Chen Bán hàng xuyên biên giới. Bán mọi thứ trên đời.

17/07/2026

Lần đầu, tôi thua cái xe máy.

Đúng cái tuần tôi hí hửng mở ứng dụng ngân hàng, nhìn khoản tiền vừa để dành được rồi tự nhủ: "Ừ, lần này chắc trả nốt được rồi."

Sáng hôm sau xe chết máy.

Nó không hỏi ý kiến tôi.

Tôi cũng không hỏi giá sửa.

Chỉ biết lúc dắt xe về, cái khoản tiền "không được động vào" đã tự động đổi nghề.

Lần thứ hai, tôi thua hai đứa nhỏ.

Không phải chúng phá cái gì.

Chỉ là đúng lúc ấy trường thông báo một khoản cần đóng thêm.

Rồi đứa lớn cần thay kính.

Đứa bé thì tự nhiên sốt mấy hôm.

Tiền vẫn là tiền.

Chỉ là từ chỗ định đi trả nợ, nó rẽ sang làm mẹ trước.

Lần thứ ba...

Tôi thua cái máy giặt.

Nửa đêm.

Nó kêu như chuẩn bị cất cánh.

Tôi đứng nhìn nó quay.

Nó đứng quay nhìn tôi.

Hai bên im lặng vài giây.

Rồi sáng hôm sau tôi gọi thợ.

Thế là khoản tiền ấy lại ra đi.

Lần thứ ba.

Có lúc tôi cũng thấy buồn cười.

Tiền trả nợ nhà tôi hình như rất thích đi du lịch.

Vừa tích được một chút.

Nó lại tìm được một lý do khác để biến mất.

Có hôm mở ứng dụng ngân hàng, tôi còn tưởng nó có chân.

Mình vừa đuổi kịp.

Nó lại chạy tiếp.

Mấy năm trước, sau khi đóng công ty, tôi từng nghĩ điều đáng sợ nhất là nợ.

Bây giờ thì không.

Điều đáng sợ nhất là tưởng mình sắp chạm đích.

Rồi cuộc đời nhẹ nhàng kéo mình lùi lại vài bước.

Không ngã.

Chỉ là... chưa tới.

Nhưng nghĩ kỹ cũng thấy mình khá hơn hồi trước.

Ít nhất bây giờ tôi không còn hoảng.

Xe hỏng thì sửa.

Con cần thì lo.

Máy giặt hỏng thì tìm thợ.

Rồi lại bắt đầu để dành từ đầu.

Nghe hơi cực.

Nhưng còn biết bắt đầu lại thì vẫn còn ổn.

Chiều nay tôi ngồi cộng lại sổ chi tiêu.

Con Lu nằm dưới chân ngủ ngáy ngon lành.

Hai đứa nhỏ ngồi tranh nhau cây bút màu xanh.

Tôi nhìn cái số tiền định để dành.

Rồi bật cười.

Thôi thì...

Lần bốn vậy.

Biết đâu lần này cuộc đời bận việc khác.

Nếu bạn cũng đang có một khoản tiền cứ đầy rồi lại vơi như tôi...

Thì bình luận một chữ "CỐ" nhé. 💛

Để tôi biết hóa ra trên con đường này, mình không phải người duy nhất cứ dành dụm mãi mà vẫn chưa tới đích.

Tôi vừa dành 40 phút cuộc đời để xem một con mèo mặc áo mưa.Trong khi file công việc vẫn đang mở ngay bên cạnh.1 giờ sán...
19/06/2026

Tôi vừa dành 40 phút cuộc đời để xem một con mèo mặc áo mưa.
Trong khi file công việc vẫn đang mở ngay bên cạnh.
1 giờ sáng. Đây là giờ mà những người có cuộc sống lành mạnh đang ngủ ngon, còn tôi đang ngồi trước laptop với vẻ mặt của một người cực kỳ chăm chỉ. 😌 Bàn làm việc vẫn bừa như bãi chiến trường sau một trận đánh giữa công việc, đồ chơi trẻ con và những ý tưởng kiếm tiền chưa kịp thành tiền. Ly trà bên cạnh nguội từ bao giờ rồi, quạt vẫn kêu cọc cọc như mọi đêm. Hai đứa nhỏ ngủ từ lâu, ngoài sân còn cái áo phơi từ chiều chưa lấy. Lu nằm dưới chân bàn, chắn đúng chỗ tôi để chân như thể nhiệm vụ của nó là ngăn không cho ai rời khỏi vị trí làm việc. Tôi vừa rep comment, vừa xem số liệu, vừa mở vài tab công việc. Nhìn tổng thể khá chuyên nghiệp. Nếu ai vô tình đi ngang chắc sẽ nghĩ: "Ôi người phụ nữ này thật chăm chỉ và có trách nhiệm." Thậm chí chính tôi lúc đó cũng nghĩ như vậy. Rồi tôi mở Facebook. Tôi không nhớ mở để làm gì. Hình như để xem thông báo. Hoặc trả lời bình luận. Hoặc một lý do nào đó rất chính đáng mà bây giờ hoàn toàn không nhớ nổi. 🤦‍♀️ Bốn mươi phút sau, tôi đang xem một video con mèo mặc áo mưa đi qua vũng nước. Xem xong còn kéo xuống đọc bình luận. Đọc bình luận xong lại xem thêm một con chó biết bấm chuông gọi chủ. Rồi một bà cô ở đâu đó đang hướng dẫn trồng hành trong vỏ hộp sữa. Internet đúng là nơi kỳ diệu. Nó có thể đưa một người từ bảng doanh thu tháng sang một con mèo mặc áo mưa chỉ trong vài cú vuốt. Lúc nhìn lại đồng hồ là 1 giờ 42 phút. Công việc vẫn nằm nguyên đó. Số liệu vẫn nằm nguyên đó. Chỉ có thời gian là mất tích. 😑 Tôi cầm ly trà lên uống thử. Lạnh ngắt. Đắng hơn lúc mới pha. Lu ngẩng đầu nhìn tôi một cái rồi lại nằm xuống. Cái mặt nó kiểu: "Không làm thì đi ngủ đi chị." Nghe cũng hợp lý. Nhưng người lớn có một siêu năng lực rất lạ. Là biết chính xác việc gì nên làm. Rồi làm việc khác. Tôi đóng Facebook. Mở lại file công việc. Gõ được hai dòng. Xong lại liếc sang cái biểu tượng Facebook đang nằm ở góc màn hình. Đến tuổi này rồi mà vẫn bị một cái icon màu xanh dắt đi như dắt bò ra đồng. 🥲 Nếu ngày mai mọi người còn thấy tôi online lúc 2 giờ sáng thì xin đừng nghĩ tôi chăm chỉ quá. Có khả năng rất cao là tôi đang nghiên cứu thị trường bằng cách xem chó mèo trên Facebook.

Tôi nghĩ con gái bắt đầu lớn thật rồi.Chuyện xảy ra trong khoảng mười giây.Mười giây rất đau lòng.Tối qua tôi ngồi loay ...
19/06/2026

Tôi nghĩ con gái bắt đầu lớn thật rồi.

Chuyện xảy ra trong khoảng mười giây.

Mười giây rất đau lòng.

Tối qua tôi ngồi loay hoay với cái điện thoại.

Tự nhiên cái gì đó mất.

Không biết là mất biểu tượng hay mất cài đặt gì.

Tóm lại là bấm mãi không ra.

Ngồi chọc chọc gần mười phút.

Mồ hôi còn chưa ra nhưng lòng tự trọng bắt đầu bốc hơi.

Bạn lớn đi ngang qua.

Hỏi:

"Mẹ làm gì thế?"

Tôi đưa điện thoại.

Nói:

"Mẹ không biết nó bị sao."

Bạn ấy cầm lên.

Bấm hai cái.

Vuốt một cái.

Xong đưa lại.

"Đây."

Hết.

Không giải thích.

Không hướng dẫn.

Không bài giảng.

Giống hệt hồi xưa tôi sửa tivi cho mẹ tôi.

Lúc đó mẹ cũng đứng nhìn như đang xem phép thuật.

Tôi cầm điện thoại.

Nó hoạt động bình thường.

Như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi ngồi mất vài giây để chấp nhận sự thật.

Con mình vừa sửa thứ mình không sửa được.

Mà nó làm nhanh tới mức còn không thấy được nó sửa như thế nào.

Bạn lớn đã quay lại ghế đọc sách từ lúc nào rồi.

Còn tôi ngồi đó.

Cầm điện thoại.

Cảm giác giống như vừa nhận một thông báo từ vũ trụ.

Nội dung đại khái là:

"Chào chị.

Chị đang bước vào nhóm người phải hỏi trẻ con cách dùng công nghệ."

Tôi không thích thông báo này lắm.

Nhưng hình như không có nút từ chối.

Lu nằm dưới chân ghế.

Quạt kêu cọc cọc.

Ngoài sân còn cái áo phơi từ chiều chưa lấy.

Mọi thứ vẫn như mọi ngày.

Chỉ có một chuyện hơi khác.

Ngày trước tôi là người biết mọi thứ.

Ít nhất trong mắt con.

Còn bây giờ có những thứ con biết mà tôi không biết nữa rồi.

Nghĩ cũng vui.

Mà cũng hơi cay.

Mọi người có nhớ khoảnh khắc đầu tiên nhận ra mình bắt đầu già không?

Tôi nghĩ tối qua chắc được tính một phiếu.

Hôm nay tôi phát hiện ra con chó trong nhà đang quản lý chế độ ăn của tôi.Trưa nay có cái đùi gà.Đùi gà ngon.Loại mà ngư...
19/06/2026

Hôm nay tôi phát hiện ra con chó trong nhà đang quản lý chế độ ăn của tôi.

Trưa nay có cái đùi gà.

Đùi gà ngon.

Loại mà người lớn nhìn thấy là tự động nghĩ: "Ăn nửa cái thôi cũng được."

Tôi vừa gắp lên thì Lu ngồi đối diện.

Không sủa.

Không xin.

Không làm gì cả.

Chỉ nhìn.

Mọi người biết kiểu nhìn của chó không?

Kiểu như nó không ép mình, nhưng nếu mình ăn hết thì tự nhiên thấy bản thân hơi sống lỗi.

Thế là tôi bẻ một miếng.

Xong lại bẻ thêm miếng nữa.

Cuối cùng cái đùi gà từ từ chuyển hộ khẩu sang bát của Lu lúc nào không biết.

Tôi ăn cơm với rau.

Lu ăn đùi gà.

Cuộc đời đôi khi vận hành rất khó hiểu.

Mà nói đến chuyện ăn uống mới nhớ.

Không hiểu từ bao giờ mình bắt đầu nhìn giá thịt trước khi nhìn xem mình có thích ăn không.

Hồi hai mươi mấy tuổi ra siêu thị thích gì bỏ giỏ nấy.

Giờ cầm gói thịt lên.

Nhìn giá.

Đặt xuống.

Cầm lại.

Tính nhẩm.

Xong quay sang mua đậu phụ.

Người trưởng thành hình như đều có kỹ năng này.

Kỹ năng tự thuyết phục bản thân rằng đậu phụ cũng ngon.

Hôm qua còn mở app ngân hàng.

Nhìn số dư.

Xong thoát ra.

Như thể mình không nhìn thì tiền sẽ không bị tiêu.

Tất nhiên là không hiệu quả.

Tiền vẫn đi.

Chỉ có mình là đỡ đau lòng hơn chút.

Có lẽ tuổi tác là như vậy.

Ngày xưa sợ già.

Giờ thấy già cũng được.

Ít nhất già rồi còn biết săn mã freeship.

Biết cái nào nên mua.

Biết cái nào để mai mua cũng được.

Riêng Lu thì không.

Nó vẫn giữ nguyên tâm hồn năm tuổi.

Thấy đùi gà là mắt sáng lên như vừa trúng số.

Ăn xong còn nằm chắn ngay cửa phòng làm việc.

Bụng căng.

Mặt mãn nguyện.

Trong khi tôi ngồi uống cốc cà phê nguội ngắt từ sáng.

Tự nhiên nghĩ.

Có khi trong nhà này người sống đúng với mong muốn nhất là con chó.

Nó thích ăn thì ăn.

Buồn ngủ thì ngủ.

Thích ai thì quấn lấy người đó.

Không mở app ngân hàng.

Không tính tiền điện.

Không biết tháng này còn bao nhiêu đơn hàng.

Khôn phết.

Người ta hay bảo làm việc ở nhà sướng.Thực ra cũng đúng. Không phải dậy sớm chen chúc ngoài đường. Không phải mất cả tiế...
19/06/2026

Người ta hay bảo làm việc ở nhà sướng.

Thực ra cũng đúng. Không phải dậy sớm chen chúc ngoài đường. Không phải mất cả tiếng đồng hồ đi làm. Không phải mặc đồ chỉnh tề từ đầu tới chân. Nhiều hôm họp online, phía trên là áo tử tế, phía dưới vẫn là quần mặc ở nhà từ tối hôm trước.

Nghe qua đúng là sướng thật.

Cho tới trưa nay.

Tôi đang họp với khách hàng. Laptop mở. Tai nghe đeo. Bàn làm việc vẫn bừa như mọi khi. Bên cạnh là cốc trà Thái Nguyên đã nguội từ lúc nào. Khách hàng đang nói về kế hoạch tháng tới, còn tôi thì cố tỏ ra mình là một người rất chuyên nghiệp và đang tập trung cao độ.

Đúng lúc ấy, ngoài cổng vang lên một tiếng:

"Zin ơi!"

Tôi biết ngay là bác Liên.

Ở cái xóm này, chỉ có bác Liên mới có khả năng gọi tên một người mà cả ba nhà hàng xóm cùng nghe thấy.

Tôi giả vờ không nghe.

Khách hàng vẫn đang nói.

Tôi vẫn gật đầu.

Khoảng mười giây sau.

"Zin ơiiii!"

Lần này to hơn.

Tôi bắt đầu thấy không ổn.

Nhưng vẫn cố.

Biết đâu bác có việc khác.

Biết đâu bác gọi nhầm.

Biết đâu...

"ZIN ƠI!"

Thôi xong.

Không nhầm được nữa.

Tôi xin khách hàng chờ một chút rồi tắt camera chạy ra cổng.

Bác Liên đứng đó, tay ôm một bó rau vừa cắt ngoài vườn. Lá còn dính nước. Mặt bác vui như vừa hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng.

Bác bảo rau non lắm, mang sang cho ba mẹ con ăn.

Tôi nhận bó rau, định cảm ơn rồi quay vào tiếp tục cuộc họp.

Nhưng đó là lúc tôi nhớ ra một quy luật bất thành văn của hàng xóm.

Người mang rau sang thường không chỉ mang rau sang.

Rau chỉ là phần mở đầu.

Tiếp theo là tin tức.

Từ chuyện nhà đầu ngõ mới sửa cổng, tới chuyện con mèo nhà ai vừa đẻ được bốn con. Từ chuyện giá thịt ngoài chợ lên xuống thế nào tới chuyện thời tiết năm nay nóng hơn mọi năm ra sao. Có cả vài nhân vật mà bác kể rất say sưa còn tôi thì hoàn toàn không biết là ai.

Tôi đứng ở cổng.

Một tay cầm bó rau.

Một tay cầm tai nghe.

Trong tai khách hàng đang hỏi:

"Em còn ở đó không?"

Ngoài cổng bác Liên hỏi:

"Dạo này làm ăn thế nào?"

Có một khoảnh khắc tôi thấy mình như đang sống ở hai thế giới khác nhau.

Một bên là internet, deadline, email, số liệu và khách hàng.

Một bên là hàng xóm, rau trong vườn, tiếng gà hàng xóm với những câu chuyện chẳng bao giờ xuất hiện trên Google.

Cuối cùng tôi cũng quay lại được bàn làm việc.

Cuộc họp tiếp tục như chưa có chuyện gì xảy ra.

Chỉ khác là bên cạnh laptop bây giờ có thêm một bó rau.

Khách hàng nói về chiến lược nội dung.

Tôi ngồi ghi chép.

Thỉnh thoảng lại ngửi thấy mùi rau mới cắt.

Nghe buồn cười thật.

Có những thứ ở thành phố không có.

Ở thành phố chẳng ai tự nhiên mang rau sang cho mình. Cũng chẳng ai đứng ngoài cổng gọi tên mình oang oang giữa giờ làm việc.

Đôi lúc thấy phiền.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng thấy vui.

Ít nhất ở đây, nếu một ngày tôi im lặng vài hôm không đăng bài, không online, không thấy xuất hiện ngoài sân...

Có lẽ người đầu tiên phát hiện ra sẽ không phải Facebook.

Mà là bác Liên.

🥬😆

Có những dấu hiệu cho thấy mình đang lớn tuổi thật rồi.Ví dụ như sáng nay tôi đi vào bếp.Mở tủ lạnh.Đứng đó.Một lúc.Rồi ...
19/06/2026

Có những dấu hiệu cho thấy mình đang lớn tuổi thật rồi.

Ví dụ như sáng nay tôi đi vào bếp.

Mở tủ lạnh.

Đứng đó.

Một lúc.

Rồi thêm một lúc nữa.

Kiểu như đang suy nghĩ về tương lai nhân loại.

Thực tế thì không.

Tôi chỉ quên mất mình định làm gì.

Càng lớn tôi càng phát hiện ra bộ não của người trưởng thành hoạt động rất kỳ lạ.

Đang định lấy nước.

Bỗng nhớ ra hôm nay chưa trả lời tin nhắn khách hàng.

Từ khách hàng lại nhớ tới bài viết chưa đăng.

Từ bài viết lại nhớ tới cái áo vẫn treo ngoài sân từ hôm qua.

Từ cái áo lại nhớ cuối tuần phải dọn nhà.

Xong cuối cùng quên luôn việc đầu tiên.

Mà cái đáng sợ nhất là chuyện này xảy ra thường xuyên tới mức cả nhà không còn thấy lạ nữa.

Bạn nhỏ nhìn tôi đứng trước tủ lạnh một lúc rồi hỏi:

"Mẹ quên nữa à?"

Tôi bảo:

"Không."

Nó gật đầu.

Cái kiểu gật đầu của một người biết rõ sự thật nhưng không muốn tranh cãi.

Lu thì nằm dưới đất nhìn tôi bằng ánh mắt rất quen thuộc.

Tôi nghi nó đã chứng kiến cảnh này nhiều lần.

Bạn lớn còn tệ hơn.

Nó đi ngang qua, nhìn một cái rồi nói:

"Mẹ lấy nước."

Xong đi tiếp.

Không hỏi.

Không giải thích.

Không bất ngờ.

Như thể đây là một phần rất bình thường trong cuộc sống của gia đình này.

Đến lúc đó tôi mới nhớ ra.

À đúng rồi.

Mình chỉ định lấy nước thôi.

Một cốc nước.

Không phải chìa khóa kho báu.

Không phải mật mã ngân hàng.

Không phải bí mật quốc gia.

Chỉ là một cốc nước.

Đôi khi tôi nghĩ người trưởng thành thực ra không hề trưởng thành như mình tưởng.

Chỉ là mọi người đều đang cố tỏ ra biết mình đang làm gì.

Trong khi có những ngày đứng giữa bếp lúc 1 giờ sáng và tự hỏi:

"Ủa mình vào đây làm gì nhỉ?" 🤔

08/06/2026

Ai cho tôi lương... tháng

08/06/2026

Tình hình là rất tình hình.
Tình hình là phải đi trình báo ngay

06/06/2026

Cách mình uống Mật Táo Đỏ mỗi ngày:

🍎 2-3 thìa mật táo đỏ
🥤 Thêm 200-300ml nước ấm hoặc nước lạnh
🧊 Thích uống mát thì thêm vài viên đá inox là ngon hết ý

Vị ngọt thanh, thơm dịu, rất hợp cho những ngày nóng bức.

06/06/2026

Hồi trẻ thích những thứ "tan chảy".
Tan chảy vì tình yêu.
Tan chảy vì ánh mắt.
Tan chảy vì vài câu quan tâm.
Lớn lên rồi mới thấy...
Thứ đáng tin nhất trong nhà lại là viên đá không chịu tan.
Ít nhất nó không làm mình thất vọng sau 5 phút.

Address

Thái Nguyên

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share