20/07/2026
Hôm nay, chúng tôi lại gặp thêm một người khách khiến mình khó tin.
Buổi tối, cả nhà có việc nên cửa hàng không có ai.
Một người đàn ông đứng tuổi ghé vào.
Ông đi dạo một vòng rất lâu, ngắm từng mẫu nến, mở từng chiếc nắp để cảm nhận mùi hương. Có lẽ ông đã đứng đợi khá lâu, hy vọng sẽ có ai đó trở về.
Nhưng không có.
Nếu là nhiều người, có lẽ họ sẽ rời đi.
Còn ông thì khác.
Ông tự chọn cho mình hai hộp nến, cẩn thận chụp lại hình, rồi mang về.
Ít phút sau, điện thoại chúng tôi nhận được một tin nhắn:
“Tôi vừa lấy hai hộp nến này. Khi nào tiện anh kiểm tra giúp tôi số tiền để tôi chuyển khoản nhé.”
Chỉ vỏn vẹn vậy.
Ông không biết chúng tôi là ai.
Chúng tôi cũng chưa từng gặp ông.
Giữa hai người hoàn toàn không có một sự quen biết hay ràng buộc nào.
Chỉ có một điều duy nhất…
Đó là niềm tin.
Thú thật, đọc tin nhắn ấy, chúng tôi đã mỉm cười rất lâu.
Vài ngày trước là một vị khách nước ngoài kiên nhẫn chờ rồi cũng tự để lại tiền mua nến.
Hôm nay lại là một vị khách Việt Nam đứng tuổi.
Hai con người, hai quốc tịch, hai cuộc đời khác nhau.
Nhưng họ đều chọn cách giống nhau: sống tử tế.
Có người hỏi chúng tôi rằng bán nến thơm thì điều gì quý giá nhất?
Có lẽ không phải những mùi hương.
Mà là những câu chuyện đẹp mà những vị khách đã để lại