01/03/2025
/𝑆𝑐𝑟𝑜𝑙𝑙 𝑑𝑜𝑤𝑛 𝑓𝑜𝑟 𝐸𝑛𝑔𝑙𝑖𝑠ℎ/
- Đưng K’nớ
Nắng trải dài trên khung cửa gỗ, phủ một lớp ánh sáng ấm áp lên đôi tay của bà Bon Niêng K’Glòng - những bàn tay đã trải qua năm tháng, vững vàng, đang dệt nên thời gian. Đôi mắt bà lấp lánh khi se những sợi bông cuối cùng, cũ kỹ, sậm màu theo năm tháng, từng được trồng bên con suối nơi bao thế hệ trẻ em K’ho tắm mát.
Những sợi bông ấy đã chứng kiến mùa màng đổi thay, dòng nước chuyển mình, và những bàn tay dần già đi.
Tôi đưa tay chạm vào, những sợi bông mỏng manh lướt qua đầu ngón tay, và trong khoảnh khắc, tôi như chạm vào dòng chảy của thời gian.
Thật lạ, tôi vốn mê những đêm phố thị rực rỡ, những món đồ thiết kế đầy hào nhoáng, vậy mà một phần trong tôi lại thuộc về nơi này - giữa những khung cửi cũ, những sợi chỉ bạc màu, và những câu chuyện của K’ho giữ riêng cho mình.
———
Sunlight drapes over the wooden window frame, casting a soft glow on Grandma Bon Niêng K’Glòng’s hands - weathered, steady, weaving time itself. Her eyes glisten as she spins the last strands of cotton, darkened with age, once grown by the stream that bathed generations of K’ho children in the village.
This cotton has seen seasons change, rivers shift, hands grow old.
I reach out, fingers brushing against the fragile fibers, and for a moment, I feel time unravel in my hands.
Strange how I chase the rush of city nights and the thrill of designer pieces that cost a fortune, yet a part of me feels at home here - among old looms, faded threads, and stories woven from the earth’s fibers.