07/12/2025
PHỐ XƯA GIỜ CÒN MÌNH ANH
Verse 1
Phố hôm nào, nhớ không em?
Nơi đôi mình từng nép vai mềm.
Những con đường vừa đi đã mỏi,
Lá bay quanh như giữ chân người.
Chiều buông rơi trên mái hiên lười,
Nắng phai dần, chạm nhẹ môi em.
Mắt em buồn trong hơi khói, anh thấy đẹp thêm.
Verse 2
Sớm hôm nào, nhớ không em?
Ngày chủ nhật dành trọn riêng mình.
Phố yên lặng nằm nghe gió kể,
Những câu thơ mờ dưới sương mờ.
Ngồi bên em trong góc giáo đường,
Tiếng chuông chiều hòa cùng yêu thương.
Cứ ngỡ rằng Chúa se lại đôi lứa mãi chẳng vương.
Pre-Chorus
Nhưng rồi gió cuốn hai phương,
Duyên mình trôi như lá cuối đường.
Em xa rồi, để thương nhớ
Rơi xuống tim anh từng đêm.
Chorus (Điệp khúc)
Giờ phố xưa chỉ còn mình anh
Lang thang giữa những điều mong manh.
Giờ không em, sỏi đá vô tình
Nhìn anh như kẻ lạc giữa đời.
Ngày gió qua cũng buồn theo
Vì thiếu em, thiếu cả nụ cười.
Phố xưa ơi, mưa ướt bờ mi
Phải chi ta đừng rời nhau.
Bridge
Anh gom hết những ký ức
Giữ trong tim để khỏi quên đi.
Mà càng giữ càng đau nhói
Vì bóng em vẫn đứng nơi này.
Giọt sương rơi ngang lối vắng
Tựa như em nói lời chia ly.
Phố xưa hỡi, bao nhiêu kỷ niệm
Giờ biết gửi lại nơi đâu?
Last Chorus (cao trào)
Giờ phố xưa chỉ còn mình anh
Đi qua những đoạn đường long lanh
Của nỗi đau chưa thể nguôi lạnh
Của trái tim mất một nửa rồi.
Người đã xa giữa đời trôi
Bỏ lại anh với trời mưa rơi.
Phố xưa ơi, tiếng chuông chiều nay
Nghe như tiễn đưa tình này…