn có rất nhiều bà. Điểm chung là họ đều kém hơn mẹ tôi về nhiều mặt. Ông cứ mặc cảm xúc của mình trôi theo họ, cho đến khi mệt mỏi thì ông lại quay về bên mẹ tôi. Và mẹ tôi, lại mở cửa đón ông về, pha nước cam cho ông uống: “Anh mệt rồi, về nghỉ ngơi…mọi việc có em lo!”
Mẹ và em gái tôi thật giỏi dọn dẹp. Đôi bàn tay gầy gò của họ như có năng lực thần sầu của Lão Tôn. Múa một phát, mọi lộn xộn trong gia đình tan biến luôn! 😸
Nhà tôi to đẹp, có mảnh sân trước nhà, bố tôi cũng chơi chim cùng cây và chó. Ông mang về cho đã, chăm chút cho thật xinh xẻo. Cho đến ngày có cô gái nào đó huýt sáo gọi ông. Bố tôi bỏ hết chạy theo tiếng huýt. Còn mẹ tôi, lại thay ông chăm chó cùng chim và đợi ông quay về.
Ôi, những người đàn ông khốn khổ và những người phụ nữ phi thường! 🤗