17/07/2026
Lần đầu, tôi thua cái xe máy.
Đúng cái tuần tôi hí hửng mở ứng dụng ngân hàng, nhìn khoản tiền vừa để dành được rồi tự nhủ: "Ừ, lần này chắc trả nốt được rồi."
Sáng hôm sau xe chết máy.
Nó không hỏi ý kiến tôi.
Tôi cũng không hỏi giá sửa.
Chỉ biết lúc dắt xe về, cái khoản tiền "không được động vào" đã tự động đổi nghề.
Lần thứ hai, tôi thua hai đứa nhỏ.
Không phải chúng phá cái gì.
Chỉ là đúng lúc ấy trường thông báo một khoản cần đóng thêm.
Rồi đứa lớn cần thay kính.
Đứa bé thì tự nhiên sốt mấy hôm.
Tiền vẫn là tiền.
Chỉ là từ chỗ định đi trả nợ, nó rẽ sang làm mẹ trước.
Lần thứ ba...
Tôi thua cái máy giặt.
Nửa đêm.
Nó kêu như chuẩn bị cất cánh.
Tôi đứng nhìn nó quay.
Nó đứng quay nhìn tôi.
Hai bên im lặng vài giây.
Rồi sáng hôm sau tôi gọi thợ.
Thế là khoản tiền ấy lại ra đi.
Lần thứ ba.
Có lúc tôi cũng thấy buồn cười.
Tiền trả nợ nhà tôi hình như rất thích đi du lịch.
Vừa tích được một chút.
Nó lại tìm được một lý do khác để biến mất.
Có hôm mở ứng dụng ngân hàng, tôi còn tưởng nó có chân.
Mình vừa đuổi kịp.
Nó lại chạy tiếp.
Mấy năm trước, sau khi đóng công ty, tôi từng nghĩ điều đáng sợ nhất là nợ.
Bây giờ thì không.
Điều đáng sợ nhất là tưởng mình sắp chạm đích.
Rồi cuộc đời nhẹ nhàng kéo mình lùi lại vài bước.
Không ngã.
Chỉ là... chưa tới.
Nhưng nghĩ kỹ cũng thấy mình khá hơn hồi trước.
Ít nhất bây giờ tôi không còn hoảng.
Xe hỏng thì sửa.
Con cần thì lo.
Máy giặt hỏng thì tìm thợ.
Rồi lại bắt đầu để dành từ đầu.
Nghe hơi cực.
Nhưng còn biết bắt đầu lại thì vẫn còn ổn.
Chiều nay tôi ngồi cộng lại sổ chi tiêu.
Con Lu nằm dưới chân ngủ ngáy ngon lành.
Hai đứa nhỏ ngồi tranh nhau cây bút màu xanh.
Tôi nhìn cái số tiền định để dành.
Rồi bật cười.
Thôi thì...
Lần bốn vậy.
Biết đâu lần này cuộc đời bận việc khác.
Nếu bạn cũng đang có một khoản tiền cứ đầy rồi lại vơi như tôi...
Thì bình luận một chữ "CỐ" nhé. 💛
Để tôi biết hóa ra trên con đường này, mình không phải người duy nhất cứ dành dụm mãi mà vẫn chưa tới đích.